Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full (xem 2738)

Đọc Truyện Thử Yêu Côn Đồ Full

vỗ vỗ vai Minh Minh. Quang Huy ngã người tựa lưng vào ghế trầm mặc.
*****
- Đừng đi mà, Yến ơi, hụ hụ… – Minh Minh tiễn Hải Yến ra sân bay mà khóc như phải đưa tiễn … người chết. Hải Yến vỗ vai cô trấn an:
- Tao sẽ chat với mày qua facebook!
- Không, mày đừng đi mà!!!! – Minh Minh lắc đầu nguầy nguậy ôm chặt cô. Thanh Tuấn lắc đầu kéo cô ra. Người của Hải Yến toàn nước mắt là nước mắt. Thanh Thanh, Thiện Nhân, Quốc Thiên cũng chào tạm biệt Hải Yến. Cô lóng ngóng tìm bóng dáng ai đó nhưng chẳng thấy đành quay bước lên máy bay.


- Hải Yến, Hải Yến… Em đừng đi, chúng ta nói chuyện cho rõ đã! – Hải Yến quay đầu lại nhìn anh. Quang Huy chạy về phía cô. Ít ra cũng gặp được anh lần này.
- Em đi Mĩ là vì cớ gì? Có phải do anh đã có bạn gái không? Anh thật sự vẫn chưa có bạn gái. Em đừng đi nữa!


Hải Yến hơi ngẩn người vì câu nói này của anh. Tuy nhiên, cô nở nụ cười rồi kéo va li lên máy bay. Điện thoại Quang Huy nhận được 1 tin nhắn.
” Hải Yến”: Em không phải đi vì chuyện đó. 3 năm sau, nếu anh vẫn chưa có bạn gái, chúng ta yêu nhau nhé!


Anh nóng nảy đá chân vào không khí phía trước. Là do anh không đủ can đảm tiếp nhận thêm tình yêu mới, là anh đã làm cô buồn. Minh Minh vỗ vỗ vai anh, mũi vẫn hít khịt khịt:
- Là do anh quá ngu ngốc thôi! – Cô quay người đi về, vừa đi vừa khóc như con nít bị giật kẹo. 3 năm không phải khoảng thời gian quá dài. Anh nhất định sẽ chờ cô quay về. Anh sẽ nói với cô tiếng xin lỗi cũng như mong muốn của mình…


Chương 40: Happy ending…


Thật ra từ lúc yêu hắn, Minh Minh nhận ra có rất nhiều điều ngoại lệ, cô có thể ngắm hoàng hôn như 1 thói quen nhưng cũng có thể bỏ, cô rất ghét mưa nhưng rất thích đi trong mưa cùng hắn… Đôi khi tình yêu cần rất nhiều điều ngoại lệ, yêu tên côn đồ cũng không có gì là ghê gớm…

3 năm trôi qua rất nhanh chóng, Minh Minh và Hải Yến vẫn giữ liên lạc với nhau. Đôi lúc chat qua webcam Minh Minh lại thấy tủi thân. Người ta đi 3 năm điện nước đầy đủ, người ở lại 23 tuổi vẫn nhưng đứa trẻ cấp 3. Lâu lâu đi ngoài đường vẫn bị mấy đứa học sinh, sinh viên gọi là… “em gái”. Lùn đâu có tội chứ!


Yến Nguyễn: ” tấm ảnh tự sướng ở sân bay”… See you later!
Minh Minh Là Ta: ” tấm ảnh tự sướng nhăn mặt”… OK!


- Vậy đám cưới được chưa?- Hắn nằm cạnh cô ngao ngán ngáp dài 1 cái.
Lấy lí do bạn thân đi du học, không thể dự đám cưới của mình, Minh Minh cho ai kia chờ tận 3 năm ròng. Nói về tài năng kiên nhẫn, Minh Minh khâm phục hắn rồi. Cô cũng không muốn mình suốt ngày lông bông như con nít nữa.
- Ừ thì cưới…
- Tuần này! – Hắn đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi, không thể chờ thêm được nữa.
- Không được… 3 tháng nữa đi. Trong tuần làm sao có thể chuẩn bị kịp? Đợi chờ là hạnh phúc kia mà…


Hạnh phúc? Ai kia sắp thổ huyết rồi đây. Cả 2 lại giao tranh nảy lửa, Minh Minh lại giành phần thắng. Yeh! Tên côn đồ ngày nào bây giờ lại phải chịu thua cô.
*****
- Cho hỏi, tổng giám đốc của công ty ở tầng nào vậy?- Cô gái xinh đẹp, mái tóc nhuộm màu đỏ nâu uốn xoăn quyến rũ. Bộ vest cô mặc vừa khít với thân người, tôn lên hẳn 3 vòng. Nước da trắng như trứng gà bóc càng tăng thêm vẻ đẹp con gái.
- Tầng cao nhất ạ. Nhưng… cô có hẹn với tổng giám đốc chưa?- Cô lễ tân lịch sự hỏi.
- Rồi. Vậy tôi lên nhé!


3 năm rồi, kiến trúc công ty cũng ít nhiều thay đổi. Lúc trước, trụ sở chỉ có 4 tầng, bây giờ lại lên hẳn 6 tầng. Phòng giám đốc đây rồi!
Cô gái tiến lên gõ cửa mấy cái. Phòng không khép, nhìn xuyên qua thì có thể thấy ngay bàn làm việc của chủ công ty nhưng không thấy người ở đâu cả.


