Mộng dục - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Mộng dục (xem 6205)

Mộng dục

đạo kéo theo gia nhập hắc đạo.


Khiên Thục Linh tròn mắt nhìn Vô Dĩnh Kỳ: “vậy là cậu ít hơn tôi có tám tuổi thôi chứ không phải là…”


“Tất nhiên rồi. Nhìn em với tôi cũng chẳng ai nói chúng ta không giống một cặp tình nhân đâu.” Vô Dĩnh Kỹ xấu xa cười bên tai Khiên Thục Linh. Bà đỏ mặt đẩy cậu ra xa.


“Đáng ghét.”


Vô Dĩnh Kỳ cầm lấy những ngón tay của Khiên Thục Linh đang đặt trước ngực mình, nhìn vào mắt Khiên Thục Linh, vẻ mặt nghiêm túc, nói: “Em có đồng ý đi cùng tôi tới chân trời góc bể không?” (Na: nghĩ mình đang đóng phim chắc. Xí)


“Nhưng…” Khiên Thục Linh có chút ngập ngừng không dám nói. Phải. Bà vẫn còn một việc chưa thể rời khỏi, đó là đứa con gái của bà, Lâm Vĩnh Túc.


“Con bé tiểu Túc thì đã có Trịnh Liệt rồi. Em yên tâm.” Vô Dĩnh Kỳ nhìn thấy lo lắng trong mắt bà liền thở dài một cái, giải thích: “thật ra tôi đã biết hết mọi chuyện từ lâu. Ân ân oán oán bao giờ cho dứt. Trịnh Liệt hắn ta hẳn bây giờ cũng đã nhận ra tình cảm của mình với con bé là gì rồi. Giờ chỉ là vấn đề riêng mà hai đứa nó cần phải tự giái quyết thôi. Hoặc là…nếu em muốn an tâm thì tôi cũng có thể giúp để mọi việc nhanh chóng hơn.”


“Làm sao giúp được chứ?” Khiên Thục Linh nói với cậu, nhưng dường như cũng là hỏi bàn thân, bà cười lạnh một tiếng.


“Vậy thì em coi thường người đàn ông của em rồi.” Nói xong, Vô Dĩnh Kỳ bế Khiên Thục Linh thả phịch xuống giường. Trên tấm nệm êm ái của bệnh viện, Vô Dĩnh Kỳ đè lên người Khiên Thục Linh. “Hắc Y của Mạc Tiên chưa từng biết chữ ‘khoong thể’ được viết như thế nào hết.”


“Cái gì?” Khiên Thục Linh mở tròn hai mắt, ngạc nhiên đến nỗi không để ý đến bàn tay đang mò mẫm lung tung trên người mình của Vô Dĩnh Kỳ: “Cậu nói…Hắc Y? Người được mệnh danh là thần y đó Ân…aaa… sao?” ngón tay của Vô Dĩnh Kỹ rất nhanh chóng luồn vào bên trong chiếc quần bệnh nhân rộng toanh mà mân mê hạt trân châu của Khiên Thục Linh: “aa…không được…”


Vô Dĩnh Kỹ tà mị cúi xuống bên tai Khiên Thục Linh, phả ra hơi nóng: “Lần trước rõ ràng là được mà. Hay em muốn đổi tại say rượu đây? Vậy…để lần này em trải nghiệm lại cảm giác thực khi không có cồn vậy. Thật vất vả cho tôi mà. Aizzz…”


***2:13 thứ6, ngày 16/12/2016***


CHƯƠNG 51: XONG RỒI


(Khiên Thục Linh và Vô Dĩnh Kỳ là cp phụ nên đừng hỏi ta tại sao lại không viết H về họ. Mệt. Viết H cũng mệt, cũng phải suy nghĩ, chứ không phải cứ bấm tạch tạch là nó ra đâu.)


Trịnh Liệt đưa tay lên nhìn đồng hồ: “Hắn ta vẫn chưa tới sao?” Đây là lần thứ bảy hắn nhìn đồng hồ và cũng là lần đầu tiên hắn cảm thấy muốn giết người đến vậy.


Lâm Vĩnh Túc đang nằm trên giường bệnh như thế, đang nguy cấp như thế, còn hắn thì chẳng làm được gì ngoài việc phí thời gian ngồi chờ một tên nhóc được mệnh danh là Hắc Y này.


Lại nhìn đồng hồ. Gần ba mươi phút. Lần đầu tiên trong bao nhiêu năm sống ở thương trường tranh đoạt này có kẻ dám trễ giờ hẹn với hắn.


Trịnh Liệt đen mặt, hắn thật sự tức giận rồi.


Nhưng hắn không dám về.


Vẫn mặc trên người bộ quần áo sơ mi trắng và quần âu đen, mái tóc đen dày rủ xuống hàng lông mày rậm hình lưỡi mác. Đôi mắt ưng dài hẹp khẽ nheo lại. Nắm tay siết chặt lại, cố gắng kiềm chế cơn tức giận của mình.


Nếu là bình thường thì hắn đã về và cho kẻ dám trễ hẹn với mình biết thế nào là lễ độ rồi.


Lại nhìn đồng hồ.


“Oáppppp…..xin lỗi, tôi tới trễ hai mươi chín phút bốn mươi sáu giây.” Từ phía cửa bỗng xuất hiện một chàng thiếu niên, khuôn mặt như thể búng ra sữa đang lấy tay che miệng ngáp.


