Em Là Tất Cả Của Tôi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Em Là Tất Cả Của Tôi (xem 2629)

Em Là Tất Cả Của Tôi

biết anh hiện tại không ở Việt Nam…
Tới nơi, Luân ra mở cửa cho cả hai. Vừa nhìn thấy nó thì tự dưng con người trước giờ không ai làm khó được kia của Luân lại tự dưng thở phào một cái như chút được gánh nặng vậy. Nhưng chưa vui mừng được bao lâu, tiếp sau đó Luân lại tái cả mặt đi khi tiếng đổ vỡ vang vọng ra từ trên tầng xuống tận dưới này. Dường như bất lực, không chịu được nữa Luân không để nó hỏi chuyện gì sảy ra đã kéo nó chạy thẳng lên tầng trên. Hiện tại, nó và Luân cùng Ly đang đứng trước một căn phòng có cánh cửa khép hờ; chỉ vào bên căn phòng Luân mệt mỏi nói:
_ Thằng Huân trong đó đấy, tùy em sử trí nó.
Nó khẽ đẩy cánh cửa mở lớn ra một chút, trước mắt nó là hình ảnh Huân trần nửa thân trên, sung quanh bụng quấn một lớp băng nhưng đã thấm đẫm máu. Ánh mắt hắn vằn đỏ, gương mặt nhíu lại khó chịu vì đau cũng vì tức giân. Hắn cứ mặc cho vết thương vì những hoạt động đập phá mạnh của mình mà rách toạc ra, hở miệng, máu cứ từng chút từng chút nhuộm đỏ mà đập phá mọi thứ. Nhưng dường như nỗi tức giận, cái cảm giác giác khó chịu xen lẫn khổ đau đang gặm nhấm hắn từng chút một kia không giảm đi mà dường như nó cứ một chút một tăng lên theo những giọt mái đỏ kia.
Bất chợt, như cảm thấy gì đó, hắn tự dưng quay lại, mắt chạm mắt, cảm xúc va vào nhau, hắn dừng mọi hoạt động lại. Hắn cứ vậy, đứng đó nhìn nó chằm chằm, ánh mắt u sầu nhìn thẳng vào ánh mắt tĩnh lặng như mặt nước hồ thu của nó. Cả hai cứ vậy không ai nói với ai câu nào chỉ cố gắng đọc vị trong mắt người kia đang nói gì mà thôi…
Nhìn cảnh tượng này, Luân và Ly nhìn nhau rồi không ai bảo ai lặng lẽ rút lui cho ai người này tự sử với nhau. Ly nhìn nó, trong lòng thầm mong rằng nó có thể vượt qua chính bản thân mình trong chặng đường này. Nó là đứa con gái lạnh lùng và ngốc nghếch trong tình yêu hơn bất cứ ai và Huân nếu muốn có được tình yêu của nó và muốn nó hiểu ra rằng nó từ lúc nào đã hướng về phía hắn thì đó dường như còn là một con đường dài. Quá khứ, hiện tại của nó được bảo hộ khiến cho nó nếu như không tự tay tháo bỏ lớp vỏ đấy đi thì có lẽ hắn sẽ chẳng bao giờ chạm vào được nó cả. Lấy được nó khỏi tay anh hay không, đưa nó thoát khỏi vòng tay bảo vệ của họ hay không thì còn phải xem Huân có thắng nổi tình yêu của anh dành cho nó không nữa. Nhiệt huyết, tình yêu, sự thông minh, mưu trí của Huân liệu có đọ được với người con trai đó?
Còn nó và hắn lúc này vẫn một người ngoài cửa một người đứng lặng lẽ trong phòng đối diện nhìn nhau. Không ai nói một lời nào cả, cứ vậy để thời gian tích tắc trôi đi, để kim đồng hồ nhích từng chút một rời đi thời gian cả hai gần nhau hơn. Rồi người lên tiếng trước cũng là hắn, khẽ thở dài hắn chán nản nói:
_ Về đi
Nói xong hắn buông thõng người nằm xuống giường đầy mệt mỏi. Bây giờ hắn mới cảm nhận rõ cái đau về thể xác cũng như thấm nhuần nỗi đau về tinh thần của mình. Hắn không muốn nói, nhưng hắn đã buông và trả lại cuộc sống yên bình trước kia cho nó rồi. Dù không biết nguyên nhân nhưng những vết thương trên người nó hắn không thể phủ nhận rằng có liên quan đến chính mình được. Có lẽ, nếu không quen biết một thằng du côn như hắn nó đã không bị tổn thương tới vậy. Đấy chính là lý do khiến hắn không thể chịu đựng được vì chính hắn đã gián tiếp làm tổn thương nó.
Thấy hắn cứ đang suy nghĩ miên man đi đâu, đôi mày nhíu lại không biết vì đau đớn hay khó chịu bực tức gì nữa, nó chỉ lẳng lặng bước lại đứng đối diện nhìn hắn. Khi lấy lại bình tĩnh, hắn giật mình nhận ra nó từ lúc nào đã đứng canh giường mình rồi…
_ Em…
Hắn còn chưa nói được câu gì đã lại bị nó thẳng tay đấm vào ngực đau đến tê tái cả người. Hít một hơi thật dài nó bắt đầu chửi hắn:
