Mi tâm của Hạ Vãn Lộ, nhíu thành một hàng……
Ninh Vũ Khiêm nhẹ gật đầu, “Em sẽ đi tìm anh ấy! Đi bao xa cũng không sợ!” Chính là vì từ nhỏ tính tình đã bị làm hư, cô muốn cái gì, liền nhất định phải lấy được, cho nên lần này, vẫn còn chưa muốn buông bỏ! Chỉ là, anh Thần An nói, tình yêu, phải dùng thực tâm mới có thể đổi lấy, mà không phải dựa vào thủ đoạn để có được. Cô đã hiểu, quyết định lấy ra tấm lòng thành của mình! Giống như anh Thần An đã nói, người thông minh tốt đẹp mới chính là một cô gái tốt!
Hạ Vãn Lộ khẽ mỉm cười, khích lệ cô, “Cố gắng lên!”
“Vâng!” Ninh Vũ Khiêm gật đầu thật mạnh, tạo cho mình có can đảm, đồng thời cũng phát hiện, trải qua cuộc nói chuyện lần này, Hạ Vãn Lộ thật sự không phải là một người phụ nữ hư đốn như cô đã nghĩ, anh Thần An đã đúng! Nhưng mà có một việc có nên nói cho Hạ Vãn Lộ biết hay không đây? Suy nghĩ một chút lại thôi, dù sao anh Thần An cũng đã biết, hẳn là sẽ giải quyết được!
Cô lấy ra giấy bút từ trong túi xách, viết ra số điện thoại của mình, đưa cho Hạ Vãn Lộ, “Nhất định phải nói cho em biết nhé!”
Lúc đó, Tả Thần An đang từ bãi đậu xe đi tới, nhìn thấy cảnh này liền bước nhanh đi lên, đến khi nhìn thấy trên mặt hai cô gái nở ra nụ cười thì trong lòng mới có thể buông xuống.
Ninh Vũ Khiêm cũng đã nhìn thấy anh, chạy vụt thật nhanh qua anh, còn phẩy phẩy tay nói hẹn gặp lại với anh, không biết vì sao, bầu trời đột nhiên như không còn u ám nữa rồi, Ninh Vũ Khiêm cảm giác lòng tràn đầy tự tin, giống như nhất định có thể tìm thấy Tiểu Soái, có lẽ bởi vì một câu nói cố gắng lên của Hạ Vãn Lộ? Có lẽ bởi vì ánh mắt khích lệ của cô ấy? Cô cũng không biết nữa, chỉ biết cho tới bây giờ, Hạ Vãn Lộ là người duy nhất ủng hộ cô đi tìm Hứa Tiểu Soái, ba mẹ sớm bị Tiểu Soái làm cho tức chết, mỗi lần nhắc tới cái tên này luôn là nổi trận lôi đình đó……
Tả Thần An đi đến cạnh cô, nâng tay cô lên, “Thật ra Vũ Khiêm là một đứa bé đơn thuần, bị nuông chiều quen, nên dễ dàng bị người khác tác động, nhưng bản tính thật ra không hư hỏng. Anh trai nó và anh là bạn thân với nhau, chuyện này lại liên lụy đến em, nên anh tìm con bé……”
“Em biết……” Cô che miệng của anh, giữa bọn họ, lúc nào còn cần phải giải thích nhiều như vậy?
Anh vui vẻ khẽ cười, thuận tay nhẹ nhàng hôn lên bàn tay cô, “Chuẩn bị tan ca rồi sao? Đi thôi, bọn Thư Khai đã đi đến trước rồi.”
“Vâng! Xong ngay đây! Em đi thay quần áo!” Cô và anh cùng nhau đi đến văn phòng khoa, trong lòng vẫn còn nặng trĩu, hôm nay sẽ nói chuyện ra nước ngoài với Hiểu Thần, không biết Hiểu Thần sẽ phản ứng ra sao.
CHƯƠNG 181: XUẤT NGOẠI ĐI
Khi Tả Thần An và Hạ Vãn Lộ đi đến nhà hàng đã định, Thư Khai và Hạ Hiểu Thần quả nhiên đã tới trước rồi. Thấy hai người bọn anh đến, hai người đều thân thiết gọi “chị, anh rể”, nhất là Hiểu Thần, gọi cực kỳ ngọt.
Trong mấy tháng này, Thư Khai và ban nhạc của cậu đang nhận sự huấn luyện chính quy nhất, Thần An càng tự mình chỉ dạy, vì ban nhạc bọn họ viết ca khúc chủ đề, chuẩn bị năm sau làm album đầu tiên cho bọn họ; mà Hiểu Thần cái người quán quân này, ngược lại dường như chưa từng được Tả Thần An coi trọng như vậy, trừ tham gia một số buổi diễn xuất ra, công ty cũng chưa tính toán làm album cho cô.
