Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí (xem 6814)

Hào môn thịnh sủng: Cô vợ ngang ngược của tổng giám đốc thần bí

hết mọi chuyện.


Mà bây giờ đây?


Có lẽ sinh ra đã là người mù, cũng không có gì không ổn.


Nhưng nửa đời trước làm mưa một phen, trong đúng thời kì mạnh mẽ nhất, đột nhiên chợt biến chuyển như thế, làm sao người đàn ồn kí có thể tiếp nhận?


Thế giới của Lăng Mạt Mạt lọt vào một mảnh mờ mịt.


Nếu như không phải là cô, Lý Tình Thâm sẽ không mất đi ánh sáng.


Nếu như không phải là cô, Lý Tình Thâm không cần chịu đựng những thứ đả kích tê tâm này!


Nếu như không phải là cô, Lý Tình Thâm không cần tiếp nhận thực tế tàn nhẫn như vậy!


Nếu như không phải là cô


Lăng Mạt Mạt nghĩ, đều là cô, toàn bộ đều là bởi vì cô, mới đưa Lý Tình Thâm biến thành bộ dáng này!


Lăng Mạt Mạt nắm thật chặt quả đấm một lúc, cô nhìn Ôn Giai Nhân khóc không thành tiếng, trong lúc bất chợt liền quỳ xuống trước người Ôn Giai Nhân và Lý Niệm, nước mắt cũng lẳng lặng chảy theo, cô cúi đầu mở miệng, nói một câu: “Thật xin lỗi!”


Đoàn người kinh ngạc quay đầu, nhìn Lăng Mạt Mạt.


Lăng Mạt Mạt không có dũng khí nhìn lại tất cả mọi người ở đây, chỉ là buồn buồn cúi đầu thấp xuống, nhẹ nhàng nói, trong giọng nói hội tụ tất cả áy náy: “Thật xin lỗi, thật thật xin lỗi nếu như không phải là con, anh ấy sẽ không biến thành như vậy, đều là bởi vì anh ấy phải cứu con, mới sẽ đi đi đụng xe!”


Ôn Giai Nhân và Lý Niệm cũng không biết nguyên nhân thật sự Lý Tình Thâm bị tai nạn xe, bây giờ nghe Lăng Mạt Mạt nói như vậy, vẻ mặt có chút kinh ngạc, ngay sau đó, hai người lại có chút trở nên cứng ngắc.


Mặc dù đều rất đau lòng cho Lý Tình Thâm, mặc dù không phải là không oán giận Lăng Mạt Mạt, tuy nhiên lại không biết đi trách cứ Lăng Mạt Mạt như thế nào.


Chương 593: Em Sẽ Là Đôi Mắt Của Anh (3)


Mặc dù rất đau lòng Lý Tình Thâm, mặc dù không phải là không oán giận Lăng Mạt Mạt, tuy nhiên lại không biết trách cứ Lăng Mạt Mạt thế nào.


Cuối cùng Ôn Giai Nhân chỉ thở dài một cái, dừng khóc, bước đi theo Lý Niệm vào phòng bệnh.


Tần Thánh chậm rãi bóp tắt điếu thuốc, đi tới trước mặt của Lăng Mạt Mạt trước, vươn tay, kéo cô lên, nhìn thẳng cô một cái, đáy mắt giống như là có ngàn vạn lời muốn nói, nhưng cuối cùng cái gì cũng không nói, xoay người rời đi.


Tô Thần mím mím môi, liếc mắt nhìn phòng bệnh, đi theo Tần Thánh rời đi.


Trong hành lang chỉ còn lại một mình Lăng Mạt Mạt.


**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**


Lý Tình Thâm mù, người của tập đoàn Bạc Đế đều biết.


Mấy ngày nay lục tục có người tới đây thăm, ngồi ở chỗ đó, cũng đều kể một ít đề tài để buông lỏng, cũng không có ai nhắc về đôi mắt của Lý Tình Thâm.


Du Dật Nhiên cũng thường xuyên đến, có lẽ là người cuối cùng của tập đoàn Bạc Đế, Lăng Mạt Mạt không có chỗ đứng ở nơi đây, đều là đứng ở trong hành lang, Du Dật vào phòng bệnh nói chuyện cùng Lý Tình Thâm, cho dù anh cũng có vẻ không yên lòng.


Du Dật là người hiểu rõ Lý Tình Thâm nhất, nói mình phải đặc biệt chăm sóc Lý Tình Thâm, tiễn toàn bộ đám người của tập đoàn Bạc Đế đi, sau đó anh mới ra ngoài, nhìn về phía Lăng Mạt Mạt nói: “Vào đi thôi, hãy chăm sóc cậu ấy thật tốt.”


Lăng Mạt Mạt gật đầu, nhìn Du Dật đi xa, cô mới bước vào trong phòng bệnh.


Lý Tình Thâm an tĩnh ngồi ở giường bệnh, mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, cùng trước kia xem ra không có gì khác biệt, tư thái ưu nhã, ý cảnh cao ngạo.


Nhưng Lăng Mạt Mạt biết, trong đôi mắt kia, cũng không nhìn thấy bất kỳ vật gì cùng sắc thái nữa rồi.


Lăng Mạt Mạt lặng yên không tiếng động đi tới bên giường, Lý Tình Thâm nghe tiếng vang, hơi xoay đầu lại một chút.


