Có một bàn tay ôm lấy bả vai cô.
Lâm Vĩnh Túc quay sang nhìn người đang ôm lấy vai mình, cô ngước mắt nhìn người đàn ông có khuôn mặt tuấn mỹ đến từng góc cạnh, khẽ nở nụ cười miễn cưỡng: “Đi thôi.”
Miễn cưỡng? Sao hai từ đấy lại đột nhiên hiện lên trong đầu cô chứ? Là cô muốn rời khỏi đây mà, là cô muốn rời khỏi hắn.
Vậy thì đâu thể gọi là miễn cưỡng được chứ.
Chỉ là… trong lòng cô có cái gì đó rất khó nói, rất bất an. NHư thể sắp tới sẽ xảy ra một trận cuồng phong bão táp gì vậy.
Cố không nghĩ tới những vấn đề lung tung vừa rồi, Lâm Vĩnh Túc nhấc chân bước đi. Chuyện quan trọng nhất bây giờ là đi khỏi đây, rời khỏi tên xấu xa Trịnh Liệt.
Đưa tay sờ lên vùng bụng vẫn còn phẳng lì, thon gọn, trong mắt Lâm Vĩnh Túc nhẹ hiện lên ý cười.
Chỉ cần thế này là đủ rồi.
********************
Trịnh Liệt phóng xe như bay trên đường.
Vẻ mặt hắn lo lắng, hắn lấy tay nới lỏng cúc áo đầu tiên, cắn nhẹ môi. Tai nghe vẫn đeo bên tai, vừa lái xe vừa đeo tai nghe để nghe điện thoại. Đôi mắt đang nhìn trên màn hình trước mặt.
Một trong số những người mà Trịnh Liệt cử đi điều tra về việc Lâm Vĩnh Túc mất tích vừa gửi một đoạn video cho hắn.
TRong video có một người phụ nữ mặc bộ quần áo jean màu bạc, trông vô cùng cá tính, chỉ còn mỗi đôi mắt trên khuôn mặt bị che đi, mà vì camera khá xa kèm với việc người phụ nữ này kéo mũ sụp xuống che luôn đôi mắt nên không thể nhận diện được là ai.
NHưng là…
Dáng người này…
“Rồi sao?” Trịnh Liệt hỏi, trong giọng nói ẩn ẩn tựa hồ cả núi băng.
“Vâng thưa Trịnh thiếu gia, chắc chắn người vừa đi ra khỏi toilet trong video chính là…”
“Tôi biết rồi. Anh liên lạc với Ngân, cùng cậu ta đi tìm hiểu về người này cho tôi.”
“Ai vậy ạ?”
“Paul Khải Ân” Trịnh Liệt nói ra, mâu quang phát ra tia sắc lạnh.
*****************
sân bay trước giờ bay vô cùng tấp nập
Người ra kẻ vào cực kỳ náo nhiệt, ồn ào.
Lâm Vĩnh Túc bước theo sau Lý Nhậm Trình. Cô như đứa trẻ sợ lạc mẹ, đi sát phía sau anh. Trong tay cô rất rảnh rỗi, bởi vì toàn bộ hành lý những thứ cần dùng đều đã được Lý Nhậm Trình chuẩn bị và gửi đi trước.
Lý Nhậm Trình nói là sẽ đưa cô tới Anh quốc. Ở đó chính là nơi mà Trịnh Liệt khó tự do hành động nhất, bởi vì nó thuộc quyền hạn của Hoàng gia tối cao.
Cho dù là hắn ta có được sự trợ giúp của ba người còn lại trong tứ đại gia tộc thì cũng không thể làm loạn ở đó. Bởi vì hoàng tử Paul Khải Ân rất ghét việc bị kẻ khác lộng quyền trong lãnh địa của mình.
CHƯƠNG 62: CHẠY TRỐN SANG ANH QUỐC (2)
Paul Khải Ân là hoàng tử Anh quốc
Hắn thuộc Hoàng gia cao quý của nước Anh. Bản chất hắn rất phóng khoáng, đào hoa và nổi tiếng với tài trí hơn người.
Nghe đâu Paul Khải Ân rất có hiềm khích với tứ đại gia tộc, nhưng nhiều hiềm khích nhất vẫn chính là Trịnh Liệt của Trịnh gia và Mạc Thuần Uy của Mạc gia.
Mà năng lực cộng với lực lượng của tất cả họ dường như là tương đồng, tính cách ai cũng cao ngạo, ngông cuồng như nhau nên ít khi va chạm hay đụng mặt với nhau.
Chỉ là..
Có người nói, một tháng trước, Trịnh Liệt đã đắc tội với Paul Khải Ân.
Còn về việc đắc tội gì thì không ai rõ.