Cố nhịn, cố nhịn. Trịnh Liệt à, mày không được tức giận với trẻ con.


“Anh đang tức giận đúng không?” Vô Dĩnh Kỳ một tay bỏ túi quần, một tay sờ sờ mũi, khoé môi nhếch lên, ánh mắt nhìn vào Trịnh Liệt như thể nhìn thấu tâm can hắn vậy: “Anh đang nghĩ muốn cho tôi một bài học? Nhưng phải nhẫn nhịn vì đang cần tới tôi chứ gì? À…” Vô Dĩnh Kỳ kéo dài chữ à như nhận ra gì đó, thong dong bước tới chiếc ghế đối diện với Trịnh Liệt, ngồi xuống, gác một chân lên một chân. Vươn tay cầm lấy tách trà nóng đang bốc hơi trên bàn, đưa lên trước miệng thổi nhẹ, dáng vẻ rất ưu nhã. Sau đó nhấp môi một cái, nhướng mày vẻ khen ngợi.


Đặt ly trà xuống bàn, nói tiếp:


“Là vì cô gái kia sao? Tên gì ấy nhỉ…chậc chậc.. Lâm Vĩnh Túc đúng không? Cô ấy nhảy lầu à? Trước khi nhảy còn nói hận anh đúng không? Anh đã kể hết mọi chuyện cho cô ấy lúc cô ấy vẫn đang nằm trên giường bệnh mà hôn mê kể cả chuyện anh đã sợ mất cô ấy lúc đó đúng không? Hằng ngày anh đều đến thăm cô ấy, và còn nữa…”


Trịnh Liệt nâng ly trà lên, hít hà hương thơm trà đang nương theo làn khói bay lên, vẻ mặt vô cùng tự tại gật gật đầu, nói: “Không hổ danh là Hắc Y, vừa giỏi về y học cả đông tây y, mà khả năng nắm bắt tâm lý của người khác cũng rất tốt. Có thể nhìn qua mặt mà đoán ra tính cách, tiếp xúc một lần mà hiểu ai đó đang và sẽ làm gì.”


Vô Dĩnh Kỹ nghe vậy, sờ sờ mũi cười nửa miệng. Còn chưa kịp mở miệng nói câu “quá khen rồi” thì Trịnh Liệt đã mở miệng trước.


“Vậy cậu thử đoán tôi sẽ làm gì tiếp theo?” Trịnh Liệt hất cằm một cái, Vô Dĩnh Kỳ cũng quay về phía hắn vừa hất cằm mà nhìn tới.


Trên bức tường rộng lớn bỗng nhiên biến thành một màn hình TV, trên đó đang phát cảnh một người phụ nữ xinh đẹp như ngọc, nhẹ nhàng nhìn ra phía cửa sổ nở nụ cười hạnh phúc như đứa trẻ vừa được cho kẹo.Những trang wep ngoài wattpad đều là ăn cắp.Người phụ nữ đó đang mặc trên người bộ quần áo bệnh nhân. Người phụ nữ đó chính là Khiên Thục Linh.


Sắc mặt Vô Dĩnh Kỳ lập tức trở nên tối đen.


“Tôi vừa mua lại sáu mươi tám phần trắm cổ phần của bệnh viện A. Giờ nó đã thuộc quyền sở hữu của tập đoàn IE của Trịnh gia.” Nói xong Trịnh Liệt đứng dậy, thong dong bước ra cửa, gần tới cửa hắn dừng lại nhưng không quay đầu, nói: “Nếu cô gái kia có mệnh hệ gì thì hậu quả tự cậu suy nghĩ đi. Tôi nghĩ cậu đủ thông minh để hiểu điều đó.” Nói xong bước ra khỏi cửa, trong phòng chỉ còn lại một mình Vô Dĩnh Kỳ và người con gái như hoa tuyết đầu mùa trên bức tường rộng lớn.


Vô Dĩnh Kỳ nhìn người con gái đó. mỉm cười một cái. Người ngả về phía sau chiếc ghế sô pha.


“Tên Trịnh Liệt chết tiệt đó, dám dùng em để uy hiếp tôi cơ đấy.” Vô Dĩnh Kỳ đưa ngón tay lên, gãi gãi đầu, khóe miệng nở nụ cười ngây ngô: “Nhưng mà…người đàn bà của tôi đâu dễ bị bắt nạt như vậy. KHông ngờ một Trịnh Liệt lạnh lùng, thần bí mà lão đại luôn miệng khen, khi vướng vào tình cảm lại dễ thương như vậy. ha ha…”


*******************


Vô Dĩnh Kỳ khoác trên mình bộ blu trắng, trên khuôn mặt chỉ còn lại mỗi đôi mắt. P

Từ khóa: Mộng dục,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Vào nhà nghỉ đợi gái bán hoa nhưng lại gặp đúng người yêu cũ

Cho anh đi, giờ còn ai coi trọng chuyện trinh tiết nữa đâu

Làm Thằng Đàn Ông Tốt Không Phải Lúc Nào Cũng Hay

Thất kinh với tiếng khóc cầu cứu qua điện thoại của con gái và sự hối hận muộn màng của bố…

Truyện Tán Gái Cùng Cơ Quan Voz Full