Mộng dục - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Ring ring

Mộng dục (xem 6212)

Mộng dục

quá lâu không đụng chạm, cũng có thể là do cô quá mẫn cảm, nhưng thật sự là có cái gì đó đang trỗi dậy bên trong cô. Vùng nhạy cảm có điểm ấm nóng.


Hai má Lâm Vĩnh Túc đỏ bừng lên, quay mặt đi nơi khác. Hai chân cô khẽ khép lại. Bàn tay hắn vẫn vuốt ve trên da thịt non mềm, nhưng cô biết, trên tay hắn đã không còn chút sữa tắm nào còn vương lại rồi.


Hơi thở Trịnh Liệt đã phảng phất đôi chút trầm đục, làn khói của nước ấm trong bồn bay lên khiến không gian giữa hai người càng thêm phần hư ảo.


“Em đang mong đợi sao? Hử?” Âm thanh trầm thấp dụ hoặc phát ra từ phía trên đầu cô, làm cô chột dạ.


Cô đang mong đợi?


CHƯƠNG 55: DỤ HOẶC TRONG PHÒNG TẮM (2)


Cô đang mong đợi điều gì chứ?


Mong đợi với người đàn ông đã khiến gia đình cô trở nên như thế này sao?


Trong đầu cô chợt hiện lên hình ảnh của Lâm Trạch lúc ông nằm trên nền nhà với đầy rẫy vết thương trên người. Người mẹ với bộ dạng đau khổ khóc không nên lời khi chứng kiến cảnh đứa con gái duy nhất của mình sa đoạ.


Tim cô chợt nhói lên một cái.


Cô thật sự chờ đợi hắn sao?


Nắm tay cô siết lại trong làn nước.


Trịnh Liệt khẽ cụp mắt. Hàng mi rậm run nhẹ. Hắn khẽ nhếch khoé miệng. Ngay cả khi mất đi trí nhớ, cô vẫn hận hắn, vẫn bài xích hắn sao?


Bàn tay của Trịnh Liệt đang mơn trớn trên người cô dừng lại. Hắn rụt tay về.


“Em tắm rồi ngủ sớm. Tôi… vào phòng làm việc giải quyết một số việc của công ty.”


Trịnh Liệt đứng dậy. Trong lòng hắn trỗi lên một cỗ chua xót. Hắn sẽ không ép cô nếu cô không muốn.


Bỗng vạt áo của Trịnh Liệt bị kéo lại. Một bàn tay trắng tuyết xinh đẹp đang nắm lấy đuôi áo của hắn.


Khuôn mặt Lâm Vĩnh Túc ửng đỏ: “Anh…ở lại đi.”


Câu nói này của Lâm Vĩnh Túc khiến Trịnh Liệt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Hắn hơi nhướng mày vẻ khó hiểu, sau đó nở nụ cười đến sáng lạn. Bạc môi hé mở, lộ ra hàm răng sáng bóng thẳng tắp như những viên ngọc.


Nụ cười chưa đựng thứ gì đó có tên hạnh phúc.


Trịnh Liệt cúi người xuống, bế cô lên, ôm gọn cô vào lồng ngực rắn chắc, mặc cho nước trên người cô đang chảy xuống thấm ướt áo hắn.


Hắn đặt cô lên giường, lấy khăn lau khô nước còn sót lại trên người Lâm Vĩnh Túc. Lau từ mái tóc chỉ mới ướt phần đuôi tóc, lau xuống tấm lưng trần trơn nhẵn, trắng mịn như men sứ. Hắn cảm nhận được cô run nhẹ khi ngón tay hắn vô tình chạm vào da thịt cô.


Trịnh Liệt nắm lấy hai vai Lâm Vĩnh Túc, xoay người cô lại đối diện với mình.


Mắt cô cụp xuống không nhìn thẳng vào hắn để lộ hàng lông mi cong dài như cánh bướm, một vài giọt nước còn vương trên khuôn mặt xinh đẹp, lăn xuống má, xuống cằm, rồi xuống xương quai xanh tinh tế, như khơi gọi. Hai khuôn má cô ửng đỏ, đôi môi mượt mà căng mọng khẽ cắn nhẹ.


Trong căn phòng im lặng như thể đang để dành không gian riêng cho hai người và chỉ hai người thôi vậy.


Trịnh Liệt cúi đầu, đặt lên đôi môi của Lâm Vĩnh Túc một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn lướt qua. Đôi môi hắn vừa chạm tới, toàn thân Lâm Vĩnh Túc như thể phải bỏng, phản ứng rất nhanh. Cô hơi rụt vai lại.


Hắn đẩy nhẹ nhàng đẩy cô xuống giường, nụ hôn càng ngày càng trở nên mạnh mẽ, mãnh liệt.


Lưỡi hắn đi vào bên trong miệng cô, cạy mở hàm răng đang khép lại của cô. Cô cũng rất phối hợp, hé mở hàm răng nhỏ thẳng tắp của mình ra để cho lưỡi của hắn đi vào, càn quấy trong miệng mình.


Lưỡi hắn bá đạo quét quanh mọi ngõ ngách trong khoang miệng nhỏ nhắn của cô, sau đó chạm đến đầu lưỡi đinh hương của cô, tham lam mút lấy mùi thơm trong miệng cô, ép cô chỉ có thể phát ra những tiếng âm ừ không rõ.