Lăng Mạt Mạt lặng lẽ vươn tay cầm chăn, đắp lên cho Lý Tình Thâm, cúi đầu, còn chưa kịp mở miệng, nước mắt liền rơi xuống.


Chất lỏng ấm áp rơi vào trên ngón tay của Lý Tình Thâm.


Ngón tay anh run lên, ấn đường hơi nhíu, liền giơ tay lên nhẹ nhàng sờ về phía mặt của Lăng Mạt Mạt, một lát sau, anh mới xác định là Lăng Mạt Mạt, liền câu môi, lộ ra một nụ cười thản nhiên: “Mạt Mạt?”


Thanh âm của anh cũng lạnh nhạt, không có oán hận, không do dự, bình thản thong dong.


Nhưng là, càng cố tình như vậy, đáy lòng của Lăng Mạt Mạt càng khó chịu.


Cô nghĩ, một người bị thương tổn lớn đến như vậy, tại sao có thể làm được như thế gió êm sóng lặng, không oán không não?


Lý Tình Thâm không nhìn thấy rõ, không biết Lăng Mạt Mạt vào giờ phút này vẻ mặt là như thế nào, chớ nói chi là suy đoán đáy lòng của cô rốt cuộc nghĩ cái gì, chỉ có thể bằng vào cảm giác của mình, tiếp tục ấm áp cười cười, gió nhạt mây xanh nói: “Chớ suy nghĩ quá nhiều, tôi rất khỏe.”


Lăng Mạt Mạt nghĩ đến lúc ở hiện trường tai nạn xe cộ, anh phun ra một ngụm máu, còn nhìn về phía cô mỉm cười nói ‘tôi không sao’, mà bây giờ, anh mất đi cặp mắt, còn có khí độ thong dong như thế, bình tĩnh tỉnh táo nói với cô một câu ‘tôi rất khỏe’.


Lăng Mạt Mạt nhìn ánh mắt của Lý Tình Thâm đang nhìn mình chằm chằm, biết rõ anh nhìn không thấy, nhưng cô lại vẫn là xoay đầu qua một bên, giơ tay lên lau sạch nước mắt trên mặt, giật giật môi, nhưng không có nói ra câu nào.


Lý Tình Thâm cũng là trầm mặc như vậy.


Bắt đầu từ ngày đó, người của tập đoàn Bạc Đế mặc dù lục tục sẽ đến thăm Lý Tình Thâm, lúc này Lăng Mạt Mạt sẽ cố ý nhường ra không gian.


Chương 594: Em Sẽ Là Đôi Mắt Của Anh (4)


Thời điểm ăn cơm và uống thuốc đều là Lăng Mạt Mạt trở lại chăm sóc Lý Tình Thâm.


Lý Tình Thâm không thích uống thuốc, mọi người đều biết, vậy mà mỗi lần chỉ cần Lăng Mạt Mạt đưa thuốc tới, anh chưa bao giờ có bất kỳ biểu tình gì liền uống ngay.


Liên tiếp một đoạn thời gian dưới sự quan sát của mọi người, lại phát hiện Lý Tình Thâm rất bình tĩnh, không có bất kỳ hiện tượng nổi nóng hay phản kháng, mọi người cũng dần dần yên tâm.


Mãi cho đến một đêm kia, Lăng Mạt Mạt từ một cái giường khác vô ý tỉnh lại, nghiêng đầu, lại phát hiện Lý Tình Thâm vốn là đã sớm ngủ say ở giường bên cạnh lại ngồi ở chỗ đó, sững sờ trợn tròn mắt, nhìn chằm chằm một chỗ ngẩn người.


Lăng Mạt Mạt vẫn không nhúc nhích, sợ Lý Tình Thâm nhận thấy được mình tỉnh lại, chỉ là lặng lẽ nhìn hắn, mãi cho đến khi trời gần sáng anh mới giật giật thân thể nằm xuống.


Qua một canh giờ, Lăng Mạt Mạt giả bộ như mới vừa thức giấc, giống như như cũ chăm sóc Lý Tình Thâm ăn cơm, uống thuốc.


Ánh mặt trời cực kỳ rực rỡ,buổi chiều Lăng Mạt Mạt liền cùng với Lý Tình Thâm xuống lầu tản bộ, đến buổi tối, Lăng Mạt Mạt giống như bình thường, tiếp tục chăm sóc Lý Tình Thâm nằm lên giường, cô liền lên giường ngủ.


Thế nhưng cô lại không có ngủ, vẫn trợn tròn mắt, chờ.


Cũng không biết cụ thể qua bao lâu, Lý Tình Thâm lật người, ngồi dậy, vẫn như cũ cũng giống như ngày hôm qua, ngây ngô nhìn chằm chằm về một phương hướng.


Dưới ánh đèn ngủ lờ mờ trong phòng, Lăng Mạt Mạt có thể thấy vẻ mặt u sầu của Lý Tình Thâm.


Đáy lòng của

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Tình Yêu Đầu Tiên Full Online

Chị nông hạnh phúc

Chồng cướp “cái ngàn vàng” của ôsin

Lời hứa tháng tư

Chồng đuổi tôi ra khỏi nhà vì dám đốt ảnh người yêu cũ của anh