Trần Uyển Như đứng lên, chỉ ngoài cửa, liền đi ra ngoài.
Nhân viên cấp cao ES mời rượu Lăng Mạt Mạt, Lăng Mạt Mạt cười uống tiếp.
Trần Uyển như rất nhanh liền trở lại, trên mặt vẫn treo nụ cười một bên như cũ, ngồi ở bên cạnh Lăng Mạt Mạt, nhìn chằm chằm vào Giản Thần Hi, luôn giơ chén lên về phía cô ta, ý bảo cô ta uống rượu.
Tửu lượng của Giản Thần Hi có tốt hơn nữa, cũng không chống lại được với Trần Uyển Như đã mười năm uống rượu, chỉ chốc lát, liền bị Trần Uyển Như chuốc làm cho đầu óc choáng váng, có chút không nhịn được đứng lên, nói muốn đi toilet.
Ngược lại Lục Niệm Ca rất quan tâm, cùng đi với Giản Thần Hi.
Ánh mắt Trần Uyển Như lạnh lung nhìn hai người đi ra ngoài, vốn có người mời rượu với cô, tròng mắt cô xoay vòng, thì đặt ly rượu ở trên bàn, giọng nói dứt khoát: “Xin lỗi, tôi cũng đi toilet trước, đợi lát nữa trở về, tôi uống đền ngài ba ly.”
Nói xong, cũng không chờ người mời rượu đồng ý, liền đứng lên, đi ra ngoài.
Trần Uyển Như đi đến cửa toilet, Lục Niệm Ca đi vào toilet nam, cô đứng đợi một lúc, thì nhìn thấy Giản Thần Hi lắc lư lảo đảo từ bên trong đi ra.
Trần Uyển Như không muốn chạm mặt với Giản Thần Hi.
Bả vai của cô hung hăng đụng vào Giản Thần Hi.
Mặc dù Giản Thần Hi uống hơi nhiều rượu, nhưng thần trí vẫn tỉnh táo, cảm giác có người đụng phải mình, cũng không nhìn là ai, liền trực tiếp mở miệng, giọng nói rất ngạo mạn mắng một câu: “Cô đi đường không có mắt à!”
Giản Thần Hi nói xong, liền lảo đảo đi đến bên cạnh hồ.
Trần Uyển Như nghe thấy Giản Thần Hi nói ba chữ như vậy, thì đột nhiên quay đầu, nhìn chằm chằm bóng lưng Giản Thần Hi, liền đi về phía Giản Thần Hi.
Lăng Mạt Mạt biết Trần Uyển Như đã uống không ít rượu, đi ra ngoài lâu như vậy còn chưa trở về, có chút lo lắng, liền nói một tiếng xin lỗi với mọi người, đi ra ngoài.
Cô đi thẳng đến toilet, còn chưa đẩy cửa toilet ra, thì nghe thấy giọng Trần Uyển Như từ bên trong truyền ra: “Cô nói ai không có mắt hả?”
Lăng Mạt Mạt thoáng kinh ngạc, vội vàng đẩy cửa ra, lập tức nhìn thấy Trần Uyển Như và Giản Thần Hi đang mặt đối mặt nhìn nhau.
Chương 258: Nên Ở Thì Ở, Nên Đi Thì Đi (8)
Lăng Mạt Mạt kinh ngạc một chút, vội vàng đẩy cửa ra, sau đó liền nhìn thấy Trần Uyển Như cùng Giản Thần Hi đối mặt nhìn nhau.
Giản Thần Hi uống quá nhiều, chỉ cảm thấy trước mặt có chút hình ảnh mơ hồ, cô cũng không phân rõ ai với ai, không chút nghĩ ngợi liền trực tiếp nói một câu: “Cô có bệnh à!”
Lăng Mạt Mạt thấy tình hình như vậy, liền vội vàng kéo Trần Uyển Như lại, thấp giọng nói: “Chị Uyển Như, bỏ đi, cô ta uống nhiều quá!”
“Như vậy liền bỏ đi?” Trần Uyển Như giống như là nghe được chuyện cười, lạnh lùng cười:“Thật đúng là không thể không tính toán!”
Nói xong, liền đẩy Lăng Mạt Mạt ra, vươn tay, không nói hai lời liền quăng một cái tát lên mặt Giản Thần Hi.
Một tát này của Trần Uyển Như cũng thật ngoan độc, âm thanh trong trẻo.
Lăng Mạt Mạt bị đẩy sang bên còn chưa đứng vững, liền nghe thấy tiếng bàn tay, cô theo bản năng quay đầu, liền nhìn thấy nữa bên gương mặt của Giản Thần Hi đỏ lên một mảng.
Lăng Mạt Mạt và Giản Thần Hi đều ngẩn ra.
Hình như Giản Thần Hi có chút tỉnh rượu, ý thức được có người tát mình, theo bản năng liền bưng kín mặt mình, mở miệng nói: “Tại sao lại đánh người! Cô…”
Còn chưa nói xong, đột nhiên Trần Uyển Như đứng ở giữa xong lên, giơ tay lần nữa, đánh một cái nữa vào mặt Giản Thần Hi, giọng điệu bén nhọn và có khí thế: “Tôi muốn đánh người! Cô có thể làm gì!”
