Nhưng Paul Khải Ân ơi là Paul Khải Ân. Có phải hay không ngươi đang tự tin thái quá? Bởi vì…
“Lẽ nào Trịnh tổng nghĩ đám tay chân của mình có thể đấu lại với tôi? Đành vậy, tôi chỉ muốn thông báo anh một tiếng là… người phụ nữ của anh đã lên máy bay, đang trên đường tới cung điện của tôi rồi.” Ngừng một lát, Paul Khải Ân à lên một tiếng như thể vừa nhớ ra thứ gì: “Mà tôi không biết mình sẽ làm gì với cô gái này đâu.”
“ANh muốn gì?” Trịnh Liệt âm trầm nhìn phía trước, toàn thân phát ra lãnh khí: “Lô hàng lần trước là do tôi sơ suất đã động chạm đến người của anh, tôi sẽ đền bù.”
“Đền bù sao? Haha… Trịnh tổng mới là người khéo đùa. Anh đền được người anh em đã chết của tôi sao?”
Một tháng trước, Paul Khải Ân có một lượng lớn hàng đen đang được vận chuyển bằng hạm quân, cấp dưới của Trịnh Liệt cũng đúng lúc đang làm nhiệm vụ, hai bên gặp nhau. Lại là đối thủ nên không tránh khỏi xô xát, thiệt hại đối với cả hai đều chẳng thành vấn đề.
Chỉ là… Một trong năm trợ thủ đắc lực của Paul Khải Ân đã bị chết.
Điều này quả thực khó có thể đền bù.
Bạc môi Trịnh Liệt hiện lên tia lạnh lẽo: “NHưng người phụ nữ đó không liên quan tới việc này. Tôi sẽ trực tiếp sang Anh quốc nói chuyện với anh.”
“Được, Anh quốc chào đón anh. Trịnh thiếu gia” Nói xong liền tắt máy.
Khốn kiếp. Trịnh Liệt đấm tay lên vô lăng.
Khốn kiếp thật mà. Hóa ra bọn họ đưa Lâm Vĩnh Túc đi bằng hạm cơ riêng.
Bên này, Trong căn phòng lộng lẫy với ánh đèn pha lê lung linh xinh đẹp
Những vòm kiến trúc tinh xảo
Nơi bộ bàn ghế sofa với chất liệu cao cấp có một người đang ngồi. Ngón tay hắn tắt đi điện thoại, tùy ý vứt chiếc điện thoại sang một bên. Một tay ôm lấy thân hình nóng bỏng trong lòng, một tay đưa lên những đường cong chết người, tùy ý trên da thịt trắng nõn mà vuốt ve: “Trịnh Liệt, tôi muốn xem anh sẽ phải phát điên như thế nào khi người phụ nữ của mình bị kẻ khác đoạt lấy.”
Khóe môi mỏng mang theo mùi hương đàn ông quyến rũ khẽ cong lên, ánh mắt sắc bén nhìn vào khuôn mặt đang nép trong lòng, ngón tay vuốt ve khuôn má sau đó chuyển xuống phía dưới, nơi cao ngạo nghễ đang phập phồng, mở miệng nói: “Tôi sẽ cho hắn ta biết thế nào là bất lực.”
Thân hình nóng bỏng trong lồng ngực liền đánh lên ngực rắn chắc của hắn, giọng nói mang theo nũng nịu cùng trách móc: “Đáng ghét, ở bên người ta mà lại nghĩ tới chuyện khác.”
(Chương trước chưa đủ 400 vote với 200cmt nhưng đây coi như là ta bù cho các nàng hai ngày ta nghỉ. Vậy nhé, từ bây giờ lại tính đấy nhé.)
CHƯƠNG 63: GẶP MẶT PAUL KHẢI ÂN
Lâm Vĩnh Túc bước xuống sân bay
Lý Nhậm Trình đi thẳng ra ngoài đường lớn, vẫy một chiếc taxi, sau đó mở cửa cho cô lên xe trước.
Lâm Vĩnh Túc nhìn anh cười một cái sau đó bước lên xe, ngồi ở hàng ghế sau. Lý Nhậm Trình sau khi đóng cửa xe cho Lâm Vĩnh Túc thì bước sang phía bên kia, mở cửa tự ngồi vào.
Nhìn không gian bên ngoài cửa kính xe, Lâm Vĩnh Túc không khỏi trầm trồ khen ngợi một đất nước Anh phát triển đến như thể một hành tinh của tương lai vậy.
Lâm Vĩnh Túc hạ cửa kính xe xuống một chút, gió từ bên ngoài tràn vào, thổi bay những sợi tóc dài xinh đẹp của Lâm Vĩnh Túc.
Gương mặt cô là người Châu Á, vô cùng khả ái, ngũ quan xinh đẹp hòa quyện với khí chất ôn nhu. Thật khiến cho người khác nhìn một lần đều gây được ấn tượng khó quên trong lòng.
