– Đứa trẻ này biết người lạ rồi sao? Mà anh đã làm quen với nó mấy hôm nay rồi mà? Sao nó còn ghét anh thế chứ ? – Jack làm mặt giận dỗi nhìn hai mẹ con, làm cô phì cười ( Cún người ta hơn 1tuổi rồi mà), từ khi anh đến cô đã rất vui cũng cười nói nhiều hơn
Bé không biết gì, đang ** thấy mẹ cười cũng quay ra nhoẻn cái miệng bé xíu cười, hai tay hươ hươ ra chiều vui vẻ lắm, anh cứ chọt chọt cái tay về phía trước cho bé chụp lấy
– Ba..ba…a..a.b…a
Đang cười nói vui vẻ cả hai bỗng im bặt khi nghe bé bập bẹ những tiếng kêu đầu đời, ánh mắt cô không giấu nỗi vui sướng khi bé nói tiếng nói đầu tiên nhưng đôi mắt ái ngại cũng đặt ở nơi anh, khi thấy anh không nói gì mà cứ nhìn chằm chằm
– À Cún của mẹ biết nói rồi giỏi quá, sao con không kêu mẹ mà lại gọi ba trước hả? chắc con nhớ ba lắm
Cô không biết làm gì nên đành đánh trống lãng cho qua chuyện,
– Để anh làm bố con bé được không?
Cô mở to đôi mắt xanh nhạt nhìn anh, tim cô cứ như ngừng đập sự vui sướng cứ phập phòng trong ngực nhưng cũng kèm theo sự lo lắng bất an, có phải anh đã biết? có phải .. có phải anh muốn giành Cún với cô, nếu so sánh điều kiện chăm sóc Cún thì anh hoàn toàn có thể. Nhưng Cún là sinh mạng của cô, nếu mất Cún thì cô không thể sống được..
– Em đừng có phản ứng như kiểu anh sắp bắt mất con em như thế, ý anh là hãy để anh là cha đỡ đầu của con bé
– Hả ? à ừ được chứ, cảm ơn anh – có một sự thất vọng nào đó đang len lõi trong cô, cô thẫn thờ …
– Nào Cún gọi papa đi nào
Anh đón lấy Cún từ tay cô trong lúc cô vẫn ngây người, tung nhẹ bé lên làm bé thích thú cười vang tiếng cười trong trẻo ngọt ngào của bé có thể đánh gục bất kì kẻ khó chịu nào
– Có ai không? Tôi muốn mua hoa
Nghe khách gọi cô vội chạy ra để bán hoa, anh ở bên trong cũng bế bé đi ra ngoài xem cô bán hoa
– Đi nào cha con mình đi xem mẹ bán hoa nhé, mẹ ơi mẹ…
Giọng anh nũng nịu giả tiếng bé gọi cô, vừa bế vừa đùa giỡn với Cún, Cún thì cứ bập bẹ kêu ba rồi ngắt mặt anh cả hai đùa giỡn rất vui vẻ cho tới khi anh buớc đến bên cô và người khách đang mua.
Người đó nhìn “gia đình ba người” của anh không chớp, cái nhìn giận dữ như muốn giết anh như có lửa thiêu đốt không gian xung quanh anh. Anh đưa Cún cho Jessi bế, cô lúc này nhìn thấy người đó như thế thật sự cũng rất hoảng sợ, lại thêm anh nữa hình như cũng không có thiện ý gì mấy. Hai người này mỗi lần gặp nhau không chuyện lớn xảy ra thì cũng chuyện nhỏ tiếp tới, hoảng sợ nhìn qua nhìn lại hai người như cầu xin thu lại cái nhìn nảy lửa như muốn giết nhau. Nhưng cả hai hầu như không để ý gì tới cô, tới sự tội nghiệp này của cô, cô lo cho anh, chính cô cũng biết một điều có thể ngăn “hai con thú hoang” một khi đã thức giấc này chỉ có một người là nó. Vâng rất tình cờ người tới mua hoa là hắn, nhìn thấy anh và Jessi có cả Cún nữa thì điều đầu tiên hắn nghĩ tới là “đã là hôn phu của cô ấy mà con nuôi người phụ nữ khác còn có con nữa, đồ tồi”
– Anh với cô ta là thế nào? – hắn chỉ tay về phía cô
– Không liên quan anh – anh hờ hững
– Không liên quan sao? Có được cô ấy ( nó ý ) còn làm trò vụng trộm bên ngoài, tình yêu của anh là rác rưởi sao
“bốp..” vừa nói dứt câu là hắn lao tới đấm vào mặt anh một cái rõ đau, cô hốt hoảng kêu lên, anh bị đánh bất ngờ loạng choạng vài bước. Không kém cạnh hắn, nhảy tới trả lại hắn một đấm vào mặt.
