Lăng Mạt Mạt đút tay vào túi áo lông, cụp mắt, một lần lại một lần hát câu hát kia —- yêu anh giống như là loại tín ngưỡng, thành kính đến bị thương tích khắp người.
Màn đêm dần dần lại tới, ngày càng lạnh hơn, giọng của Lăng Mạt Mạt cũng đã khàn đi, trước mặt cái hộp không của cậu bé cũng đã có đầy tiền.
Cậu bé lấy tiền đếm, có 50 tệ, có 20 tệ, 10 tệ, 5 tệ, 1 tệ, một xấp thật dày, cậu bé đếm rất lâu, sau đó rút ra hơ phân nửa số tiền, đưa cho Lăng Mạt Mạt: “Tổng cộng có 670 tệ, cho chị 400!”
Lăng Mạt Mạt nhìn một chút, lắc đầu một cái, không nhận.
Cậu bé cho rằng Lăng Mạt Mạt ghét bỏ cậu cho cô ít tiền, lập tức trợn to hai mắt, nhìn Lăng Mạt Mạt nói: “Cái đó, tôi cũng biêt rõ tôi lấy nhiều tiền như vậy có chút quá đáng, nhưng mà, tôi thật sự vô cùng cần tiền.”
Lăng Mạt Mạt nhìn cậu bé có số tuổi không kém mình bao nhiêu, cười noi: “Tôi không cần một xu nào cả, cậu cầm lấy đi.”
Cậu bé không nghĩ tới Lăng Mạt Mạt lại có thể không lấy tiền, hết sức kinh ngạc, không xác định hỏi ngược lại: “Chị thật sự không cần?”
Lăng Mạt Mạt gật đầu một cái, sau đó nhìn cậu bé bị lạnh cóng đến sưng đỏ cả tay, nhẹ giọng hỏi: “Cậu là học sinh à?”
“Ừ, đại học X.” Ánh mắt Lăng Mạt Mạt có chút hoảng hốt, một hồi lâu mới hỏi: “Sao cậu biết bài hát Tha thứ này? Gân đây, danh tiếng người biểu diễn bài hát này không được tốt.”
Cậu bé trẻ tuổi tính tình rất sáng sủa, môi cười toe toét, nói: “Lăng Mạt Mạt sao? Có quan hệ gì với tôi chứ? Hơn nữa, người có thể hát ra một ca khúc hay như vậy, tôi cảm thấy bản chất của cô ấy rất định rất hiền lành.”
Lăng Mạt Mạt không có nói chuyện, cô thật không ngờ, tại thời điểm khi mà tất cả mọi người đều đang ở trên mạng chỉ trích mình, thế nhưng một cậu bé kiếm sông bằng việc hát ven đường lại có thể có lời nói không chút thành kiến.
Chàng trai trẻ tuổi thấy Lăng Mạt Mạt hồi lâu không nói gì, hơn nữa trời rất lạnh, cậu có chút không nhịn được đứng dậm chân, thấy phía xa vừa vặn có một cửa hàng KFC, liền nói: “Chị giúp tôi kiếm được nhiều tiền như vậy, tôi mời chị ăn KFC!”
Chương 536: Chúng Ta Quay Lại Nhé (6)
Lăng Mạt Mạt cười cười, nói: “Được, tôi ở đây chờ cậu.”
Cậu thanh niên trẻ tuổi gật đầu một cái, nhanh chóng đi đến nhà hàng đối diện.
Lăng Mạt Mạt một mình đứng ở ven đường, nhìn chằm chằm đèn nê ông ngũ sắc tỏa sáng. Trên đường phố người xe qua lại vội vội vàng vàng, trước mắt dần dần có một lớp sương mù che khuất.
Cô chưa bao giờ nghĩ đến, có một ngày, cô rơi vào tình cảnh này, ngồi trên đường phố, làm bạn với người hát rong kiếm sống trong thành phố này mà không kiến người ta để ý đến.
Cô nghĩ nếu như cô không trợ giúp Trần Uyển như, có lẽ bây giờ cô là Nhất Tỷ Đàn Ca người người ngưỡng mộ, hoặc là nói, nếu như năm đó cô không yêu Lục Niệm Ca, có lẽ Giản Thần Hi không hãm hại cô.
Hay là nói, Lục Niệm Ca bị cướp đi rồi, thì cũng thôi đi, nếu như cô không cố ý đấu với Giản Thần Hi, cũng sẽ không rơi vào hoàn cảnh như thế này.
Chỉ là, cô thật không ngờ, cùng với Giản Thần Hi đấu qua đấu lại, đến cuối cùng, kết quả lại là GiảnThần Hi thắng!
Suy nghĩ của Lăng Mạt Mạt dần dần trôi giạt, cô nhớ đến lúc đầu Trần Uyển Như lái xe đưa cô về nhà, đã kể cho cô nghe câu chuyện của Hậu Linh nhảy lầu tự tử tám năm về trước.
