Để Em Cưa Anh Nhé - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Để Em Cưa Anh Nhé (xem 6096)

Để Em Cưa Anh Nhé

… Sao em lại tới đây?
Chương 40: Cô ấy đã trở lại
“Tình cũ không rủ cũng tới”…
Một khái niệm chẳng còn xa lạ… phải không?
Đối với tôi mà nói, người con gái chẳng làm gì cũng tự nhiên bị ghét, tự nhiên trở nên đáng sợ… chính là người yêu cũ
của người mình yêu. Cô ta đã từng khiến tôi lo nơm nớp, đã từng khiến tôi phải cầu nguyện “đừng bao giờ xuất hiện”, đã từng khiến tôi chỉ muốn xóa sổ khỏi cuộc sống, vậy mà bây giờ… nỗi lo ấy lại chính thức trở thành hiện thực.
Giây phút Long lướt qua tôi, vội vàng chạy tới đỡ Ly dậy, dùng giọng nói vô cùng quan tâm hỏi han cô ấy, trái tim tôi cũng vỡ vụn ra giống như bụi bột mỳ vậy, bụi bột mỳ rất mềm, rất mỏng manh, nếu để nguyên thì trông nó vô cùng đầy đặn và chắc chắn, nhưng chỉ cần vô tình chạm nhẹ hay thổi lướt qua… bột sẽ bắn tung lên… hòa vào không khí thành một màu trắng đục hư ảo… hoàn toàn không thể gom góp lại được như cũ. Tôi đứng đó chết trân, trên tay vẫn cầm chắc chiếc cốc thủy tinh lạnh ngắt, cảm tưởng như hơi lạnh của nước đá đã ngấm hết vào tim, trơ trọi không còn cảm xúc.
Khi Long vừa cúi xuống nâng Ly dậy, cô ta đã điên cuồng xông lên, hồng hộc chạy đến đòi đánh đấm như muốn xé xác tôi ra, vẻ mặt vô cùng hung tợn, bản thân tôi cũng không thể tưởng tượng nổi làm sao mà Long có thể từng yêu một người con gái nóng nảy như thế này? Long thấy Ly xồng xộc lao đến thì liền chạy theo để chặn lại, nhưng cô ta rất khỏe, dù bị giữ ghì lại ở một chỗ rồi nhưng vẫn không ngừng tựa lực vào người Long để nhảy kiễng lên, cố sống cố chết muốn đánh tôi, vừa gầm gừ, cô ta vừa quát tháo.
- Em nghe nói anh sắp lấy vợ? Có phải là cô ta? Có phải là cô ta???
Ly nhìn chằm chằm vào bộ dạng nhếch nhác của tôi lúc đó, ánh mắt dường như chất chứa cả sự căm ghét lẫn khinh thường, câu nói ngắn gọn ấy giống như bao bọc cả hàm ý “Sao anh có thể lấy một đứa xấu xí như cô ta?” Tôi chỉ khẽ nhếch môi cười, nhanh tay đặt cốc nước xuống kẻo nếu không kiềm chế nổi nữa thì chỉ một giây sau thôi, cốc nước sẽ bay thẳng vào mặt đứa con gái hung hãn ấy. Sau câu hỏi thực sự cần gấp một lời giải đáp của Ly, Long bất giác lặng đi, rồi chau mày dứt khoát nói.
- Đúng là anh sắp lấy vợ… nhưng chắc chắn không phải là cô ấy.
Long cúi đầu nói, không nhìn tôi. Anh nói ngắt quãng, đủ để tôi hiểu là anh đã suy nghĩ rất kỹ càng. Có những điều dù cho ta đã từng chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đến đâu đi chăng nữa thì khi bất ngờ nhận lấy hiện thực phũ phàng, bản thân ta vẫn không khỏi ngỡ ngàng. Khoảnh khắc này chính là vậy. May mà cốc nước ban nãy đã được đặt ngay ngắn trên bàn, nếu không thì rất có thể ngay lúc này nó đã vỡ choang. Tôi bình thản mỉm cười, dù lòng mình cảm thấy như đang rạn ra những vết nứt khó nói thành lời. Chuyện tình cảm cũng thật là lạ, dù tôi và anh chỉ mới quen nhau, thời gian thân thiết chưa bao lâu, vậy mà sau một tháng xa cách, khi gặp lại mọi thứ còn dần dần trở nên sâu sắc hơn lúc đầu. Tình cảm càng sâu sắc, vết nứt càng hằn sâu, chiếc gương tình cảm đã vỡ rồi thì mấy khi hàn gắn lại được đâu? Vẫn biết trước kết cục sẽ là vậy, tại sao tôi còn không ngừng làm tới? Liệu khi nhận lời xưng “huynh-đệ” với anh ta trong lòng tôi có thực sự nghĩ vậy không? Hay đó chỉ đơn giản là một cái cớ che mắt người đời và cũng chính là tự dối lừa lòng mình… để có thể ở bên nhau “hợp pháp”?
Sau khi Long vừa nói hết câu, thời gian như ngưng lại trong giây lát, và cũng chỉ cần có vậy cũng đủ để tôi tự thông suốt lại đầu óc của mình, sau khi đã tự tìm được câu trả lời chính đáng cho bản thân, tôi quyết định rời khói căn phòng nồng nặng mùi nghi ngờ xen lẫn ghen tuông này.