Hắn hôn rất lâu, hắn như dã thú ngấu nghiến từng chút hương vị trong miệng cô, lưu luyến không muốn rời. Hắn mút lấy đôi môi căng mọng của cô, càn quấy đến không tha. Cho đến tận khi cô cảm giác như mình không thể thở nổi nữa, hắn mới buông ra, ánh mắt vẩn đục nhìn khuôn mặt đang hít lấy hít để vì thiếu không khí của cô.


Trịnh Liệt nở nụ cười, chôn mặt mình bên cổ cô, giọng nói có phần mềm mại, đầy yêu chiều: “Vĩnh Túc, tôi rất vui. Rất vui vì em đã chịu mở lòng với tôi.”


Cảm nhận được sự yếu đuối trong giọng nói của Trịnh Liệt, Lâm Vĩnh Túc có chút đau lòng, một tay đưa lên ôm lấy thắt lưng hắn, một tay xoa nhẹ tóc hắn. Trịnh Liệt ngẩng đầu lên, nhìn cô.


Hắn lại cúi xuống, lần này hắn không còn một chút ôn nhu nào, mà mạnh mẽ hôn cô như thể hận không thể nuốt cô vào trong bụng được vậy.


Bàn tay hắn vuốt ve cô, đưa lên bộ ngực trần mềm mại căng đầy mà mân mê. Chạm đến nhụy hoa ở đỉnh đang có chút dựng lên, nắm chặt một cái, khiến Lâm Vĩnh Túc nhíu mày, rên rit một tiếng.


“Ân…”


Môi Trịnh Liệt buông tha cho môi cô, sau đó hôn lên mắt, lên mũi, hôn lên chiếc cằm nhỏ của cô. Đôi môi lại trượt xuống cổ. Đến bộ ngực to tròn của cô. Hắn hôn lên đó.


Đôi môi của hắn như có ma lực, chỉ hôn một cái mà khiến cô dâng lên cảm giác như thể bị đốt cháy. Hắn dùng răng cắn nhẹ nụ anh đào đã đứng lên trên đồi tuyết.


Bàn tay hắn không rảnh rỗi đưa xuống hoa huyệt của cô. Nơi đó đã bắt đầu ẩm ướt.


(Na: đến giờ đi làm chứ không ta sẽ viết dài hơn.)


CHƯƠNG 56: TRIỀN MIÊN DỤC ÁI (1)


Bàn tay Trịnh Liệt lành lạnh chạm đến hoa huyệt non mềm tại cửa huyệt làm Lâm Vĩnh Túc có chút kinh hoảng, các giác quan như lập tức đồng thời phản ứng lại.


Đã lâu lắm cô chưa trải qua chuyện này, cơ thể có phần nhạy cảm hơn nhiều. Lâm Vĩnh Túc hơi ưỡn mông lên.


Nhìn cô gái ở phía dưới đang nhắm mắt lại, toàn thân tản ra một loại hỗn hợp khí chất vừa thanh thuần vừa mềm mại đáng yêu, hai con ngươi đen thanh mị đen nhánh phảng phất có thể hấp thụ hồn phách người khác vào bên trong đó.


Trịnh Liệt cứ mải miết nhìn cô như thế mà không động đậy gì. Lâm Vĩnh Túc nghi hoặc đưa đôi mắt vẩn đục nhìn hắn.


Trong lòng cô thở dài một cái. Hắn thật sự thay đổi, thật sự không giống như trước đây nữa. Nhưng cô không thể tha thứ cho hắn, cô không thể cứ mãi chung sống với kẻ đã hại gia đình cô trở nên như thế này.


Lý Nhậm Trình đã nói là một tháng nữa sẽ đưa cô đi, hai người đã lên kế hoạch tỷ mỉ. Trước khi đi, cô cũng không ngại cùng hắn thác loạn. Cô muốn để lại một chút kí ức về hắn cũng được, bởi cô biết mình yêu hắn, vậy nên không sao.


Yêu hắn… đã là sai lầm, vậy thì sai thêm một lần cuối với hắn cũng không sao. Chỉ một lần này nữa thôi. Cô sẽ đến một nơi mới, bắt đầu một cuộc sống mới, làm lại tất cả, quên đi hắn, quên đi những gì nơi đây đã mang đến cho cô.


Lâm Vĩnh Túc vươn người hôn lên mặt hắn, ôm lấy hắn. Bộ ngực mềm mại kề sát lên ngực hắn.


Qua lớp vải áo ngủ Trịnh Liệt cũng có thể cảm nhận được sự mềm mại chết người của cô. Lâm Vĩnh Túc đưa tay ra phía sau thắt lưng hắn, kéo sợi dây áo ngủ một cái, chiếc áo liền bung ra, lộ ra cự vật to lớn đã đứng thẳng đang chĩa xuống phía dưới.


Lâm Vĩnh Túc đỏ mặt cởi áo của Trịnh Liệt xuống, vứt xuống nền đ

Từ khóa: Mộng dục,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cô vợ trẻ bỏ đi ngay sau đêm tân hôn và chuỗi lý do bất ngờ khiến chồng không muốn vợ quay trở lại

Truyện Trai Ngoan Dính Phải Gái Hư Full

10 năm lấy chồng mà 8-3, đến mùi hoa cũng chưa từng được ngửi

Đọc Truyện Yêu Em, Chờ Em Full

Tôi chết lặng khi nhìn thấy hộp thuốc tăng cường sinh lực anh uống dở dang, trong khi anh chưa một lần quan hệ với tôi