Trần Uyển Như vừa nói, vừa liên tục đánh Giản Thần Hi mấy bạt tay!
Sau một màn chấn động như vậy, Lăng Mạt Mạt mới hồi phục tinh thần, vội vàng xông lên trước, vươn tay, muốn kéo Trần Uyển Như ra.
Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Dù có thâm thù đại hận gì, cũng là giữa cô và Giản Thần Hi, Trần Uyển Như sao lại như vậy, nhẫn tâm đánh Giản Thần Hi mấy bạc tay!
“Chị Uyển Như, chị mau dừng tay” Lăng Mạt Mạt vừa lên tiếng, Trần Uyển Như liền quay đầu, trừng mắt liếc Lăng Mạt Mạt, lại tiếp tục cho Giản Thần Hi thêm một cái tát, “Dừng tay? Tôi không muốn dừng tay, cái loại tiện nhân này, tôi đánh vài bạc tay coi như là còn nhẹ!”
Cái tát của Trần Uyển Như cái sao so với cái trước còn độc ác hơn, làm cả người Giản Thần Hi lùi về phía sau hai bước.
Lần này Giản Thần Hi phản ứng lại, theo bản năng liền giơ tay, đánh tới trên mặt của Trần Uyển Như.
Lăng Mạt Mạt đứng ở một bên, nhanh tay lẹ mắt nắm tay của Giản Thần Hi lại.
Cửa nhà vệ sinh nam vừa vặn được đẩy ra, Lục Niệm Ca từ bên trong đi ra, thấy một màn như vậy, vẻ mặt bỗng nhiên biến đổi hoàn toàn.
Anh ta nhìn thấy trên mặt Giản Thần Hi hiện đầy dấu tay, lập tức xông lên trước, nắm lấy cánh tay Lăng Mạt Mạt, hung hăng đẩy ra, ngực phập phòng tức giận trừng mắt nhìn Lăng Mạt Mạt, “Tiểu Hi đã nói xin lổi các người rồi, cô lại còn đánh cô ấy? Một mình cô đánh còn chưa đủ, còn phải cần người giúp một tay? Đúng là không thể nhìn ra, cô lại là loại người như vậy!”
Lăng Mạt Mạt nghe được lời này, liền hơi nhíu mày, tại sao Lục Niệm Ca lại cho rằng cô đánh Giản Thần Hi?
Đáy lòng Lăng Mạt Mạt nhất thời lạnh thành một mảnh, Lăng Mạt Mạt cô và Lục Niệm Ca đã ở bên nhau hai năm, cô là người nào, anh không biết sao!
“Nếu cô chưa hết giận, muốn đánh người, cô cứ nhắm vào tôi là được!”
Sau một câu nói của Lục Niệm Ca, làm cho Lăng Mạt Mạt đột nhiên giơ tay lên, không chút lưu tình đánh lên mặt của Lục Niệm Ca: “Lục Niệm Ca, thì ra Lăng Mạt Mạt tôi ở trong lòng anh, chính là một người như vậy!”
Chương 259: Nên Ở Thì Ở, Nên Đi Thì Đi (9)
Kèm theo một cái tát này, Lăng Mạt Mạt cảm thấy thứ gì đó trong trái tim mình cũng hoàn toàn vỡ nát.
Thời điểm trước kia, Lục Niệm Ca là bảo bối trong lòng Lăng Mạt Mạt, cô không để cho anh chịu chút uất ức, nói chi đến việc cho anh một bạt tay!
Nhưng mà bây giờ, cô lại cảm thấy sau một cái tát này, tâm tình lại thư thái như vậy.
Hình như Lục Niệm Ca cũng không nghĩ đến lời của mình vừa dứt, Lăng Mạt Mạt liền vung tới một cái tát, anh ta nhíu mày, trên trán hiện lên một tầng lệ khí.
Ngược lại Lăng Mạt Mạt bình tĩnh nhìn lệ khí của Lục Niệm Ca, không chút sợ hãi, cô lớn tiếng nói từng câu từng chữ kiên quyết mà rõ ràng: “Lục Niệm Ca, anh nói tôi làm sao lại nhìn trúng một người vô tình vô nghĩa như anh đây!”
Nét mặt Lục Niệm Ca trong nháy mắt liền cứng ngắc.
Anh nói tôi làm sao lại nhìn trúng một người vô tình vô nghĩa như anh đây!
Lời này của cô là có ý gì?
Khi Lục niệm Ca còn đang sững sờ, Lăng Mạt Mạt đã xoay người, đi tới bên người Trần Uyển Như, vươn tay kéo cô: “Chị Uyển Như, chúng ta đi thôi.”
Trần Uyển Như nhìn Lăng Mạt Mạt một cái, đứng ở nơi đó vẫn không nhúc nhích, chỉ là hấ cầm nhìn Giản Thần Hi, nói: “Cô chắc là cô k