- Hai người ở lại nói chuyện đi. Tôi về đây!
Tôi vừa nói, vừa tiện tay quờ lấy cái túi xách đang được vứt lăn lóc trên sa-lông, lặng lẽ cúi đầu bước qua ánh nhìn ngạc nhiên của cả hai người, rồi vội vàng tiến về phía cửa chính. Đúng lúc đó, Long đột ngột buông tay Ly ra, anh vội vã chạy theo tôi đòi tiễn tôi về, giọng nói đượm màu trầm mặc, bất cứ hành động nào của anh lúc này cũng đều khiến tôi thêm nặng lòng. Vậy nên, tôi không đưa đẩy thêm nữa mà chỉ cười nhạt một cái rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm nhìn của cả hai trong tích tắc. Sau đó, đằng sau lưng tôi vẫn còn vang lên văng vẳng những tiếng the thé của cô gái đanh đá đến kệch cỡm kia, “Anh định đi đâu! Chúng ta mới chia tay không bao lâu sao anh lại đòi lấy vợ! Thế này là thế quái nào! Giải thích cho tôi nghe xem!!!”
Tôi không muốn nghe nữa, không muốn có thêm bất kì thông tin nào đập vào tai mình nữa, chỉ muốn nhắm chặt mắt lại và bỏ trốn về một nơi xa vắng, về một nơi mà khi tôi buồn sẽ chẳng có ai bên cạnh làm phiền, như là nơi mẹ tôi đang sống chẳng hạn.
…………
Lâu lắm rồi tôi không trèo lên tầng thượng, trước kia nơi này đã từng là địa bàn một mình tôi độc quyền ẩn náu, bất cứ khi nào cảm thấy buồn tôi đều trèo lên sân thượng, mà nói chính xác hơn thì nó là một cái sân nhỏ ở trên tầng tum, một nơi rất cao, rất nhỏ bé, rất lộng gió và cô đơn, chỉ đủ cho một người nằm. Những lúc cảm thấy tâm hồn trống trải, tôi thường nằm soải người trên mảnh sân trải đầy sỏi đá kể từ ngày xây nhà mà mẹ tôi vẫn còn chưa thèm dọn dẹp này, khoanh hai tay lên gối đầu và ngước mắt lên trời nhìn từng đám mây trôi qua thật bình lặng yên ả. Ngày qua ngày, bầu trời thì lúc nào cũng thế, chỉ có lòng người là không ngừng thay đổi, khoảng trời này đã chứng kiến sự thay đổi về tâm tính của tôi trong suốt một quãng thời gian rất dài, từ một cô bé thích ôm mình khóc tu tu trên sân thượng trở thành một người thiếu nữ chỉ biết để cho những sợi lạnh lặng lẽ chảy sượt qua thái dương, nhưng khuôn mặt thì dường như bất động. Hôm nay tôi lại trèo lên đây, sau một thời gian dài rất lâu bỏ mặc nơi này, cố gắng nằm yên nhìn lên trời xem có thể tìm kiếm chòm sao Song Ngư và Cự Giải của mình có lẫn trong những vì tinh tú chỉ ẩn hiện lấp lánh nhưng mờ đục của màn đêm ấy không. Nhưng có vẻ là không. Bầu trời ở đây khác xa Hòa Bình, nền trời cũng thăm thẳm, nhưng lại đục ngầu, tự dưng tôi lại khẽ bật cười khi suy nghĩ: “Trời đêm ở Hà Nội giống sông Tô Lịch hơn là nước giếng.”
Sau ba tiếng nằm gần như bất động, tôi bỗng giật mình tỉnh dậy khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại đang kêu lên inh ỏi ở ngay trên đầu mình, cứ bơ đi mãi thì những tiếng kêu lì lợm ấy cũng không chịu dừng lại, rút cục tôi đành phải nhoài cái thân mình nặng nề, ê ẩm này dậy để nhấc máy lên xem. Là Long. Anh ấy đã gọi rất nhiều , và tôi cũng đã bỏ qua rất nhiều cuộc gọi. Trước những cuộc gọi là những tin nhắn ngắn ngủn nhưng vô cùng xúc tích, thể hiện sự sốt ruột, nôn nóng của người gửi.
“Huynh đã về nhà chưa?”
“Sao không trả lời tin nhắn?”
“Nếu về nhà rồi thì lát nữa gặp nhau nhé!”
“Đệ sắp đến đây, huynh mau xuống đi!”
“Sắp hết ngày rồi đấy! Không định xuống à?”
“Mau xuống đi chứ! Chân đệ sắp không đứng nổi nữa rồi!”
“Huynh chết ở đâu rồi? Dù thế nào cũng phải trả lời một câu chứ! Không lịch sự gì cả!”
Đọc đến đây, tôi chợt bật cười. Thiệt tình… việc xưng hô “huynh- đệ” dường như cũng rất có tác dụng trong việc chữa trị căn bệnh “giận dỗi” thì phải. Tôi vừa đọc, vừa ôm miệng cười khùn

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Sau chia ly, gắng đừng lụy bi…

Cơn Mưa Ngang Qua

Chồng đuổi tôi ra khỏi nhà vì dám đốt ảnh người yêu cũ của anh

Anh còn nhớ em không?

Sa ngã vô tội