Lãnh Ngạn khẽ cắn ngón tay nhỏ bé của cô, “Được! Đảm bảo sẽ không! Bà xã, bây giờ vui vẻ?”
Duy Nhất cười không đáp.
“Vậy… Hôn tiếp?” Lãnh Ngạn bĩu bĩu môi.
Duy Nhất đỏ mặt, nhìn tiểu Thôi ở bên cạnh.
Lãnh Ngạn hung dữ một câu, “Tiểu Thôi! Tan việc còn không đi? Cắt tiền lương của cậu!”
Tiểu Thôi ê chề thảm hại cười khổ, sao bị thương luôn là mình? Chỉ có điều, đối mặt với thiếu gia và thiếu phu nhân ôm nhau dưới trời chiều, cậu không đi nữa, cũng đáng đời bị cắt tiền lương rồi…
Trời chiều, đậu hũ thúi, ôm hôn, điều này sẽ là một chiều tối lãng mạn?
Chỉ có điều, ở nơi này nhìn như yên tĩnh dưới trời chiều, lại có gợn sóng âm u.
Cùng lúc đó, trong góc khác Dịch Hàn đang làm đấu tranh tư tưởng kịch liệt, ngón tay giữ mãi trên phím call chậm chạp không ấn xuống, cuối cùng, hạ quyết tâm, gọi điện thoại, “Tình huống thế nào?”
“Anh Hàn, hạng mục của Kỳ Thịnh và tập đoàn Doãn thị liên thủ tuyên truyền với Mặc Toa.”
“Mặc Toa cũng kéo vào rồi hả?” Dịch Hàn nhíu mày.
“Đúng, làm sao bây giờ? Trì hoãn nữa sẽ không kịp!”
“Bên nhà họ Lãnh không có động tĩnh gì?”
“Tạm thời không có.”
Sau khi Dịch Hàn thêm chút do dự, cuối cùng nói, “Theo như kế hoạch ban đầu, gửi bản thảo đi!”
Chương 197: Bùng nổ
Ngày hôm sau, Duy Nhất thức dậy sớm hơn Lãnh Ngạn, chủ động làm bữa sáng, sau đó mở cửa lấy sữa tươi, cầm báo.
Nhưng tít trang đầu trên báo buổi sáng lại khiến cô sợ hết hồn, mấy hàng chữ to màu đỏ viết rõ ràng: Tai tiếng hào môn: Nhìn Lãnh thiếu coi rẻ luật pháp công khai trùng hôn, vứt bỏ bà xã bệnh tâm thần lương tâm ở đâu? Duy Nhất vội vã quét qua bài báo một lần, đây chính là nói chuyện của Lãnh Ngạn và cô!
Cô cuống quýt chạy vào phòng ngủ, đánh thức Lãnh Ngạn, “Lãnh Ngạn, Lãnh Ngạn, mau dậy đi, anh xem viết cái gì này?”
Lãnh Ngạn từ trong giấc mộng bị gọi tỉnh, đọc tờ báo một lần, cũng bị hoảng sợ, mặc dù trong bài văn không trực tiếp nói tên anh và Duy Nhất, nhưng người sáng suốt vừa nhìn đã biết chính là bọn họ.
Anh lật xem nhà xuất bản, lập tức gọi điện thoại cho Tần Nhiên, “Báo buổi sáng này lá gan lớn quá rồi đó, chuyện lần trước bọn họ còn không rút ra kinh nghiệm?”
Sau khi Tần Nhiên làm rõ ràng tình trạng rồi trả lời, “Tôi đi tra một chút! Lập tức trả lời lại!”
Lãnh Ngạn vừa mới để điện thoại xuống thì có điện thoại gọi tới, Doãn Tiêu Trác ở bên kia vội la lên, “Lãnh Ngạn, xem báo chưa? Hôm nay cậu và Duy Nhất cũng tránh đi, không nên ra ngoài, đoán chừng phóng viên bao vây Kỳ Thịnh và Mặc Toa.”
“Biết rồi! Bài báo này, tra giúp tôi!”
Lãnh Ngạn và Doãn Tiêu Trác die3nda@nle3qu21ydo0n hàn huyên đơn giản mấy câu, rơi vào trầm tư, sau đó gọi tiếp điện thoại trở về nhà cũ, “Má Tằng, là tôi.”
“A, thiếu gia, muốn trở lại sao?” Má Tằng nghe giọng của anh, hiển nhiên rất vui mừng.
“Không có, tôi muốn hỏi hai ngày nay Tĩnh Lam như thế nào.” Lãnh Ngạn không biến sắc.
“Con bé rất tốt, rất yên tĩnh, vẫn ở trong phòng…”
Má Tằng còn chưa dứt lời, đã truyền đến giọng Tĩnh Lam, “Mẹ, mẹ xem báo hôm nay, là đang nói con và Lãnh Ngạn, thật tốt quá, người nào đang giúp con giải oan!”
