_ Này, sao bắt nạt Huân ghê vậy?
_ Hừ, hắn phải vậy mới nghe _ Nó tỉnh bơ nói
ĐỢi hắn ăn xong, nhắm mắt nhắm mũi nuốt mấy viên thuốc thì trời cũng gần về đêm rồi. Kim đồng hồ đã chỉ tới mười giờ tối rồi; dường như thời gian không bao giờ đợi ai cả nó chỉ lấy đi nhưng khoảnh khắc trong cuộc đời ta mà thôi. Nó với Ly đang định về thì hắn mặc dù vẫn nằm yên trên giường nhưng bàn tay to lớn kia lại nắm chặt tay nó khiến nó không đi được.
_ Hửm, lại sao vậy? _ Nó nhìn hành động của hắn khó hiểu
Hắn vẫn im lặng nhắm mắt không nói gì, bàn tay nắm cổ tay nó khẽ siết chặt. Thấy tình cảnh này Luân liền hiểu ra, nhanh trí kéo tay Ly đi nói với lại:
_ Anh đưa Ly về, em ở lại trông thằng Huân nhé. Nhớ đừng để nó phá nhà anh nữa đấy.
Nó còn chưa đồng ý đã trả thấy Ly với Luân đâu nữa cả rồi. Thở dài một cái, nó tự nói với mình rằng lại bị cái tên Luân đó tiêu khiển rồi. Bất chợt, trong đầu nó hiện lên hình ảnh một người, nó nhìn hắn rồi nhìn ra ngoài trời màn đêm đang lên cao kia mà tự nhủ với chính mình rằng: “ Không sao đâu” . Quay lại phía hắn, ngồi xuống cái ghế bên cạnh nó nói:
_ Mau ngủ đi.
Hắn nhìn thấy nó không có ý định đi nữa liền vui vẻ ngủ. Bàn tay ấm áp, to lớn của hắn vẫn nắm chặt lấy đôi tay nhỏ bé của nó. Nó tự hỏi, có phải con người ta khi ốm đau, bị thương sẽ trở nên mềm yếu hơn không? Nhìn hắn, nó thấy mình của hai năm về trước.
Còn hắn, chìm vào giấc ngủ nhưng dù thế nào dù hiện tại hắn ổn nhưng nỗi lo trong lòng hắn vẫn chưa hết. Người con trai đó là ai? Hắn không biết, hắn cũng sợ không muốn hỏi và nó cũng không bao giờ có ý định sẽ nói…. Vì sao?
CHAP 8: DỤ DỖ ĂN NGON:
Mấy ngày sau, dưới sự dụ dỗ, đe dọa lẫn chăm sóc nhiệt tình của nó thì cuối cùng hắn cũng khỏe lại. Hắn là loại người khi chán nản sẽ chẳng cần tới bất cứ cái gì kể cả bản thân nhưng lúc cần, lúc nhiệt huyết trào dâng lại nhanh chóng ổn định lại mình, chữa lần mọi thứ cả về vết thương thể xác lẫn tinh thần. Không biết rằng đây là ưu điểm hay nhược điểm của nó nữa. Nhưng theo nó nói thì: “ Chỉ có kẻ ngốc mới như sống như vậy” có vẻ cũng không sai biệt lắm.
Sáng nay cuối tuần, nó đang vươn vai đầy thoải mái sau một giấc ngủ ngon của mình trong một ngày đẹp trời như thế này; hiện tại nó cảm thấy rất dễ chịu. Chính vì vậy, tâm trạng nó rất thoải mái, chính xác là rất tốt…
DING……DONG……………
Tiếng chuông cửa vang lên, nó vui vẻ nhảy xuống dường mở cửa. Vừa mở, xuất hiện ngay trước mặt nó không phải gương mặt ai đó mà là một chiếc bánh ngọt ngon lành; tiếp theo sau đó mới là gương mặt toe toét của hắn đang nhìn nó. Nó nguýt hắn một cái dài, lấy chiếc bánh bóc ra ăn ngon lành đi vào nhà ngồi trên salong. Hắn cũng chẳng quan tâm nó có mời hắn vào nhà hay không liền ton ton chạy theo phía sau. Nó trả biết từ bao giờ khẩu vị của nó, những món nó thích ăn, khoái khẩu đã bị nó nắm rõ trong lòng bàn tay rồi. ..
_ Thiên Anh! Có muốn đi ăn đồ ăn ngon không? _ Hắn hỏi nó, gương mặt cười cười nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy trong đó chứa đựng đầy âm mưu kề sát mặt nó.
_ Hửm, anh lại định trổ tài hả? Tốt, nhưng nhà không có đồ ăn đâu mau đi mua đi _ Nó chẳng phản ứng gì cả, ngoài cái vẻ mặt rất muốn ăn đánh của hắn ra nó không để ý thấy âm mưu trong đó nên vẫn thản nhiên như không. Nó chỉ né cái bản mặt kia ra trước khi hắn lại không khống chế được cảm xúc mà làm ra mấy hành động vớ vẩn mà thôi.
