Lăng Mạt Mạt cắn cắn môi dưới, đáy mắt thoáng hiện lên một chút bi thương và ảm đạm.
Lý Tình Thâm vẫn luôn nhìn chằm chằm kính chiếu hậu, tỉ mỉ quan sát cô, lúc thấy cô khổ sở, đáy lòng của anh trong lúc bất chợt truyền đến một trận đau sót, suýt nữa làm cho cảm xúc của anh bị mất khống chế.
Ánh mắt của anh lóe ra đủ loại mâu thuẫn rối rắm, rõ ràng yêu không thể biểu hiện, rõ ràng là yêu lại muốn che giấu, rõ ràng là yêu lại sợ mất đi, loại này đè nén, loại khống chế này, loại sợ hãi này, làm cho ánh mắt của anh càng ngày càng trở nên hung ác, quay đầu, nhìn chằm chằm Lăng Mạt Mạt.
Anh vươn tay, khớp xương thon dài đều bằng nhau, ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy cằm của cô, khóe miệng hiện lên một chút cười nhạo, tàn nhẫn khác thường, “Tôi nói rồi, tôi không chấp nhận đồ chơi của tôi có tỳ vết, tôi chỉ sợ cô xuất hiện việc ngoài ý muốn, mà làm ảnh hửong kế hoạch của tôi, làm mất người của tôi!”
Cánh môi Lăng Mạt Mạt trong nháy mắt tái nhợt, hơi run rẩy, há miệng, giống như là muốn nói gì, tuy nhiên nó chỉ động hai cái, một chữ cũng không nói ra được, thậm chí ánh mắt của cô mang theo sợ hãi và khó chịu, lay động khoảng hai cái, sau đó lại đột nhiên tránh thoát sự kiềm chế của hắn, cởi dây an toàn, đẩy cửa xe ra, mang theo vài phần nhếch nhác xuống xe, chạy đi.
Lý Tình Thâm theo bản năng vươn tay, đẩy cửa xe ra, nhưng đẩy đựoc một nửa, động tác của anh đột nhiên ngừng lại, sau đó từng chút từng chút đóng lại cửa xe.
Vẻ mặt của hắn, lộ ra một vẻ tự giễu.
Đuổi theo, thì phải làm thế nào đây?
Có thể ôm cô vào trong ngực, che chở cưng chiều thật tốt sao?
Cho dù anh suy nghĩ bao nhiêu, nhưng cuối cùng anh không cách nào làm như vậy, không phải sao?
Anh ngẩng đầu lên, xuyên qua cửa sổ xe, nhìn cô chạy ở đằng xa, bên môi hiện lên vẻ cười khổ.
Đúng vậy, không thể làm như vậy, bởi vì, không có tư cách.
Đầu ngón tay anh trống rỗng, vẫn tồn tại nhiệt độ và sự mềm mại của cô, để cho anh rung động như vậy, rồi lại để cho anh khổ sở như vậy.
Muốn yêu như vậy, rồi lại không dám yêu như vậy.
Cô là vấn đề nan giải duy nhất trong cuộ sống của hắn.
Anh trở về nước, ở lại bên cạnh cô, chỉ vì muốn cô vui vẻ, anh cho là mình vẫn có thể tỉnh táo và ung dung, có thể khống chế tâm tình của mình, không để cho cô biết nội tâm chân thật nhất của hắn.
Có thể để cho cô vĩnh viễn không biết, lúc anh đối mặt cô, rốt cuộc đè nén mình đến dường nào.
Nhưng, còn lúc anh mất khống chế, tại sao cô có thể dễ dàng đoán trúng tâm sự của hắn, nếu như anh nói, đúng, anh đang quan tâm cô, lo lắng cho cô, thì cô sẽ như thế nào?
Lý Tình Thâm mệt mỏi tựa lưng vào ghế xe, từ từ nhắm hai mắt lại.
Chương 207: Đại Thần Tức Giận (7)
Lý Tình Thâm hơi mệt mỏi tựa lưng vào xe, từ từ nhắm hai mắt lại.
Ai có thể nói cho anh biết cuối cùng anh phải làm như thế nào?
**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**
Giọng nói và ánh mắt của Lý Tình Thâm như vậy, cực kỳ chói mắt chói tai, khiến tự ái Lăng Mạt Mạt bị đả kích nghiêm trọng.
Lăng Mạt Mạt không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể chạy trối chết.
Lăng Mạt Mạt chạy rất xa, cho đến khi mệt tới thở gấp, cô mới ngừng lại, thế này mới ý thức được chung quanh có rất nhiều người đang nhìn mình.
Bởi vì mới vừa rồi quay phim, nhảy cầu xong cũng không có thay quần áo, liền bị Lý Tình Thâm ôm đi, cho nên bây giờ quần áo vẫn ướt sũng .
Lăng Mạt Mạt hơi lúng túng, vội vàng đứng ở ven đường, vươn tay đón xe.
Mặc dù là đầu mùa hè, nhưng gió vừa thổi, vẫn có chút lạnh.
