Để Em Cưa Anh Nhé - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Insane

Để Em Cưa Anh Nhé (xem 6090)

Để Em Cưa Anh Nhé

g khục, giận nhau như vậy mà nghe hắn gọi mình bằng huynh xưng đệ cũng không thể không thấy mềm lòng. Sau mười ba cuộc gọi nhỡ và bảy cái tin nhắn cộc lông lốc, cuối cùng, tôi quyết định hít một hơi dài cho có nhuệ khí rồi cẩn trọng trèo xuống cầu thang, tưng tưng chạy xuống nhà mở cửa, tâm trạng không đâu cũng tự dưng vui hơn được chút ít. Lần này đúng là tôi giận quá mất khôn, người ta chẳng có lỗi gì cũng tự nhiên bày trò giận dỗi, may mà anh ta còn là con trai, nếu tôi mà có đứa bạn gái phiền phức như thế này, tôi thề sẽ không bao giờ làm lành trước.
……
Để một con mắt ti hí nhìn qua khe cửa sắt đi trước thăm dò, tôi thấy đứng trước cửa nhà mình đang là một thanh niên trẻ tuổi, cao tầm mét tám, mặc áo ba lỗ, quần đùi đồng phục bóng rổ, trên tay cầm một chiếc hộp cỡ vừa, hai cái cẳng dài liên tục hoạt động, đi đi lại lại đến chóng cả mặt, thậm chí thỉnh thoảng còn bồi thêm những hơi thở hậm hực nữa. Tôi khẽ bật cười khúc khích, tiếng cười tuy rất nhỏ nhưng lập tức đánh động vẻ nôn nóng của chàng trai đang phải chờ lâu ngoài kia, cuối cùng sau vài cái lườm ngoa ngoắt, tôi cũng đành phải thẽ thọt mở cửa.
- Giỏi gớm nhờ! Định trốn luôn trong đấy chắc?
- Á à… dụ đại ca ra xong bắt đầu hỗn láo! Được đấy! Thế thôi, lại vào!
- Nào nào! Đã ra rồi tưởng vào được chắc?
Nói rồi, Long lập tức tiến đến chắn lối cửa chính của nhà tôi, cũng chính là đang đứng trên bậc cao nhất trên cầu thang nhà tôi, khiến chiều cao giữa tôi và anh ta càng lúc càng trở nên chênh lệch. Bởi vậy mà chiếc hộp tỏa mùi thơm phưng phức lập tức đập vào ngang tầm mắt tôi, khiến tôi đột nhiên trở nên hào hứng trong tích tắc.
- Ấy! Cái gì đây? Cái gì đây?
Tôi vừa nói, vừa nhanh tay cướp lấy chiếc hộp thơm phức ấy, rồi hớn hở ngồi xuống, hí hoáy mở hộp trước vẻ mặt bình thản đến đáng ngờ của Long.
Wow! Ở bên trong là một chiếc bánh gato chocolate đã được làm hoàn thiện, trên đó còn viết chữ “Happy birthday Đại Ca Lùn” bằng bút kem vô cùng… nguệch ngoạc nữa. Tôi vừa thần người ra nhìn chiếc bánh, vừa không khỏi tủm tỉm mỉm cười, Long thấy thế cũng khẽ bật cười theo, sau đó, anh ấy liền rút ra từ sau quần một túi nến nhỏ, rồi lần lượt giúp tôi cắm vào chiếc bánh gato cho đủ hai mươi mốt chiếc, và cẩn thận đốt nến.
Ánh nến sáng lung linh tỏa ra từ chiếc bánh sinh nhật khiến một góc trong con ngõ nhỏ heo hút bỗng trở nên rực rỡ bởi màu của sự ấm áp. Tôi vừa ôm miệng, vừa bật cười không thành tiếng, không rõ là quá xúc động nên muốn khóc hay muốn cười, chỉ cảm thấy thật sự rất hạnh phúc mà thôi.
- Không ước nhanh rồi thổi là hỏng hết bánh của đệ làm đấy!
Long nhắc khéo khiến tôi vội vàng chắp tay lại rồi ước, ba điều ước lúc ấy mãi đến sau này vẫn chỉ mình tôi biết, bởi tôi rất sợ nó sẽ không thể trở thành hiện thực nên chỉ có thể âm thầm mang trong mình, không dám chia sẻ cùng ai. Sau khi ước xong, tôi liền phồng miệng lên thổi nến, uy lực mạnh mẽ đến nỗi một hơi bay hết nến đi luôn, Long há hốc miệng, chỉ còn nước chắp tay bái phục.
Từng miếng bánh chocolate rất mềm, rất ngọt lần lượt tan chảy trên đầu lưỡi rồi đọng lại hương vị đậm đà nơi cổ họng cho đến giờ tôi vẫn nhớ mãi, mùa xuân năm ấy, năm tôi hai mốt tuổi hoàn toàn khác với mùa xuân năm tôi mười tám tuổi, cũng cùng là một ngày sinh nhật, cũng cùng là được một người con trai thắp nến tổ chức sinh nhật cho mình, nhưng sao cảm giác ngày hôm nay lại vô cùng khác biệt… Bởi đối với Long, trong tôi không tồn tại ý niệm của sự thay thế, trong tôi, anh là một người huynh đệ tốt, một người luôn luôn nhường nhịn dù cho tôi có ngang ngạnh đến mức nào, là một người luôn lặng lẽ làm những điều bất ngờ nho nhỏ khiến tôi cảm thấy hạnh phúc quanh mình thật ấm áp và bình dị. Có lẽ cũng chính vì những điều đó… mà có một sự thật tôi không thể nào tiếp tục chối bỏ… đó là… tôi yêu anh.