********************
Lâm Vĩnh Túc đi theo phía sau Lý Nhậm Trình, trong lòng cô vẫn còn có cái gì đó không muốn, không nỡ..
Nhưng là cái gì được đây?
Lâm Vĩnh Túc tự cười mình một cái
Rõ là tự mình đa tình. Hóa ra bản thân cô thật sự muốn ở bên hắn rồi.
Nếu không nhanh chóng rời khỏi đây thì cô sợ mình sẽ không còn cơ hội nữa mất. Không phải là cơ hội để bỏ trốn, mà là cơ hội để dứt được khỏi hắn.
Nhưng mà…
“Anh Nhậm Trình.” Lâm Vĩnh Túc kéo tay áo của Lý Nhậm Trình.
Lý Nhậm Trình quay người lại, trong ánh mắt có chút mông lung nhìn Lâm Vĩnh Túc: “Có chuyện gì vậy?”
“Sao anh có thể thu xếp được như vậy. Chúng ta đi tới Anh quốc quá thuận liwj, em cảm thấy có gì đó không đúng.” Đúng vậy.
Cứ cảm thấy có gì đó không đúng. Nhưng là sai ở điểm nào thì cô lại không rõ.
Nhưng là đi thế này có phải là quá suôn sẻ không? Qua mắt được tất cả người của Trịnh Liệt. Điều đó thật sự không dễ.
Trong vòng mấy tháng từ khi tỉnh lại, không phải cô chưa từng thử qua. Cô đã từng thử qua nhiều cách để trốn khỏi hắn, có điều không thể.
Người duy nhất cô còn có thể nương tựa và dựa dẫm chính là Lý Nhậm Trình. Thật may, anh ấy có thể đưa cô đi.
Có một bàn tay tràn đầy ấm áp xoa nhẹ mái tóc của cô: “cô bé ngốc. Yên tâm đi. Mình lên máy bay thôi.” Sau đó kéo Lâm Vĩnh Túc đi tới cửa soát vé.
Nhưng lập tức bước chân Lý Nhậm Trình dừng lại.
Trước cửa soát vé sao lại có nhiều cảnh sát đến như vậy. Rất đáng khả nghi.
Đôi môi Lý Nhậm Trình hiện lên nhàn nhạt ý cười. Lão đại nói quả không sai. Đúng là dự liệu như thần.
Sau đó anh đứng che trước mặt Lâm Vĩnh Túc: “Tiếu Túc, Mình quay về thôi.”
“sao? Quay về?”
ý anh ấy là sao? Chẳng lẽ không đi nữa? NHư vậy chẳng phải..
“Đi bằng cách khác.” Lý Nhậm Trình nhìn Lâm Vĩnh Túc cười một cái thật nhẹ nhàng, một nụ cười như nắng, ấm áp như tình cảm của một người anh trai dành cho em gái. Đơn thuần mà ấm áp.
Phải rồi. Đây chính là Lý Nhậm Trình. Là người luôn che chở và bảo vệ cho cô.
Lâm Vĩnh Túc cũng cười. Vội chạy theo phía sau Lý Nhậm Trình mà không hay biết ở một nơi nào đó, có một ánh mắt đang nhìn về nơi này, nở nụ bí hiểm.
******************
“Được. Tôi biết rồi.”
Trịnh Liệt vẫn đang chạy xe trên đường.
“Kít” một tiếng. Chiếc xe dừng lại, sau đó quay đầu, lao vút như tên bắn đi về hướng ngược lại.
Qua ô cửa kính ô tô tối màu, có thể mơ hồ nhìn thấy nụ cười như có như không trên khuôn mặt của Trịnh Liệt.
Paul Khải Ân, Muốn chơi với tôi sao? Người phụ nữ của tôi không dễ dàng cho anh động vào đâu.
Còn nữa, Lâm Vĩnh Túc. Dám trốn khỏi tôi? Được lắm, để xem em bao nhiêu lá gan.
Trên khuôn mặt của Trịnh Liệt xẹt qua tia hung hiểm.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại lại vang lên: “Alo.”
“Helo, Trịnh thiếu gia. Lâu không gặp.” Đầu kia giọng nói chính là một âm thanh của đàn ông, vô cùng dễ nghe, vô cùng êm tai.
“Paul Khải Ân. Anh rảnh rỗi quá hay sao mà có thời gian gọi điện cho tôi vậy?” Trịnh Liệt nói, trong giọng điệu mang theo vài phần chế giếu.
“A, lâu quá không được nghe giọng của Trịnh đại thiếu gia nên tôi thấy nhớ quá ấy mà.”
“Ha ha… ngài thật khéo đùa đấy, Khải Ân hoàng tử.” Trịnh Liệt nhếch khóe miệng. Paul Khải Ân là đang muốn thông báo với hắn rằng đã