Cô cũng biết, là bởi vì Tả Thần An tin lời của chị mình, muốn đưa cô ra nước ngoài. . . . . .
Nhưng mà, cô không muốn ra nước ngoài. Ra nước ngoài rồi, cô sẽ càng cô độc hơn, càng thêm đáng thương, cũng sẽ không còn được gặp lại Tả Thần An.
Nhắc tới Tả Thần An, cô cảm nhận được tuyệt vọng. Anh đã chính thức trở thành anh rể của mình trên pháp luật, trong mắt của anh chỉ có chị, ngay cả dư quang khóe mắt cũng sẽ không chú ý tới mình. . . . . . Cô từng nản lòng, từng chán nả, thậm chí từng nghĩ có phải cứ tính như vậy hay không, nhưng mà, hình tượng của anh trong lòng cô sáng chói như thế, hoàn mỹ như thế, bảo cô làm sao cam lòng từ bỏ? Còn có địa vị của anh, tài phú của anh, bối cảnh hiển hách của nhà họ Tả của anh, đều rung động lòng người như thế. . . . . .
Thế nhưng tất cả lại thuộc về chị, nếu như chị không có xuất hiện, vậy tất cả nhất định sẽ không giống. . . . . .
Cô nhìn chằm chằm dáng vẻ Tả Thần An múc canh cho chị ở đối diện, trong lòng tràn đầy hâm mộ cùng ghen tỵ, Tả Thần An như vậy, thật là quá mê người rồi, cô bất giác nhìn ngây dại. . . . . .
Đột nhiên truyền đến một tiếng ho khan, trong chén cô nhiều hơn một cái chân gà, bên tai vang lên giọng nói của Thư Khai, “Ăn chân gà đi! Cô và chị một người một cái!”
Cô oán giận trừng mắt nhìn Thư Khai một cái, lại thấy Thư Khai cũng hung hăng trừng trở lại.
Hừ, Thư Khai nhất định là cố ý! Dường như Thư Khai thằng nhóc này biết chút gì, thấy cô nhìn chằm chằm Tả Thần An xuất thần, liền cố ý nhiễu loạn cô! Bình thường cũng như vậy, quản đủ thứ, giống như là mọc ra con mắt thứ ba ở đối diện cô, mỗi lần cô muốn đi ra ngoài, anh đều biết, hơn nữa cho dù cô đi đâu, anh đều muốn quản, muốn gặng hỏi, nhiều lần thậm chí cảnh cáo cô, không cho cô khi dễ chị. . . . . .
Cô cảm thấy, Tả Thần An sắp xếp Thư Khai ở đối diện cô chính là cố ý, cố ý để Thư Khai làm tai mắt của anh, cố ý để Thư Khai nhìn chằm chằm cô không cho quấy nhiễu cuộc sống của Hạ Vãn Lộ!
Điều này làm cho cô càng thêm tức giận, tại sao mỗi người đều xem chị như bảo bối mà cưng chiều? Chị rốt cuộc tốt chỗ nào? Mà cô rốt cuộc nơi nào không bằng chị? Cô thậm chí tự nhận là mình xinh đẹp hơn trẻ tuổi hơn so với chị. . . . . .
Thế nhưng có tác dụng gì? Trong con mắt của bọn họ, chị chính là tiên nữ, mà cô, là tiểu ác ma chỉ biết tổn thương tiên nữ . . . . . . nghĩ tới đây, cô thầm hừ lần nữa. . . . . .
Có lúc, trong nội tâm của cô cũng sẽ có đấu tranh, cũng sẽ nhớ tới nhiều năm như vậy chị thật ra đối với cô rất tốt, nhưng là, thoáng qua lại sẽ đưa cái ý nghĩ này ném đi, nếu như những năm này là cô đi theo mẹ, cô cũng sẽ đối với chị tốt như vậy, nếu như người Tả Thần An yêu là mình, cô cũng sẽ đối với chị có điều chăm sóc, trời cao rốt cuộc vẫn là thiên vị chị . . . . . .
Mày xem, hiện tại ngay cả đánh giá cái chức vụ rách gì đó của chị, Tả Thần An cũng muốn gióng trống khua chiêng ăn mừng cho chị. Cái này thì có cái gì giỏi! Khi cô đoạt giải quán quân, cũng không có mấy người giúp cô tổ chức chúc mừng. . . . . .
“Nào, chúng ta cùng nhau nâng ly, cạn ly vì chị các em giỏi như vậy!” Tả Thần An dẫn đầu bưng sâm banh lên, muốn hai chị em và anh cùng nhau chúc mừng Hạ Vãn Lộ.
Trong lòng Hạ Hiểu Thần mặc dù không thoải mái, nhưng vẫn nâng ly, ngoài miệng cũng nói rất ngọt, “Chúc mừng chị, em biết ngay chị là giỏi nhất!”
Lại nói nếu cô không biểu

