Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí (xem 6808)

Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí

ạt Mạt cảm thấy dung nhan này gần mình như vậy, cô không tự chủ được liền nín thở, cuối cùng dừng lại 2 cm trước mặt anh.


Còn chưa có hôn môi, chỉ là dựa vào gần như vậy, không khí ái muội lại lan tràn.


Hô hấp của anh rất có quy luật, hai cạn một sâu, hơi thở ấm áp phả vào bờ môi của cô, chọc cho đôi môi mọng đỏ của cô khẽ run.


Lăng Mạt Mạt không nhịn được liền nhắm hai mắt lại, lòng của nàng từng chút run lên.


Một lúc lâu rồi Lý Tình Thâm vẫn không nghe thấy giọng nói Lăng Mạt Mạt truyền đến, anh không nhịn được có chút lo lắng, lên tiếng gọi: “Mạt Mạt?”


Lăng Mạt Mạt sợ trợn to hai mắt, theo bản năng mở to miệng muốn thét chói tai, cũng may tay của cô phản ứng nhanh chóng, bụm miệng, không dám nói câu nào, nhanh chóng trở về chỗ ngồi của mình, làm cái hộp trong suốt khẽ dao động.


Lý Tình Thâm nhíu mày, không biết rốt cuộc cô làm gì, một lần nữa mở miệng, giọng điệu lo lắng: “Thế nào?”


Lăng Mạt Mạt cảm giác giống như mình đi ăn trộm lại bị bắt, vừa quẫn bách lại mất mặt, mặt cô đỏ như trái cà chưa, vì không muốn để cho Lý Tình Thâm nhìn ra khác thường, liền cố ý mở miệng, giọng điệu thanh thúy trả lời một câu: “Em không sao! Chỉ là nhìn thấy phong cảnh bên ngoài rất đẹp, cho nên liền kích động!”


Lý Tình Thâm nửa tin nửa ngờ chau mày lại, vốn còn muốn lại hỏi, thật may là Vòng đu quay quay một vòng, cửa kiếng bị mở ra, phá vỡ sự lúng túng của Lăng Mạt Mạt, cô vội vã nhảy xuống, sau đó vươn tay, đỡ Lý Tình Thâm, cẩn thận dắt anh ra ngoài.


Nhịp tim Lăng Mạt Mạt vẫn chưa ổn định lại, mặc dù cô biết Lý Tình Thâm không biết cái gì, nhưng mới rồi khoảng cách gần như vậy, cảm giác anh làm cho cô xúc động, thủy chung không thể tản đi, cho đến bây giờ cùng Lý Tình Thâm tản bộ vẫn thấy không yên lòng.


Chương 599: Em Là Mắt Của Anh (9)


Tốc độ nhịp tim của Lăng Mạt Mạt vẫn luôn không có ổn định, mặc dù cô biết Lý Tình Thâm cũng không biết, nhưng mới vừa rồi khoảng cách giữa cô và anh lại gần như vậy, anh làm cho cô xúc động, đến cùng không thể tập trung, cho tới tiếp đó cô cô cùng với Lý Tình Thâm tản bộ, trong lòng có chút không yên.


Lý Tình Thâm cảm thấy thời gian qua đi đã lâu, liền lên tiếng nói: “Mạt Mạt, chúng ta trở về đi thôi?”


Lăng Mạt Mạt không có trả lời.


Lý Tình Thâm lặp lại lần nữa lời mình vừa nói, ai ngờ cô gái vẫn không có cất giọng đáp, anh liền không nhịn được giơ tay lên, lắc lắc cánh tay nhỏ bé đỡ mình.


Lăng Mạt Mạt ngạc nhiên quay đầu, kinh ngạc hỏi: “Sao vậy? Thầy?”


Lý Tình Thâm không trả lời vấn đề của cô, mà hỏi: “Em làm sao vậy? Mới vừa rồi gọi em chừng mấy tiếng, em đều không nói gì.”


Lăng Mạt Mạt “A” một tiếng, lại đỏ mặt, cô khẳng định mình không dám nói là bởi vì mình ảo tưởng hôn môi anh, đắm chìm trong đó, mới vừa có chút thất thần, định tiếp tục sở trường nói dối, trợn tròn mắt nói mò: “Không có gì, thầy, mới vừa rồi em nhìn thấy một người bạn nhỏ rất đẹp mắt, vì vậy thất thần”


Giọng điệu Lăng Mạt Mạt cứng rắn, nói đến một nửa, liền thét chói tai “A” một tiếng, tiếng kêu vang vọng, ngay sau đó thân thể nhỏ bé của cô liền ngã ra đất.


Cũng may cô nắm cánh tay Lý Tình Thâm, còn chưa kịp té ngã trên đất, Lý Tình Thâm cũng đã phản ứng kịp, giữ lại hông của cô, mặc dù như thế, nhưng vẫn bị trặc chân, Lăng Mạt Mạt đau tới hít vào một hơi, nước mắt suýt nữa rơi xuống, chỉ có thể cắn chặt môi dưới.


