Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 6807)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

vài phần vui vẻ, nói: “Từ bé đến giờ, số lần đi xa đếm được trên đầu ngón tay, ngay cả hội thuyền rồng ở an châu cũng chưa xem, lúc này phải chơi hai ngày mới đã.”


Lâm Khang Bình nghe xong, xin lỗi nhìn Tử Tình, Tử Tình kéo tay hắn, cười cười.


Tử Phúc thay bộ quần áo thường: “Đêm nay ăn cơm tại nhà, nếm thử đầu bếp nhà chúng ta làm món đặc sản của Hoa Liên, ăn xong mọi người đi nghỉ sớm, sáng sớm ngày mai, các ngươi đi Xương châu dạo, đến Đoan Ngọ ta sẽ dẫn mọi người đi đến chỗ thuyền rồng.”


“Nói đến chuyện dạo Xương châu, ta còn nhớ rõ năm kia cùng đại ca đi thi ở Xương châu mua vài đồ, đại ca luôn nói ta mua đồ không biết tiếc tiền, tiêu tiền kinh khủng, không biết đại tẩu ở kinh thành mua đồ có làm ca ca bị dọa không?” Tử Tình nhớ chuyện cũ như mới xảy ra hôm qua, mấy tảng ngọc thạch, thay đổi vận mệnh của Lâm Khang Bình, cũng bởi vậy mà thay đổi vận mệnh của mình.


“Ta mua đồ đâu dẫn đại ca ngươi theo, hắn cũng không biết ta mua bao nhiêu, ta không nói cho hắn.” Lưu thị cười nói.


“Đại tẩu, ngày mai tẩu có thể đi không?”


“Tuy rằng đi không bao lâu, nhưng ta vẫn ở nhà đi, nơi đó người đến người đi, lỡ có chuyện gì thì nguy to, về sau có dịp khác sẽ đi.” Lưu thị nói.


Đồ ăn của Hoa Liên cho Tử Tình một cảm nhận lớn đó là cay, cay hơn những món ăn cay mà chỗ Tử Tình hay ăn, huyết vịt, ngan xào, ba chén gà, nói thật, tay nghề vẫn kém Vương bà tử một chút.


Ngày kế, sáng sớm, mọi người ăn xong, Lâm Khang Bình đánh xe đi xương châu, Tiểu Thanh cùng Tiểu Lục ở nhà trông bọn nhỏ, Tử Tình không mua gì cho mình, trong nhà có không ít vải vóc cùng trang sức, Tử Tình cũng không có dịp để mang. Nhưng bên khang trang hàng năm phải mua không ít vải vóc, Tử Tình muốn xem giá vải dệt quá hạn có rẻ giống lần trước không, cho nên, cũng đi theo Thẩm thị vào cửa hàng vải, Thẩm thị dẫn Tử Thọ theo, chủ yếu là chọn lựa chút tơ lụa thích hợp dùng để thành thân.


Chọn xong vải, mấy người lại vào cửa hàng vàng bạc, “Tiểu Tam ngươi xem, ngươi sắp thành thân rồi, miệng cười không ngậm lại được kìa.” Lâm Khang Bình thấy vẻ mặt của Tử Thọ, chắc là nhớ tới cảnh năm đó của mình, trêu ghẹo một câu.


“Tỷ phu, ai cũng có thể chê cười ta, chỉ có ngươi là không được, ngươi không nghĩ lại đi, chẳng phải suốt ngày ngươi đều đến nhà chúng ta à?” Tử Thọ nhìn Lâm Khang Bình, trợn trừng mắt.


“Tỷ phu, tam ca nói không sai, ngươi còn suốt ngày dỗ ta đi chỗ khác, cho các ngươi không gian riêng. Đúng rồi, tỷ phu, ngươi con nợ ta một đôi bươm bướm đó.” Tử Vũ quyệt miệng bồi thêm một câu.


“Còn có việc này à, sao ta không nhớ rõ? Mua, mua ngay bây giờ đây, Vũ nhi của chúng ta đã mở miệng, tỷ phu chắc chắn mua.” Lâm Khang Bình đành phải nhìn về phía Tử Tình, không ngờ mình chỉ đùa một câu đã bị vạch nhiều chuyện.


Tử Tình nhịn cười, chọn cho Hà thị mộ trâm cài in lá, cắm vào tóc bà, cẩn thận quan sát, cười nói: “Bà ngoại giống bà địa chủ ghê luôn.”


“Cũng đúng, ta chính là bà ngoại của nhà địa chủ mà.” Hà thị cười nói.


“Tỷ, tỷ phu chờ ngươi đáp lời kìa.” Tử Vũ thấy Lâm Khang Bình nhìn về phía Tử Tình, lại lôi kéo tay Tử Tình, nói.


Đến cùng vẫn chọn cho Tử Vũ một đôi bươm bướm màu tím, Tử Vũ cắm nó lên đầu luôn.


Tăng Thụy Tường và Thẩm thị đều lắc đầu cười.


Tử Tình nghĩ nghĩ, vẫn là mua bộ đồ trang sức bằng mã não, chuẩn bị đến lúc đó tặng nữ hài nhà Dương gia làm lễ gặp mặt.