_ Không phải, đồ ăn còn ngon hơn cả anh nấu cơ. Muốn không? _ Hắn khẽ cười, hắn cũng đoán trước được thái độ của nó sẽ là như vậy rồi.
Nó quay lại nhìn hắn đầy nghi ngờ, còn có người nấu ăn ngon hơn hắn sao? Nhưng đáp lại nó chính là ánh mắt “Tin anh đi” của hắn khiến lòng nó có chút lung lay. Suy nghĩ một chút rồi nó cũng không thể khống chế được bị thức ăn cám rỗ mà gật đầu cái “rụp” đồng ý.
Nó bị hắn cho ăn đồ ngon nhiều quá tới mức thành quen luôn rồi. Cái lưỡi vị giác của nó cũng kén chọn hơn trước rất nhiều. Những đồ ăn nhanh đặc biệt là mấy cái bánh mỳ trước là tủ của nó giờ nó cũng không thể nhai nổi nữa luôn. Đây chính là cái người ta gọi là được chiều quá đâm hư đúng không nhỉ? Nó tự hỏi rằng nếu người đó mà biết nó từ bao giờ kén ăn như vậy chắc khéo bỏ cả công việc bên kia chạy về chăm nó mập lên mất . Nghĩ vậy, nó khẽ cười, hắn và người đó à hai người duy nhất trinh phục được cái miệng cùng cái bụng nó một cách triệt để nhất luôn.
Còn hắn, thấy nó tự nhưng lại cười liền biết tâm trạng nó rất tốt. Hắn tranh thủ lúc đó liền lôi tuột nó đi. Đợi tới khi nó nhận ra thì đã thấy mình ngồi sau chiếc xe phân phối lớn của hắn vi vu ngoài đường rồi.
Và chiếc xe chỉ dừng lại tại cánh cổng lớn của biệt thự theo nó là rất là lo mà thôi. Nó cứ phải gọi là tròn xoe mắt nhìn căn nhà đó mà không thốt nên được lời nào. Và tự dưng trong lòng nó dấy lên cảm giác muốn chụp lại ngôi nhà này làm tư liệu để viết bài quá. Đây có thể gọi là bệnh nghề nghiệp của một tác giả như nó đi…
_ Đây….đây là….. _ Nó khi định thần lại liền quay phắt lại chỉ về phía căn nhà hỏi hắn
_ Nhà anh, vào thôi _ Hắn mỉm cười, kéo nó vào trong
_ Nhà anh? Dẫn tui đến nhà anh làm chi, không vào _ Nó tái mặt, đôi chân còn nhanh hơn trí óc muốn chạy đi thật nhanh rồi. Dỡn nó sao lại dẫn nó về nhà hắn để nó chết sớm một chút à? Nghĩ tới một số cảnh mà người nó muốn đổ mồ hôi lạnh rồi.
Tuy vậy, đâu dễ như nó muốn, hắn tuy suốt ngày bị nó đánh cho ê ẩm cả người nhưng dù sap vẫn là đại ca của cả ái đất Hà Thành này cơ ma . Túm lấy nó, mặc kệ nó dạy đánh đủ kiểu cũng chẳng ăn nhằm gì với hắn, cứ một đường hắn kéo nó vào thẳng nhà mình. Một lần nữa nó hận ai đó đã cấm không cho nó học võ để giờ thất thế như vậy.
Căn nhà bên ngoài thật khiến người ta choáng ngợp bởi phong cách cổ điển màu xanh rêu, phía giữa vườn là một tháp nước lớn màu nâu đồng đang phun ra những cột nước đủ kiểu trắng xóa. Giữa sân là một con đường thẳng lát đã, những viên đá này rất lỳ lạ bởi nó màu đen ánh, xe máy và oto đi qua đều không vấn đề gì cả. Hai bên đường là cây cảnh, ngọn giả sơn, thác nước nhân tạo uốn lượn cùng một thảm cỏ xanh mượt tươi mát cho thấy khu vườn này được một bàn tay chăm sóc rất kỹ lưỡng của người trong gia đình. Khu vườn cho ta cảm nhận được nét đẹp cổ kính cũng như cho ta hòa mình vào với bản sắc thiên nhiên trù phú trong nắng mới.
Đối với nó hay với bất cứ ai sống nơi thành phố chen chúc, trật chội cùng khói bụi và ô nhiễm thì bước chân vào nhà hắn nó cảm giác như được gột rửa vậy. Không khí ở đây được lá cây thanh lọc, căn nhà lại được xây ở ngoại thành khiến vbớt đi phần nào khói bụi kia. Bước chân vào đây làm cho người ta có cảm giác như là bước vào một thế giới thuần khiết vậy. Cái cảm giác thanh khiết, mát mẻ, dịu dàng mùi hương của cỏ pha với nắng mới làm cho người ta có cảm giác không muốn đi nữa, níu giữ bước chân con người…
Bên trong ngôi nhà, nội thất được trang trí chủ đạo là đồ gỗ vẫn với phong cách trang trí cổ kính mà sang trọng. Ánh đèn vàng ấm áp phủ khắp cả gian nhà rộng lớn, những bức tranh sơn mài khiến ngôi nhà trở nên tinh tế tuyệt vời hơn. Đặc biệt,