Lý Tình Thâm không nhìn thấy, trong lòng lo lắng, theo bản năng muốn sờ lấy điện thoại di động, nhưng phát hiện từ lúc ra khỏi bệnh viện, không có mang điện thoại di động, vì vậy có chút nóng nảy hỏi thăm: “Thế nào? Bị thương ở chỗ nào? Tại sao không cẩn thận như vậy?”


Lăng Mạt Mạt nhịn đau, sợ hãi trả lời: “Em bị trật chân, không thể bước đi rồi.”


Sau khi nói xong, cô liền ảo não nói thầm: “Làm thế nào đây? Em không có mang điện thoại di động, chúng ta trở về thế nào?”


Lý Tình Thâm không nói gì, trầm mặc hồi lâu, anh mới xoay người, chậm rãi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng nói: “Lên đây đi.”


Lăng Mạt Mạt mơ hồ có thể đoán được Lý Tình Thâm định làm gì, kinh ngạc bật thốt lên: “Anh muốn làm gì?”


“Không phải là không thể đi bộ sao? Anh cõng em.” Giọng Lý Tình Thâm ôn hoà, nhưng đáy lòng lại chứa một chút phiền não, là tức với chính mình, nếu như ánh mắt của anh êm đẹp, thì có thể nhìn xem cô bị thương có nghiêm trọng hay không, bây giờ thậm chí ngay cả quan tâm cơ bản nhất cho cô anh cũng không làm được!


“Nhưng” Lăng Mạt Mạt chỉ nói hai chữ, liền không có cách nào nói với anh, mắt anh không nhìn thấy thì trở về thế nào!


Cô cắn cắn môi dưới, uyển chuyển nói: “Chúng ta tìm người, để cho người đó giúp gọi người của bệnh viện đi!”


Lý Tình Thâm nắm chặt tay lại, trong lòng âm thầm có chút khổ sở, thả xuống tầm mắt, mím mím môi, nói: “Không cần phiền toái như vậy!”


Lăng Mạt Mạt nhẫn nhịn, phản bác Lý Tình Thâm.


Lý Tình Thâm biết Lăng Mạt Mạt lo lắng, nghiêng đầu, lại mở miệng: “Em lên đi, nói cho anh biết, đi như thế nào, là được rồi!”


Giọng anh rất ôn hòa, lộ ra một vẻ bình tĩnh.


Lăng Mạt Mạt do dự một chút, liền khe khẽ gật đầu, từ từ nằm ở trên lưng của Lý Tình Thâm.


Chương 600: Em Là Mắt Của Anh (10)


Lăng Mạt Mạt do dự một chút, liền khe khẽ gật đầu, từ từ nằm ở trên lưng của Lý Tình Thâm.


Sau khi cô lên, tự nhiên ôm chặt cổ Lý Tình Thâm, khe khẽ mở miệng nói: “Được rồi.”


Lúc này Lý Tình Thâm mới thận trọng cõng cô đứng lên.


Đây là lần đầu tiên Lý Tình Thâm tự mình đi bộ sau khi bị mù, cho nên bước đầu tiên có vẻ cẩn thận, hiển nhiên vẫn còn có chút không thích ứng, bước chân nâng lên, hơi thăm dò chút, mới chậm rãi buông xuống, mãi cho đến khi xác định dưới chân ổn định, mới có bước tiếp bước hai.


Lăng Mạt Mạt cũng có chút lo lắng, đầu nhỏ đặt ở trên bả vai Lý Tình Thâm, đôi mắt không chớp nhìn đường phía trước, chỉ sợ sẽ bởi vì nhất thời sơ sót, xuất hiện sự cố.


Lý Tình Thâm đi vài bước, liền dần dần tìm được cảm giác, mặc dù so ra kém hơn bình thường, nhưng cũng tự nhiên lưu loát.


Lăng Mạt Mạt dần dần yên tâm, tiếng nói cũng thoải mái hơn: “Trước mặt quẹo phải, ừ, đại khái phải đi ba bốn bước”


Lý Tình Thâm nghe theo chỉ dẫn của Lăng Mạt Mạt, trong lòng lặng lẽ đếm số, sau đó hỏi: “Quẹo sao?”


Lăng Mạt Mạt nhẹ nhàng”Ừ” một tiếng, sau đó mở miệng: “Vẫn đi thẳng, phía trước bên phải có cành cây, cẩn thận một chút”


Lý Tình Thâm”Ừ” một tiếng, sau đó cúi người xuống, độ cong hơi lớn, chỉ sợ cô gái trên lưng bị cành cây đụng tới.


Đi tới vườn hoa, đi về phía đường nhỏ bệnh viện, an tĩnh không có ai, lúc này Lăng Mạt Mạt mới dám nhẹ nhàng di chuyển cổ, lúc nghiêng đầu, cánh môi khôn

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Thứ con gái đã không còn trong trắng lại còn không biết điều

Này ngực lép ! anh yêu em

Khốn khổ vì nhà rộng

Đoạt hôn 101 lần

Dốc tiền phẫu thuật trả thù tình cũ, ai ngờ… đổi cả đời