…………..
Mấy ngày sau là mùng tám tháng ba, lại một ngày nữa chẳng phải của mình, nhìn cái Mai bé với cái Hiền được người yêu tặng hoa, tôi buồn ơi là sầu. À! Phải rồi. Thời gian này cả nhóm đều đã có người yêu, chỉ duy nhất mình tôi vẫn còn đang độc thân, có lẽ là do thân tôi toàn độc…
Hôm 14-2, cũng đúng vào cái tối Long tặng tôi bánh chưng valentine ấy, Hiền đã tự tay làm socola cho Hoàng và viết lên từng chiếc bánh một dòng chữ rất trịnh trọng: “Anh làm gấu của em nhé!”- đáng yêu vô cùng! Còn Mai bé thì đã bất ngờ nhận lời yêu Cường từ sau đợt đi quân sự về, vừa trở về Nghệ An có mấy ngày mà tôi đã thấy nó đăng lên wechat hình ảnh chụp đôi với cậu bé đẹp trai cùng dòng caption: “Xuân này đã khác xuân xưa!” làm tôi suýt khóc vì tủi thân. Cùng một lúc cả hai đứa em đều có gấu còn mình thì vẫn độc thân, làm sao mà không “gato” cho được cơ chứ!
Đùa thôi! Có được người con trai thật lòng yêu mình, tình nguyện ở bên chăm sóc cho mình là niềm hạnh phúc của các em mà! Chị vui còn chẳng hết làm sao có thể buồn được cơ chứ… *mếu máo*
Suốt từ tối hôm qua đến giờ, bao nhiêu người nhắn tin, inbox, viết lên tường facebook chúc mừng ngày phụ nữ, chúc nhận được nhiều quà, mình chỉ thầm khóc, “Híc! Chỉ được cái chúc suông.” rồi lại tự an ủi bản thân, “Thôi mình là thiếu nữ, đã phải phụ nữ đâu mà đòi nhận quà.” cho ngày trôi qua nó êm đềm, thanh thản.
Cả sáng nay tiểu đệ lại mất tích, đến chiều mới thấy nhắn tin, cũng chẳng chúc mừng chúc mẽo gì cả, chỉ đứng ngoài nhà sách nằn nì bắt tôi chạy ra ngoài nhờ tí việc, chẳng hiểu lại nhờ vả gì, đành phải xỏ tạm đôi tổ ong rồi lóc cóc chạy ra ngoài, vừa đi vừa ngoáy mũi. Vừa ra đến nơi thì đã thấy hắn ung dung ngồi trên xe, quay lưng về phía tôi, tay còn cầm một bó hoa hồng nhung to đùng, tôi sướng quá, nhảy lên như phải bỏng, cuối cùng thì cũng chỉ có mình tiểu đệ thương tôi nhất! Vừa nghĩ, tôi vừa chạy lon ton như một con điên phi đến đập cái bốp vào lưng tiểu đệ, tiểu đệ đang thần người ra suy nghĩ cái gì đó nên giật mình không để nghĩ, bao nhiêu suy nghĩ đi theo tiếng “Hự!” phun ra hết. Tôi xấu hổ quá! Không biết phải giấu mặt vào đâu, mà cũng trơ tráo giả vờ không xin lỗi, chỉ nhăm nhe chầu trực vơ lấy bó hoa.
- Ê hê hê! Hoa cho huynh à? Hoa của huynh phải không?
Vừa nói, tôi vừa chắp tay ra đằng sau lưng, khom lưng đi dò dẫm xung quanh bó hoa rồi hớn hở chỉ chỉ, ngước mắt lên nhìn chớp chớp vẻ ao ước. Long nhìn thấy thế lại bật cười ha hả, rồi không cò quay nhiều nữa, liền dúi thẳng bó hoa thơm ngát vào mặt tôi, khiến tôi sướng đến tê người, xong đâu đấy hắn mới lật bài tỉnh rụi.
- Hoa cho mẹ đấy! Mang về nhà cắm đi, khi nào về Hòa Bình thì đưa cho mẹ!
- Cái thằng cha này…
Tôi cầm bó hoa trong tay, chỉ muốn bóp nát rồi cắm vào đầu hắn làm cái lọ luôn cho rồi, nhưng vừa hình dung đã thấy cái lọ quá xấu xí nên đành kiên nhẫn nhịn nhục làm hòa, chỉ cố nén giận mà lẩm bẩm chửi trong cổ họng. Mặc dù vậy, Long vẫn thừa sức nghe thấy, nhưng anh ta không thèm để tâm mà chỉ vỗ vỗ tay lên yên xe, bảo tôi trèo lên rồi đèo đi có việc. Ngồi sau chiếc yên xe cao chót vót của Long, chân tôi đung đưa chẳng chạm tới bàn để chân nhưng vẫn cười sung sướng, nghĩ đến hình ảnh một chàng một nàng đèo nhau trong ngày lễ, nàng được chàng tặng bó hoa hồng đỏ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Thấy cậu chủ liệt giường đã lâu, ô sin xin bà chủ cho cưới vì mình quá lứa lỡ thì nào ngờ đêm ấy khi lật tấm chăn mỏng lên thì…

Đọc Chuyện Của Bun

Coi thường vợ xấu, giờ muốn giữ cũng không kịp nữa rồi

Truyện Có Gấu Là Người Hàn Voz Full

Nhìn hành động của con gái với bà ngoại mà tôi thấy xấu hổ về những gì đã làm với mẹ