- Ai vậy?
- Là em. – Cô gái nở nụ cười vui vẻ bước vào. Quang Huy vẫn không ngẩng đầu lên nhìn. Cô tùy tiện đi vào, ngồi trên chiếc ghế sô pha đối diện.
- Cô là ai?- Mắt anh vẫn di chuyển trên sấp tài liệu, giọng nói lạnh lùng không giống cách ứng xử của anh chút nào.
- Em đến xin việc!
- Cô để đơn lên bàn rồi về đi, tôi sẽ xem xét sau.
- Không biết… giám đốc có người yêu chưa nhỉ?


~~ Nếu anh vẫn chưa có bạn gái, chúng ta yêu nhau nhé? ~~
Hải Yến, giọng nói của cô chợt len lỏi qua tâm trí của anh. Lúc này, anh mới ngẩng đầu lên. Hải Yến nở nụ cười tươi rói:
- Giám đốc có vẻ bận. Em về trước!
- Khoan… em…em… – Quang Huy vẫn còn quá ngạc nhiên về chuyện này nên nói năng không rõ. Anh bình tĩnh lạnh nở nụ cười như ánh nắng ban mai. Ở Mĩ quá lạnh, cô hầu như không cảm thấy tia nắng nào ấm áp, đây là tia nắng đầu tiên cô cảm nhận được hơi ấm.
- Xin lỗi nhưng anh đã lỡ có bạn gái mất rồi.
- Hả?- Hải Yến há hốc mồm, sững lại đôi chút. Anh đứng dậy, đi đến phía sau choàng tay qua cổ cô.
- Em để anh chờ lâu quá!


Hải Yến nở nụ cười nhàn nhạt xoay người lại ôm lấy anh. Là ai năm đó đã có bạn gái? Là ai năm đó nói sẽ chẳng bao giờ yêu cô chứ?
- Rốt cuộc, em đến công ty để xin việc hay là tìm bạn trai?
- Cả 2!
- Tham lam!


3 năm qua anh vẫn luôn chờ cô trở về, anh đã thầm nhắc nhở mình, cô chính là bạn gái của anh. Những cô gái xoay quanh anh đếm không xuể, anh phải tự tạo cho mình vỏ bọc khó gần chờ đợi nữ thần mùa xuân đến xua tan băng giá. Lúc trước, anh chỉ sợ rằng mình sẽ làm cô tổn thương, không ngờ chính quyết định đó mới làm tổn thương cô và tổn thương cả bản thân mình.
*****
Vào 1 ngày đẹp trời, hiếm khi cả đám tụ tập đông đủ, Hải Yến thông báo tin động trời là sẽ kết hôn với Quang Huy trong tháng này. Thanh Tuấn hắng giọng 1 cái, véo cái eo mềm như bông của ai kia, Minh Minh nhăn mặt rồi đưa cái tay nhỏ nhỏ nắm tay ai kia, hức, sao mà dễ thương đến thế kia chứ!
- Cậu chơi tớ à? Biết tớ đang mang thai đến tháng thứ 7 thì đám cưới, cuối tháng thì tới tháng thứ 8, định sỉ nhục nhan sắc của tớ bằng cách cho tớ mặc váy bầu đi dự rồi so sánh nhan sắc sao?- Thanh Thanh nửa thật nửa đùa nhíu mày. 2 người lấy nhau cũng lâu nhưng bây giờ mới có đứa đầu lòng. Thiện Nhân bây giờ hiền không còn chỗ chê, chắc do Thanh Thanh huấn luyện, cậu ta chỉ khẽ giật giật áo vợ khuyên nhủ:
- Hải Yến đâu có cố tình!
- Anh nè, em biết trước khi yêu em, có 1 thời gian anh cũng có tình cảm với Hải Yến nên giờ bênh vực chứ gì?- Thanh Thanh quay sang véo cậu 1 cái.
- Làm gì có chứ! – Hải Yến khịt mũi, Minh Minh cũng gật đầu phụ họa.
- Vậy chứ lúc trước anh có tình ý với ai?- Thanh Thanh rõ ràng là có điều tra tình sử của chàng kia mà.
- Em đừng ngạc nhiên nhé!


Minh Minh giật giật áo Thanh Tuấn như đứa con nít, hắn nhìn cô hừ lạnh 1 cái. Cô lo âu nhìn sang cặp vợ chồng chính thức bên cạnh. Sau khi Thanh Thanh đồng ý cho nói, Thiện Nhân vừa thấy tức cười vừa thấy ngại ngại với phu nhân:
- Anh thích Thanh Tuấn!


“Khụ… khụ…” Hắn vừa đưa ly cafe lên miệng uống bị lời nói của Thiện Nhân làm cho họ sặc sụa. Minh Minh đã sớm biết nên cũng không quá ngạc nhiên nhưng mắc cười tột độ, miệng ngoác tận mang tai cười ha hả.
- Cậu cẩn thận cái miệng đấy! – Hắn liếc Thiện Nhân hăm he. Thanh Thanh là người đáng thương nhất ở đây, chưa kịp định thần. Quang H

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Hạt Mưa Ngày Ấy

Tựa như tình yêu

Giờ sinh biểu lộ điều gì về tính cách của bạn

Thấy đứa trẻ bị bỏ rơi ngoài bãi rác chỉ còn thoi thóp, vợ ôm đứa trẻ lên cho bú và cái kết sau 3 năm…

Với hoàn cảnh này, ngoài im lặng để vợ ‘cắm sừng’, tôi không biết làm gì hơn