Lục Niệm Ca lười biếng tựa vào chỗ ngồi, hé mắt, rồi bước xuống xe, đi vào “Phi Thành”.
Thật ra thì chỗ này, anh ta đã đến rất nhiều lần, nhưng một cô gái bên trong cũng chưa từng chạm qua.
Mặc dù thật sự có đưa đi, nhưng cũng chỉ là để cho người khác nhìn, đến khách sạn, liền thả cô ta ở đó ngủ một mình, trở về nhà.
Quản lý ở “Phi Thành” biết anh ta, biết đây là một kim chủ, nhiệt tình tiếp đón, nói: “Lục tiên sinh, ngài tới rồi, lâu lắm rồi không gặp ngài.”
Lục Niệm Ca cũng không nói chuyện, chỉ hút thuốc, đi theo quản lý vào một gian phòng đặc biệt sang trọng, sau đó giống như một bậc Đế vương ngồi tại chỗ.
Quản lý dẫn theo một hàng các cô gái đi ào, anh ta ngẩng đầu lên, ngước mắt nhìn, cảm thấy dáng dấp của họ đề rất ưa nhìn, nhưng anh ta hết lần này tới lần khác đều cảm thấy vô cùng chướng mắt.
Vì vậy, anh ta chỉ lung tung vài người.
Chỉ đến người cuối cùng, thấy một cô gái, tuổi tác cũng không lớn, mặc một cái áy liền áo màu trắng, tóc dài thẳng tắp rũ xuống, ánh mắt sợ hãi nhìn mình một cái, đã nhanh chóng cúi đầu, khuôn mặt nhỏ bé lập tức đỏ lên.
Lục Niệm Ca sững sờ nhìn chằm chằm cô bé kia thật lâu, sau đó mở trừng hai mắt, trực tiêp hỏi: “Cô tên là gì?”
Cô gái kia nghe thấy Lục Niệm Ca hỏi tên mình, càng thêm khẩn trương, lập tức không nói ra lời.
Quản lý ở bên cạnh hung hăng trừng mắt liếc nhìn cô gái, sau đó nói: “Lục tiên sinh, đây là cô gái mới đến, không có kinh nghiệm gì, ngài chọn trong đám người này đi.”
“Cô ta tên gì?” Lục Niệm Ca không nhịn được mở miệng hỏi lại một lần nữa.
“Tiểu Nhu.” Quản lý trả lời.
“Tiểu Nhu.” Lục Niệm Ca lặp lại cái tên này một lần nữa, rồi nói: “Cô cũng ở lại đi.”
Sau đó hướng người quản lý khoát khoát tay, quản lý liền mang những cô gái khác ra ngoài.
Lục Niệm Ca chọn ba cô gái, trừ Tiểu Nhu có chút không biết làm sao ngồi ở một bên, hai người khác ngược lại vô cùng nhiệt tình, Lục Niệm Ca cũng để cho bọ họ làm bừa.
Thật ra Lục Niệm Ca không muốn sống mơ mơ màng màng như vậy, mặc dù anh ta cởi quần áo dáng dấp cũng không tệ, có thể tùy tiện tìm một cô gái lên giường, không phải là người đàn ông tốt cái gì, nhưng cũng không ác liệt đến nối chơi 3P cùng người khác, hơn nữa còn có một tiểu cô nương đứng xem bên cạnh.
Anh ta vừa nghĩ tới đứng xem, lại đột nhiên phát hiện ra còn có thể ác liệt hơn một chút, vì vậy liền sờ sờ, móc điện thoại di động, sau đó mở máy, quả thật không tới nửa phút, điện thoại kêu lên, Lục Niệm Ca nghe, nghe thấy Giản Thần Hi trực tiếp hỏi: “Anh đang ở đâu?”
Lục Niệm Ca cũng không nói chuyện, liền để loa ngòai, chỉ chỉ điện thoại di động, vừa chỉ chỉ cổ họng của hai cô gái, hai cô gái kia rất thông minh, lập tức hiểu anh ta có ý gì, rên lên những tiếng ái muội.
Chương 534: Anh Đừng Có Không Biết Phân Biệt (4)
Lục Niệm Ca cũng không nói chuyện, liền để loa ngòai, chỉ chỉ điện thoại di động, vừa chỉ chỉ cổ họng của hai cô gái, hai cô gái kia rất thông minh, lập tức hiểu anh ta có ý gì, rên lên những tiếng ái muội.
Chỉ qua một phút, Giản Thần Hi ở bên kia giống như bị điên kêu thét lên một tiếng, sau đó là một loạt âm thanh ném đồ vật, rồi cúp luôn điện thoại.
Lục Niệm Ca hả giận giương môi, nở nụ cười.
Sau đó thật sự làm hai người phụ nữ kia.
Rồi kín đáo đưa cho hai người phụ nữ kia một xấp tiền dầy, liền đuổi đi.
