Cô than thầm trong bụng, trời cao tại sao lại tàn nhẫn với cô như vậy? Cô muốn có con, nhưng sao lại khó khăn như thế, mà có người có con, lại không chịu hoàn hoàn chỉnh chỉnh yêu thương con cái……
Nghĩ tới đây, cô quyết định, không thể không đáp ứng……
“Được rồi, thì là mẹ……”
Bà nội Tôn Tôn vui mừng trông mong, “Vậy là được rồi, Tôn Tôn con còn không mau mau gọi một tiếng mẹ nuôi? Còn lo lắng gì nữa?”
Hà Tôn bò lên trên người Hạ Vãn Lộ, ngọt ngào gọi, “Mẹ nuôi……”
Thì ra Hà Tôn cũng có lúc bám người như thế…… Cô không ngừng trả lời lại……
Bà nội Tôn Tôn lúc này mới vui mừng thúc giục, “Vậy còn không đi? Đi ăn! Đây chính là cùng người trong nhà mình ăn cơm, không phải ăn với người nhà bệnh nhân!”
Hạ Vãn Lộ bất đắc dĩ cười cười, không thể làm gì khác hơn là ôm lấy Tôn Tôn, cùng cả gia đình Hà gia đi ăn khách sạn đã được đặt tốt.
Hà Khả Chí biết trong lòng mẹ mình đang đánh chủ ý gì, không khỏi cau mày nói nhỏ, “Mẹ, mẹ như vậy thật không tốt!”
Bà nội Tôn Tôn liếc anh một cái, “Còn không phải là vì con sao? Chỉ vì không muốn con cả đời sống độc thân, cố gắng lên đi! Con gái nhà người ta không tệ, ta thích, Tôn Tôn cũng vui mừng……”
Hà Khả Chí bất đắc dĩ cười khổ……
Chợt nghe con trai ở trước ngực Hạ Vãn Lộ ở phía trước kêu lên, ” Ba! Cho ba ăn cái này!”
Hạ Vãn Lộ cười dừng chân lại, để Hà Khả Chí đi đến, Tôn Tôn liền xé một phần nhỏ bánh xếp cho anh ăn, còn nói cho anh biết, “Ba, ăn ngon không! Con và bà nội đều thích ăn đó!”
Con trai tự mình đút cho mình ăn, sao có thể cự tuyệt? Anh mở miệng cắn một cái, bánh xếp…… Thật đúng là rất ngon! Ngày thường anh cũng không thích ăn đồ ngọt cho lắm nhưng cũng phải giơ lên một ngón tay cái.
Anh không khỏi tò mò, cô bé này nhìn cũng còn trẻ, con gái bây giờ thường không thích làm những chuyện như thế này (ví như vợ trước của anh), cô làm cái bánh ngọt mỹ vị (vừa đẹp vừa ngon) đến như vậy, không tầm thường nha……
Anh không tự chủ được bắt đầu quan sát cô. (Hoacodat: anh Tả bắt đầu có thêm tình địch mới… keke)
Vóc dáng không cao lắm, da rất trắng, ngũ quan xinh xắn mà tinh xảo, toàn thân có một loại thanh mát tao nhã, đôi con ngươi sáng long lanh, toát ra hương vị một cô gái Giang Nam linh động.
Cảm giác lúc cô mỉm cười, giống như tắm trong mưa xuân, từng chân tơ kẽ tóc, nhẹ nhàng khoan khoái……
Anh nhìn có chút ngây ngẩn, cô gái như vậy chắc là rất khéo tay…… So với vợ trước của anh, rõ ràng là hai người khác nhau…….
Không khỏi bật cười lần nữa…….
“Ba, đây là điểm tâm ngon nhất mà con từng ăn đó, ba, mẹ nuôi còn có thể làm các điểm tâm khác nữa, ăn cũng ngon lắm! Ba, không bằng bảo mẹ nuôi đến ở nhà chúng ta, con lại có thể ngày ngày ăn điểm tâm của mẹ nuôi rồi!” Hà Tôn rất thức thời đổi sang gọi mẹ nuôi luôn rồi.
“Như vậy sao được? Mẹ nuôi cũng có nhà của mình! Sẽ không tới làm cho con ăn đâu!” Mặt mũi của Hà Khả Chí đều bị thằng con này vứt sạch hết rồi.
“Như vậy sao!” Trong nháy mắt Hà Tôn xịu xuống, nhưng là lập tức lại có chủ ý mới, ánh mắt sáng lên, “Ba, vậy ba với mẹ nuôi kết hôn đi! Như vậy dì có thể đến ngụ cùng một chỗ với nhà chúng ta rồi!”