Thế giới này, có lẽ chính là như thế, người lương thiện cũng không thể sống đến cuối cùng, nhưng nếu như mọi người cùng dừng lại, ít nhiều cũng đã trải qua một số chuyện xấu mà không được đưa ra ánh sáng.
Trừ phi những người kia là thiếu gia tiểu thư quý tộc ngậm thìa vàng ra đời.
Cô cũng không phải bại bởi Giản Thần Hi, chỉ là cô có đạo đức, có lòng hơn GiảnThần Hi, không máu lạnh vô tình nhìn Trần Uyển Như đi tìm cái chết
Thật sự là như vậy vĩnh viễn cũng không cần tranh giành với vài người khác, bởi vì những người đấy không có ranh giới cuối cùng của đạo đức, bọn họ có thể làm ra chuyện, mà cả đời cô cũng không làm được, cho nên cô chỉ có thể thua!
Thua
Lăng Mạt Mạt ngẩng đầu lên, hơi vén mái tóc của mình, nghểnh đâu, nhìn bầu trời đen nhánh, trong lúc bất chợt nhếch môi cười lạnh.
Là thua a cũng chỉ có thể bại bởi Giản Thần Hi, đấu đến cuối cùng, đến tôn nghiêm cuả bản thân cũng không còn, thua thật thảm a!
Chỉ là, phải làm thế nào đây?
Nhưng, thật sự là không cam lòng a!
Đang lúc Lăng Mạt Mạt nghĩ đến nhập thần, cậu thanh niên giơ lên một cái túi lớn, sang đường, đi đến bên cạnh cô, bưng cho cô một ly sữa tươi nóng hổi.
Lăng Mạt Mạt hai tay nâng ly sữa tươi, không uống, cũng không nói.
Cậu thanh niên hình như là đói bụng lắm, cầm Hamburg ăn từng miếng từng miếng, thấy Lăng Mạt Mạt mất hồn nhìn chằm chằm đường phố, cậu ta có chút xấu hổ ngừng lại động tác ăn như hổ đói, hỏi Lăng Mạt Mạt: “Làm sao chị không ăn thế?”
Lăng Mạt Mạt giống như là không nghe thấy lời của cậu ta, tự đắm chìm trong thế giới của mình.
Cậu thanh niên nhìn chằm chằm gò má Lăng Mạt Mạt thật lâu,cô đội mũ, che khăn quàng cổ, chỉ lộ ra một phần nhỏ gò má xung quanh mắt, nhưng lại làm cho cậu ta có cảm giác kinh diễm!
Cô gái da trắng nõn, lông mi rất dài, vụt sáng giống như cánh bướm, đáy mắt như hồ nước trong suốt, nhìn qua dáng vẻ còn rất trẻ, chỉ là đáy mắt có một loại hoang vu và tang thương này không thuộc về tuổi tác của cô.
Chương 537: Chúng Ta Quay Lại Nhé! (7)
Cậu thiếu niên hơi giật mình, không biết cô gái trước mặt xinh đẹp như hoa này, tại sao có thể khổ sở, cậu ta không nhịn được cất tiếng hỏi thăm: “Xem ra chị hình như không được vui?”
Sau khi hỏi xong, cậu ta cảm thấy mình như vậy hơi quá đường đột, bèn nắm tóc, nói: “Vừa rồi chị hát bài hát đó thật dễ nghe, giống ca sĩ hát bài đó như đúc!”
“Không đúng, không, không, nghe hay hơn ca sĩ hát bài đó!”
Cậu thiếu niên hình như không biết nói nhiều lời hay ý đẹp, có chút lắp bắp, Lăng Mạt Mạt nghe không nhịn được cười một tiếng, cắt đứt âm thanh cậu thiếu niên: “Cậu nói một chút đi, tại sao muốn kiếm sống bằng nghề hát rong?”
“Em à, em và em gái từ nhỏ không có cha mẹ, hai người sống lương tựa vào nhau, mặc dù cuộc sống gian khổ, nhưng cũng là không lo cơm áo, em gái em rất hiểu chuyện, trước đến nay em ấy luôn là người đi kiếm tiền, để cho em được đi học, em ấy biết em thích âm nhạc, cho nên em ấy nói, đợi em lớn lên làm ngôi sao lớn, em ấy sẽ có ngày được sống dễ chịu.” Lúc cậu thiếu niên nói những lời này, giọng điệu rất dịu dàng: “Nhưng, thật đáng tiếc mùa hè năm nay đang lúc em ấy đang làm phục vụ trong nhà hàng , bất chợt em ấy hôn mê bất tỉnh, bác sĩ làm kiểm tra em ấy bị bệnh bạch cầu, đây rõ ràng là sấm sét giữa trời quang, chúng em khôn