Cô gái gọi là Tiểu Nhu vẫn ngồi ở đó, Lục Niệm Ca nhìn cô một chút, sau đó đứng dậy, đi đến gần cô, Tiểu Nhu che kín quần áo của mình theo bản năng, Lục Niệm Ca nhìn thấy liền bật cười, mở miệng nói: “Em gái, đừng sợ, cứ coi như tôi có suy nghĩ muốn động đến cô, hiện tại cũng không nhúc nhích được, ca ca tôi có lòng mà không có sức!”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Nhu lập tức đỏ bừng nên, Lục Niệm Ca cảm thấy dáng vẻ đó của cô rất giống Lăng Mạt Mạt, liền không nhịn được vươn tay, cực kỳ thương tiếc ôm cô vào trong ngực của mình, ai ngờ một giây tiếp theo, cô bé này ngược lại chủ động sờ soạng thắt lưng anh ta, Lục Niệm Ca cảm thấy đáy lòng rơi xuống lộp bộp, thì ra cô gái này cũng không phải là tiểu nữ thuần khiết.
Sau đó liền vươn tay, đẩy cô gái ra, trực tiếp cầm lấy quần áo, đi.
**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**
Lăng Mạt Mạt cũng không biết đem hôm trước mấy giờ mình mới đi ngủ, tóm lại, hôm sau khi tỉnh lại, phát hiện mình thế nhưng lại ngủ trên ghế salon.
Khó trách cả đêm ngủ không ngon giấc, cực kỳ đau lưng.
Cô đứng lên, bò lên giường, sau đó đại não liền nhớ đến hình ảnh tối qua mình nhìn thấy trên TV, vì vậy không khống chế được mà cầm điện thoại di dộng lên, xem tin tức, phát hiện trang đầu mọi nơi đều là thần thoại và Gỉan Thần Hi hợp tác,
Lăng Mạt Mạt uể oải trốn vào trong chăn, cũng không rõ rốt cuộc cảm giác trong tim mình rốt cuộc là gì, thật lâu sau, đã ngủ mất.
Tỉnh ngủ, đã là xế chiều, Lăng Mạt Mạt rời giường, liền muốn xuống dưới lầu đi xung quanh một chút.
Cô cố ý mang theo mũ cũng với khăn quàng cổ, đem che cả khuôn mặt lại.
Mùa đông, gió lớn, mọi nơi đều tiêu điều, cô đi bâng quơ dọc theo con đường lớn, vừa vặn thấy một bé trai không sợ lạnh đang ngồi bán hát ở ven đường.
Bài cậu bé đó hát lại vừa vặn chính là 《 tha thứ 》.
Lăng Mạt Mạt đứng im tại chỗ nghe.
Lắng nghe, nhịn không được tiến lên, nói: “Chị có thể hát một bài không?”
Đứa bé kia kinh ngạc nhìn Lăng Mạt Mạt bịt kín trước mặt, Lăng Mạt Mạt biết cậu bé không nhận ra mình, từ trong ví tiền rút ra tờ 100, đưa cho đứa bé nói: “Chị chỉ hát một bài thôi.”
Đứa bé trai đưa cây đàn guitar cho Lăng Mạt Mạt. Lăng Mạt Mạt học dáng vẻ của cậu con trai, ngồi lại chỗ cũ, sau đó thử âm một chút, chuyên chú hát.
Lăng Mạt Mạt cũng hát 《 tha thứ 》.
Cô hát một chút, hốc mắt đã đỏ lên, sau đó nước mắt tự ý chảy trong khăn quàng cổ.
Cô hình như nổi hứng hát, liền hát một lần lại một lần, dẫn đến không ít người qua đường, lộp bộp vứt không ít tiền.
Chương 535: Chúng Ta Cùng Trở Về Đi! (5)
Cô hình như nổi hứng hát, liền hát một lần lại một lần, dẫn đến không ít người qua đường, lộp bộp vứt không ít tiền.
Tại thành phố X, tháng mười hai thỉnh thoảng có gió, rất lạnh, giống như là con dao găm, cắt trên da thịt, cho dù Lăng Mạt Mạt bọc kín toàn thân vô cùng chặt chẽ, về sau, cô ẫn cảm thấy đôi tay đang cầm cây đàn ghita, đã dần dần bị cóng đến chết lặng, mất đi tri giác.
Cậu bé bởi vì 100 mà đưa cây đàn guitar cho Lăng Mạt Mạt, giọng cô gái thanh thúy dễ nghe, ai ai trong phố lớn phố nhỏ cũng đề lưu truyền ca khúc 《 tha thứ 》 kinh điển, cậu cẩn thận lắng nghe một hồi, liền phát hiện âm thanh của cây đàn ghita có gì đó không đúng, cúi đầu, đã nhìn thấy ngón tay đông cứng của cô gái, cậu n