CHƯƠNG 169: BÀ XÃ, KHÔNG KHỐNG CHẾ NỔI RỒI
Chương 169: Bà xã, không khống chế nổi rồi
Khi Tả Thần An trở lại Vân Hồ, việc đầu tiên muốn làm chính là ôm cô vào lòng, lấy lại năng lượng và sự an ủi từ thân thể mềm mại của cô, cô từ trước đến nay chính là nguồn dũng khí của anh, không phải sao?
Vậy mà, mở cửa ra, bên trong lại khoảng không gian đen kịt, cô không biết tung tích. . . . . .
Tim, kéo căng theo bóng tối, ngay cả mong muốn mở đèn cũng không có, trong một mảnh tối đen đi tới bên sofa, ném mình vào, không biết ngồi lên thứ gì, đập lên lưng anh thật đau, tiện tay ném ra, cũng không có thời gian đi xem rốt cuộc là cái gì, liền lấy điện thoại di động ra, tìm cô.
Lúc anh gọi điện thoại đến, Hà Khả Chí đang đưa cô về.
Người có thể sống ở Vân Hồ, không phú cũng quý. Hạ Vãn Lộ thật chỉ là một y tá bình thường sao? Hà Khả Chí trong lòng suy đoán.
Vừa thấy di động gọi đến nhắc nhở, cô liền không nén được tình cảm lộ ra nụ cười, nhẹ nhàng nói một tiếng “A lô”, khóe môi đuôi mắt đều cùng nổi lên ánh sáng nhu hòa. . . . . .
“Em ở đâu?” Anh như đứa bé bị uất ức, bởi vì trong bóng tối không tìm được cô mà tâm tình buồn bực.
“Đang ở trước cửa nhà, lập tức tiến vào đây.” Mơ hồ, cô cảm thấy tâm tình anh không tốt, dự đoán ước chừng là về nhà ăn cơm lại bị ức hiếp rồi. . . . . .
Nghe được giọng của cô, biết được rất nhanh có thể nhìn thấy cô, trong lòng anh mới hơi bình yên, hoàn toàn lười biếng nằm vật xuống trên ghế sofa, hỏi, “Em ăn tối ở đâu rồi?”
Cô trả lời không chút suy nghĩ, “Ăn với gia đình Tôn Tôn.”
Tôn Tôn? Còn gia đình? Anh lập tức ngồi dậy, “Cái gì gọi là gia đình? Còn có ai?”
“Còn có ông bà nội. . . . . . và ba Tôn Tôn. . . . . .” Nhớ tới việc lúc trước Tôn Tôn bảo cô và Hà Khả Chí kết hôn, cô do dự một chút có nên nói thật hay không, nhưng cuối cùng vẫn không giấu diếm anh.
Anh nghe rồi, một hồi lâu không có lên tiếng, sau đó, cúp điện thoại. . . . . .
Cô cầm điện thoại di động, có chút lúng túng, tạm biệt Hà Khả Chí, “Tôi đi lên trước đây, cám ơn anh đưa tôi về nhà, cũng cám ơn sự chiêu đãi của anh hôm nay.”
Hà Khả Chí lại hết sức nhạy cảm, liếc nhìn điện thoại di động của cô, hỏi, “Điện thoại của bạn trai?”
Cô cười lắc đầu, “Không, là . . . . . ông xã.”
Khi cô rất tự nhiên nói ra hai chữ này, chính cô cũng có mấy phần chấn động, mặc dù đã kết hôn, nhưng ở trước mặt người ngoài dùng xưng hô này nói tới anh, vẫn là lần đầu tiên, việc này đối với cô, cũng là một việc cần dũng khí. . . . . .
Hà Khả Chí hiểu rõ gật đầu, “Có muốn tôi giải thích một chút hay không?”
Thì ra là Hà Khả Chí đã nhìn ra. . . . . .
Cô có chút thẹn thùng, sắc mặt trở nên hồng từ chối, “Cám ơn, không có chuyện gì đâu, thật!”
Hà Khả Chí cười, “Vậy tôi đi đây, cảm ơn sự chăm sóc của cô dành cho Tôn Tôn, tạm biệt.”
“Tạm biệt!” Cô nhẹ nhàng vẩy tay, vào chung cư.
Khi cô mở cửa ra, bên trong một mảnh tối đen, cô liền cho rằng anh còn chưa trở về, nhưng, đèn vừa mở, cô lại bị cái người nằm trên ghế sa lon kia làm giật mình.
“Sao lại không bật đèn?” Cô đi tới, để túi xách xuống, ngồi trên sàn nhà cạnh anh.
Anh nhìn trần nhà, không để ý cô.
A. .