– Tình cảm của tao thế nào không tới lượt mày phán xét, mày nghĩ mày xứng đáng sau bao nhiêu đau khổ gây ra
Anh bỏ đi cái hình tượng lịch sự điềm đạm vốn có của mình, bao nhiêu u uất đè nén trong lòng anh đem ra trả hết cho hắn. Anh luôn tình nguyện đứng phiá sau để chúc phúc nó và hắn vậy mà hắn lại…
Cô ôm con khóc lóc cầu xin cả hai dừng lại nhưng không ai thèm nghe cô nói, hắn và anh cứ như bị điên,bị say máu mà lao vào đánh nhau tới tấp,giống như nếu không có người ngã xuống thì sẽ không ngừng lại. Shop của cô cũng bị hai người làm tanh banh, cô vội bế con đặt trong nôi, rồi chạy ra ngoài, vừa thấy hắn tung đòn định đánh anh, cô nhắm mắt lao vô đỡ, hắn và anh bị cô làm bất ngờ mà hạ hoả dừng tay
– Jessi em làm gì thế – anh đỡ lấy, xót xa nhìn cô, hắn ra đòn với anh nào có nhẹ tay, cô là con gái mà chịu một đòn như thế…
– Em mới là hỏi hai người đang làm gì, – cô cố gắng đứng dậy, nhìn thẳng hắn – Nguyên tổng anh hiểu lầm rồi, người Jack yêu luôn luôn là Moon, đứa trẻ đó là con tôi Jack chỉ tình cờ gặp mẹ con tôi nên giúp đỡ, anh đừng hiểu lầm…..
– Không cần phải giải thích với hắn – anh bực tức
Không thèm để ý lời anh, nhìn hắn cô nói tiếp
– Jack chỉ nhận làm cha đỡ đầu của con tôi thôi
Tuy cô nói thế, nhưng ánh mắt hắn nói rõ một điều hắn không tin lắm những gì cô nói, tuy chỉ nhìn thoáng qua nhưng hắn thấy được rõ ràng tình cảm của anh và Cún rất tốt vả lại bé khá giống anh ( sao con ông ông không thấy giống ông nhỉ haizz)
– Đừng để tôi tìm được bằng chứng anh phản bội cổ, nếu không tôi sẽ không tha cho anh và cả người phụ nữ đó
Hắn nhìn anh rồi buông một câu đe doạ, xốc lại quần áo hắn lên xe đi tiếp, không thèm nhìn xem phản ứng của anh.
Anh tức giận đá phăng cái chậu hoa kế bên, nếu hôm nay không có cô thể thật sự giữa hắn và anh phải có người nhập viện rồi. Anh quay sang hỏi thăm cô, rồi đi vào nhà lấy hộp cứu thuơng sơ cứu. Cún thì đã ngủ tự bao giờ, cả hai nhìn con tự nhiên phì cười ( bó tay bé Cún ùi, người ta đánh nhau còn bé vô tư đánh giấc)
…………
Hắn để xe cho người ta rửa rồi một mình đi bộ vào thăm mộ Nhã Phương, (lúc hắn ghé mua hoa là để viếng mộ ấy )
Hắn thấp nhang cho Nhã Phương xong liền buớc đến bên “cây Phong Linh” vừa tới đã giật mình với cảnh tượng truớc mắt, điều hắn không ngờ tới……
Chương 31
Cảnh tượng năm đó lần nữa tái hiện lại, đúng nơi đây, đúng vị trí này hắn nhìn một thiên thần… đang ngủ. Hiện tại hắn cứ như thế đứng sững người nhìn nó “thoải mái” tựa vào “cây Phong Linh” ngủ, như