Dù cho trên người cô hiện tại vẫn đang mặc bộ quần áo jean với những đường xé rách tơi tả, nhưng là được đặt lên người cô nên nhìn chung lại thấy có nét gì đó rất hiền, có chút gì đó nét dịu dàng pha trộn phá cách.
Lâm Vĩnh Túc ngước nhìn lên bầu trời xanh mượt như màu nước biển.
“Anh Nhậm Trình, mình đang đi đâu vậy?” Lâm Vĩnh Túc hỏi, nhưng mắt vẫn nhìn lên bầu trời.
“Đến cung điện hoàng gia.” Lý Nhậm Trình nói ra rất dứt khoát, dường như đó là một điều vô cùng tự nhiên, vô cùng đúng. Giống như việc thông báo buổi tối anh sẽ ăn cơm vậy.
NHưng là đối với Lâm Vĩnh Túc, lúc cô nghe được năm chữ ‘đến cung điện hoàng gia’ này thì lập tức quay đầu sang nhìn Lý Nhậm Trình bằng ánh mắt bất ngờ, không thể tin vào tai mình.
“Cung điện hoàng gia? Anh Nhậm Trình, chúng ta… ở đó…” chúng ta làm gì ở đó?
“Hoàng tử Paul Khải Ân chính là người đã giúp chúng ta thoát khỏi Trịnh Liệt một cách thuận lợi như vậy.” Lý Nhậm Trình ân cần nhìn Lâm Vĩnh Túc giải thích như thể đang giải thích cho một đứa trẻ còn chưa hiểu biết về việc cần phải cầm đũa như thế nào khi ăn cơm mới là đúng.
Lâm Vĩnh Túc nghe vậy thì à lên một tiếng, tỏ vẻ hiểu.
Người ta đã giúp mình thì mình cần phải đến đó, bày tỏ lòng cảm ơn hay ít nhất là như vậy nha. CÔ cũng thật hồ đồ.
KHông ngờ người ra tay giúp mình lại là Hoàng tử của Anh quốc. Hèn gì mà lần chạy thoát này lại trót lọt như vậy.
Hơn nữa, điều cô không ngờ nhất chính là anh Nhậm Trình lại quen biết với hoàng tử Paul Khải Ân. Vậy mà trước giờ chưa từng nghe anh ấy nhắc qua.
Lâm Vĩnh Túc lại tự giễu, thật ra thì… cô đâu là gì mà đòi hỏi ở anh quá nhiều.
***************
“Ngân, chuẩn bị chuyên cơ riêng,tôi muốn sang Anh một chuyến. Ngay bây giờ.” Ngồi trong xe, Trịnh Liệt cắn nhẹ môi dưới, mông lung nghĩ tới việc nếu không nhanh sang nước Anh thì Lâm Vĩnh Túc sẽ như thế nào, với tính cách của Paul Khải Ân thì hắn nhất định sẽ không làm gì cô ấy. Chỉ là muốn dụ Trịnh Liệt sang nên mới đưa Lâm Vĩnh Túc tới Anh thôi.
Sau đó, hắn còn mơ hồ nghĩ tới, sau khi giải quyết mọi khúc mắc với Paul Khải Ân rồi, đưa được cô trở về rồi thì bản thân mình sẽ khiến cô sống dở chết dở như thế nào.
Lâm Vĩnh Túc. Cô được lắm.
Dám giả vờ mất trí nhớ, còn dám trốn khỏi tôi?
Bạc môi lạnh lẽo khẽ cười một nụ cuời khiến kẻ khác phải bất giác rợn tóc gáy.
Còn cả hắn nữa, Paul Khải Ân. Được lắm, lần đầu tiên có kẻ khiến tôi ,muốn giết người như thế này. Hắn nghĩ đi tới Anh quốc thì có nghĩa là bước vào địa bàn của ngươi, nên ta sẽ phải sợ hãi sao?
*******************
“Anh quốc là đất nước của tôi, ở đây, tôi là kẻ toàn năng. Trịnh Liệt hắn sẽ không dám có bất kỳ hành động ngông cuồng nào đâu. Bằng không…” Một người đàn ông có ngoại hình vô cùng gợi cảm với cơ ngực nở và cơ bụng dày sáu múi dày, vai rộng, cơ bắp săn chắc, tất cả khiến người đàn ông này đẹp đến cuồng mê. Chỉ là do là người có một nửa dòng máu Châu Âu nên da dẻ hắn rất trắng, trắng nhưng không thiếu sức sống, trắng đến hút hồn tất cả phụ nữ trên thế giới khi nhìn vào. Hắn ta nhìn thân hình trần truồng nóng bỏng ở dưới thân, Hai ngón tay chỉ trước mặt biểu tượng c