Chương 273: Ba Lần Gặp Gỡ


Buổi chiều trở lại Hoa Liên, vừa nghỉ ngơi một chút, Tử Phúc về nói: “Hôm nay chúng ta đi ra ngoài ăn một chút, ta đã đặt chỗ rồi, coi như mở tiệc đón gió cho các ngươi, thuận tiện cũng nhìn xem thị trấn Hoa Liên.”


Ngã tư đường thị trấn ở Cổ đại vẫn tương đối hẹp, không khác an châu thành là bao, chỉ có thể đủ hai chiếc xe ngựa cùng đi, con đường nam bắc hình chữ thập, cửa hàng đều tập trung cùng một chỗ, trời sắp tối, cho nên mọi người cũng không ngồi xe ngựa, Hà thị ngồi trong cỗ kiệu, còn những người khác trực tiếp đi bộ trên đường, cửa hiệu mặt tiền đều ở đóng cửa bằng tấm ván gỗ, cửa hàng nơi này có chút giống phố cổ mà Tử Tình đã từng thăm quan.


Tử Phúc dẫn mọi người vào một tửu lâu, lên nhã gian lầu hai, sát cửa sổ, Tử Phúc nói: “Sau khi ăn xong sẽ dẫn cả nhà dạo, trong thành có một cái tháp cổ, đi lên tầng thứ năm là có thể nhìn thấy mặt sông ngoài thành, có nhiều thuyền chai đốt đèn trên đó, cũng là nơi mà ngày mai ta muốn dẫn mọi người đi nhìn hội thuyền rồng.”


“Phúc nhi, buổi tối đi tháp cổ có an toàn không?” Tăng Thụy Tường hỏi.


“Cha, yên tâm đi, nơi đó có trụ trì, có đèn đuốc. Cách đó không xa là một cái miếu nhỏ, lúc trước, nơi đó là một cái trấn nhỏ, sau này Hoa Liên trở thành huyện, mở rộng khu vực, nên miếu nhỏ này cũng thuộc đất trong thành, tháp cổ cũng trở thành một cảnh quan của Hoa Liên, một ngọn đăng cao như vậy, có thuyền chuyên để các văn nhân thích xem cảnh đèn trên sông và làm thơ.” Tử Phúc giải thích nói.


“Làm gì có nhiều Trương Kế như vậy?” Tử Tình cảm thán.


“Tỷ, Trương Kế là ai vậy?” Tử Vũ hỏi.


“Trương kế chính là một người đọc sách nghèo túng, thi rớt, trên đường về quê, đi qua Hàn sơn tự ở Cô Tô, viết một bài thơ ‘phong kiều dạ bạc’ mà lưu danh trong sử sách, nếu hắn không thi rớt, chỉ sợ không có người biết đến tính danh của hắn, dù sao mỗi triều đại có mấy đại tiến sĩ cử nhân có thể để người sau kinh ngưỡng đâu?” Tử Tình thuận miệng giải thích vài câu.


Tăng Thụy Tường và Tử Phúc đều kinh ngạc nhìn về phía Tử Tình: “Ta chỉ biết là ngươi thích xem sử sách, không ngờ ngươi có hứng thú với thơ Đường. Giải thích rất sâu sắc, chỉ sợ còn hơn tiểu tam rất nhiều.”


“Cha, tiểu tam học để thi, rảnh rỗi như ta được ư?” Tử Tình thầm nghĩ, may mà mình có xem tạp thư, sách giải trí, bằng không, đúng là không dễ lấy cớ, xem ra học vấn cũng không thể tùy tiện khoe khoang.


Mọi người đi ra nhã gian, phòng cách vách cũng có năm sáu người đi ra, trong đó có một nam tử tuổi tác khá lớn, vừa thấy Tử Phúc, bước lên phía trước tiếp đón.”Hạ quan không biết đại nhân ngay tại cách vách, chậm trễ rồi, mấy vị đây là?”


“Hạ đại nhân không cần khách khí, đây là người nhà của ta, từ an châu tới thăm, một gia yến (bữa tiệc gia đình) nho nhỏ mà thôi.” Tử Phúc nói.


“Trùng hợp thật, nội tử (vợ) vừa vặn cũng mang theo khuyển tử (con trai) cùng tiểu nữ đến, cũng là đón gió cho bọn nhỏ.”


Tử Phúc giới thiệu với Tăng Thụy Tường: “Cha. Đây là Hạ huyện thừa, cũng là người an châu.”


Hạ huyện thừa nói với Tăng Thụy Tường: “Tăng huynh dạy con giỏi, Tăng đại nhân tuổi trẻ đầy hứa hẹn. Lập chí tạo phúc cho dân chúng, quả thật là niềm hạnh phúc cho dân chúng Hoa Liên. Tiểu đệ ngày mai làm ông chủ,

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Tán Gái Cùng Cơ Quan Voz Full

Đọc Truyện Đồ Củ Tỏi Anh Thích Em Full

Tôi bị sảy thai, chồng và mẹ chồng tôi vô cùng hỉ hả

Xem tử vi ngày 19/03/2017 Chủ Nhật của 12 cung hoàng đạo

Chồng tức tốc bế đứa con mới sinh đi xét nghiệm ADN để rồi nhận về kết quả còn khủng khiếp hơn