Đợi ước chừng mười phút, cuối cùng một chiếc tãi dừng lại, Lăng Mạt Mạt lên xe, trực tiếp về nhà.
Về đến nhà, Lăng Mạt Mạt cởi bỏ quần áo ướt nhẹp, vọt vào tắm một cái, tâm tình vẫn cảm thấy cực kỳ xuống thấp như cũ.
Bên trong nhà mở máy điều hòa, cộng thêm gần đây quay phim, thời gian Lăng Mạt Mạt nghỉ ngơi rất ít, bây giờ bỗng nhiên buông lỏng, lại mặc quần áo ướt nhẹp đi ở trên đường xa như vậy, cho nên, đến buổi chiều, cô lại cảm thấy đầu cóchút đau.
Lăng Mạt Mạt nghĩ, có lẽ mình chỉ bị cảm thôi, định nằm ở giường ngủ, nhưng càng ngủ, càng thấy toàn thân nóng ran, thậm chí đầu đau tới nỗi muốn nổ tung.
Lăng Mạt Mạt ngủ thẳng tới gần tối, mơ mơ màng màng mở mắt, lấy di động qua, nhìn đồng hồ, đã là 5h chiều rồi.
Có hai cái wechat, đều là Enson gởi tới.
【 Này? 】
【? 】
Là mười hai giờ trưa gửi tới, một cái là là ba giờ chiều gửi tới, Lăng Mạt Mạt miễn cưỡng lên tinh thần, ngón tay run rẩy đánh ra mấy chữ, 【 mới vừa thấy, buổi chiều đang ngủ, hình như là bị cảm, hơi nhức đầu. 】
Lăng Mạt Mạt trả lời wechat, liền đặt điện thoại di động ở một bên, chẳng qua là cảm thấy toàn thân vẫn vô lực như cũ, cũng không phải là đặc biệt đói, chỉ là có chút khát, đứng dậy, rót một chén nước, uống hai ngụm, liền bò lại lên giường lần nữa, cuốn chăn lung tung, sức cùng lực kiệt nhắm hai mắt lại, sau đó cảm thấy thân thể càng nóng thêm, lỗ mũi còn bị nghẹt, Lăng Mạt Mạt khó chịu cau mày, nằm ở giườngtrên giường lăn qua lộn lại.
Cũng không biết trải qua bao lâu, cô loáng thoáng nghe được tiếng chuông điện thoại di động vang lên, cô mơ hồ vươn tay, cũng không có xem là ai gọi tới, chỉ cứ nghe, bên trong nói những gì một chữ cô cũng không nghe rõ, chỉ là khó chịu hừ mấy tiếng, sau đó đã mất đi ý thức, hoàn toàn ngất đi
Lý Tình Thâm chưa có trở về biệt thự, trực tiếp lái xe tới nhà họ Lý, buổi chiều ngồi uống trà với Ôn Giai Nhân, vừa vặn Tần Thánh và Bạc Sủng Nhi tới nhà họ Lý, mọi người trò chuyện một hồi, anh cảm thấy tâm thần lo lắng, liền móc iện thoại di động ra dùng thân phận Enson, gửi cho Lăng Mạt Mạt một wechat, vậy mà đợi rất lâu, Lăng Mạt Mạt cũng không có trả lời, cho tới khi anh ăn cơm trưa, cũng có chút không yên lòng, Bạc Sủng Nhi và Tần Thánh gọi tên anh nhiều lần, anh mới hồi hồn.
Cơm nước xong, vừa vặn Tô Thần gọi điện thoại, hỏi có thời gian hay không, cùng nhau lái xe đi làng du lịch hóng gió, Bạc Sủng Nhi và Tần Thánh cũng cảm thấy nhàm chán, liền đồng ý, còn hào hứng bừng bừng kêu gọ Dịch Thiển và Dịch Hỉ Hoan.
Chương 208: Đại Thần Tức Giận (8)
Cơm nước xong, vừa vặn Tô Thần gọi điện thoại, hỏi có thời gian hay không, cùng nhau lái xe đi làng du lịch hóng gió, Bạc Sủng Nhi và Tần Thánh cũng cảm thấy nhàm chán, liền đồng ý, còn hào hứng bừng bừng kêu gọ Dịch Thiển và Dịch Hỉ Hoan.
Bình thường mọi người đều rất bận rộn, hiện tại thì khó có khi được toàn tụ, cho nên cũng không có ai cự tuyệt, liền lái xe, đi làng du lịch.
Làng du lịch là tài sản riêng của tập đoàn Bạc Đế, mua lại cả một vùng biển, dọc theo bờ biển,xây một ngôi biệt thự lớn, còn có sân đánh Golf.
Trên mặt biển có một du thuyền và tàu ngầm.
Hiện tại thời tiết tốt, nhiệt độ nước biển rất cao, Tần Thánh và Tô Thần xuống biển bơi lội, Bạc Sủng Nhi nhã nhặn sợ bị rám đen, an vị ở trên bạn công biệt thự, uống rượu