Lãnh Ngạn nghe đến đó, cúp điện thoại, phán đoán từ giọng của Tĩnh Lam, không giống đang diễn trò, hoàn toàn có thể kết luận chuyện này không phải do Tĩnh Lam lộ ra ngoài.
Nghĩ đến đây, anh gọi điện thoại về lần nữa, “Má Tằng, gửi video giám sát của an ninh mấy ngày nay cho tôi.” Nếu Tĩnh Lam không lộ chuyện này ra ngoài, còn ai sẽ biết?
Sau đó Tần Nhiên gọi điện thoại tới, “Thiếu gia, tòa soạn báo buổi sáng này thay ông chủ rồi!”
“Tôi nói! Lấy đâu gan to vậy?” Vẻ mặt Lãnh Ngạn cứng lại, “Có thể giải quyết không?”
Tần Nhiên đáp dứt khoát, “Không thể, thiếu gia, lần này không biết bọn họ có ai là chỗ dựa, thái độ rất cứng rắn, cho ra lý do, một là bài báo không nói rõ tên họ, hai là bọn họ nói nếu có người dám can đảm hạn chế bọn họ mở rộng quyền lợi chính nghĩa sẽ kiện lên trên.”
“Vậy đi tra xe rốt cuộc ai là chỗ dựa, còn nữa, theo dõi điện thoại của bọn họ! Tra được bài báo chưa?” Lãnh Ngạn tiếp tục hỏi.
“Tra được, là một phóng viên nhỏ của tòa soạn báo bọn họ, tôi đi tìm anh ta, anh ta thừa nhận theo dõi các người nhiều lần, cũng không có nguồn gốc tin tức khác.”
Lãnh Ngạn gật đầu, “Sẽ không đơn giản die enda anle equ ydon như vậy, tiếp tục tra. Còn nữa, cậu xem chừng hai công ty, mấy ngày nay có thể tôi không ra ngoài.”
“Được, đã hiểu!”
Duy Nhất chờ anh gọi điện thoại xong mới lo lắng nhìn anh, “Lãnh Ngạn, có phải sơ sót lần này tương đối nghiêm trọng không?” Cô nghĩ đến hai chữ “Trùng hôn”, trong lòng hết sức thấp thỏm.
Lãnh Ngạn cười sờ vành tai cô, “Không có việc gì, chẳng lẽ còn có chuyện gì ông xã em không thể giải quyết sao?”
“Không! Em cảm thấy không hề đơn giản, em có thể làm những gì?” Duy Nhất dựa vào bả vai anh.
“Yên tâm đi!” Lãnh Ngạn vỗ vỗ lưng cô, “Việc em cần làm là trong mấy ngày chúng ta nghỉ em chăm sóc thật tốt dạ dày của ông xã em, bụng anh đói, làm bữa sáng đi!”
“Đã sớm làm xong!” Duy Nhất khẽ mỉm cười, lập tức lại trở nên sầu lo, “Thật sự không có việc gì sao? Trùng hôn là phạm pháp!”
“Thật sự không có việc gì, cho dù ai hỏi em, em nhất định nhớ rõ phải trả lời, cái gì em cũng không biết! Có nghe không? Nếu không sẽ hại chết anh!” Lãnh Ngạn nghiêm mặt nói.
“A, được!” Duy Nhất cái hiểu cái không gật đầu.
Lãnh Ngạn đảo mắt nở nụ cười, sờ đầu cô, “Ngoan, theo anh đi ăn bữa sáng!”
Duy Nhất cầm tay anh, cảm giác sau nụ cười như vậy có rất nhiều nội dung.
“Duy Nhất, em nói hôm nay chúng ta nghỉ phép làm cái gì tốt nhỉ?” Ngồi cạnh bàn ăn, Lãnh Ngạn bôi pho mát lên bánh mỳ nướng.
“Ngủ thôi! Em cảm thấy mệt quá!” Duy Nhất cắn một miếng bánh mỳ lớn.
“Ngủ? Được thôi!” Lãnh Ngạn nhìn cô là lạ.
Duy Nhất lập tức cảnh giác, “Làm gì? Em không có ý đó, kỳ sinh lý của em còn chưa qua!”
Lãnh Ngạn cười to không dứt, “Anh đương nhiên biết, bảo bối, em suy nghĩ nhiều. Anh đã nghĩ, hôm nay chúng ta trôi qua một ngày giống như một đôi vợ chồng bình thường.”
“Vợ chồng bình thường?” Duy Nhất không hiểu.
“Đúng vậy! Em nói vợ chồng gia đình bình thường đến chủ nhật sẽ làm gì?” Hai mắt Lãnh Ngạn ấm áp vui vẻ nhìn cô hỏi.
“Cái này à, em nghĩ…” Duy Nhất nghi