_ Nếu anh muốn chết tới vậy sao không nhảy lầu kia kìa chứ việc gì phải hành thân xác mình thế? Cha mẹ sinh anh ra nuôi nấng bao nhiêu năm mới được thành người thế mà suốt ngày chỉ biết làm tổn thương chính mình là sao? ĐÓ là cách anh báo hiếu đó hả? Bản thân mình còn không yêu quý được thì anh nghĩ anh yêu quý được ai chứ… hả…. hả……
Nó cứ thế đứng nói một thôi một hồi không ngừng nghỉ. Hắn thì dường như lần này không chịu nhịn được nữa, rốt cục tình cảm nó dành cho hắn là gì hắn cũng không biết. Là sự cảm mến thoáng qua hay chỉ là thương hại cho một tên nông nổi như hắn thôi vậy. Hắn nhổm dậy, bấu chặt vào vai nó gằn lên từng tiếng:
_ Phải, tôi không coi trọng bản thân mình và trên người này cũng không thiếu sẹo đâu. Nhưng không có nghĩa là tôi không chân trọng em; tôi có thể thương nhưng không chấp nhận được em bị thương. Hiểu chứ?
Nó sững sờ, gương mặt thoáng đỏ, lúng túng đẩy hắn ra. Vì vết thương đã hở miệng lại mất máu nhiều khiến hắn đã hây hây sốt rồi nên dù nó chỉ đẩy một lực không quá mạnh nhưng cũng khiến hắn choáng váng. Gương mặt hắn giờ đỏ bừng lên vì sốt, ánh mắt mông lung nhìn moi vật đều mờ ảo, miệng muốn nói gì đó với nó mà khô khốc không thể nói ra được. Thấy hắn như vậy, đứng mà như sắp ngã đến nơi nó vội vã kéo hắn nằm xuống giường, kiểm tra nhiệt độ thì giật mình bởi người hắn nóng hầm hập như là một chiếc lò vậy. Nó cuống quýt vừa nói nửa như đe dọa lại như là mệnh lệnh:
_ Anh nằm yên đấy cho tôi
Xong rồi nó vội vã mở cửa đi tìm đồ y tế. Nhưng vừa bước ra cửa nó đã nhìn thấy hộp thuốc đủ bông băng y tế, thuốc giảm sốt và nhưng thứ khác đặt trước cửa phòng rồi. Khẽ nhíu mày, nó ghét cái tên Luân này lúc nào cũng được mọi chuyện giữa nó và hắn; nghĩ lại dường như nó luôn bị tên sảo quyệt đó sắp đặt theo đúng những gì anh ta mong muốn. Nó thật sự không biết được rằng sau này người được anh ta yêu sẽ gặp phúc hay là gặp họa nữa. Nó nhớ, Ly nói Luân cũng là cậu công tử con nhà giàu có chẳng thua kém gì Huân cả. Vậy nó tin rằng, nếu như Luân thực sự chấp nhận việc nối nghiệp gia đình thì trên thị trường kinh doanh như một chiến trường ngầm kia chắc chắn sẽ bị con người mưu mẹo kia làm cho điên đảo. Luân sẽ trở thành đối thủ đáng gờn của tất cả bọn họ kể cả những bậc tiền bối đi trước đã từng trải đời.
Mang đồ vào, nó lườm hắn hiện tại đang mê man một cái rồi bắt đầu thay băng vết thương kia cho hắn. Hắn vốn muốn nói rằng không cần sự “thương hại” của nó nhưng trong cơn mê mờ ảo đó lại bắt gặp rõ ánh mắt cảnh cáo đường có chọc tức nó mà thiệt mạng liền không thể nói được gì. Cơn sốt khiến hắn mệt mỏi nhưng hắn không muốn chợp mắt mà cố giữa lý trí của mình để tầm mắt luôn hướng về phía nó.
Băng bó xong, Luân với Ly cũng mang thức ăn là cháo để hắn ăn xong còn uống thuốc. Nhưng khổ nỗi, hắn trên đời này không ghét gì bằng ghét bệnh viện với những viên thuốc tin hin xanh đỏ kia cả. Đang định mở miệng phản ứng thì nó đã lên tiếng cảnh cáo trước:
_ Ăn hết rồi uống thuốc. Một chút cũng không được bỏ.
Hắn nhìn nhìn nó một lúc, nhưng ánh mắt nó ngoài sự kiên định không thể xoay chuyển được đành im lặng ăn theo lời nó. Luân gần như không tin vào nhưng gì mà anh đang chứng kiến kia. Mặc dù biết nếu gọi nó thì chắc chắn Huân sẽ nghe lời bởi vì vị trí của nó trong lòng Huân thì Luân cũng đã rõ rồi. Nhưng tới mức như thế này thì Luân của thực không ngờ tới, có lẽ đối với Huân một cô gái không đặc biệt như nó chính là

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Xem tử vi ngày 29/03/2017 Thứ Tư của 12 cung hoàng đạo

Nửa đêm tỉnh giấc, hốt hoảng thấy hai bóng người đang ôm nhau

Từ sau khi sinh đứa con thứ 2, vợ tôi luôn để cửa mở khi tắm và sự thật chết điếng phía sau

Đọc Truyện Mắt Biếc

Hớn hở khoe có bầu, bạn trai trầm ngâm tiết lộ một sự thật khiến tôi chết điếng