Điền thị đặt mông ngồi xuống, ôm ngực thở hổn hển cả nửa ngày, run run quát: “Tam Mao đâu? Gọi hắn tới đây.”
Hạ Ngọc vội vàng tiến lên vỗ ngực Điền thị, khuyên nhủ: “Nương cũng là, ngươi đến đầu gì rồi? Khi không tìm tức giận làm gì?”
Tam Mao chạy vào, xoay người cúi đầu hỏi: “Bà ngoại,gọi ta có chuyện gì?”
“Nếu ngươi còn muốn nhận bà ngoại này, ngươi liền hưu nàng đi, ngươi xem nàng chọc tức bà ngoại ngươi thành cái dạng gì rồi? Ngươi để cho nàng cả ngày náo, sớm muộn gì cha mẹ ngươi cũng bị nàng làm tức chết.” Điền thị kéo tay Tam Mao nói.
“Bà ngoại, nếu hưu nàng, ta lấy tiền bạc cưới nữ nhân ở đâu, không bằng, lão nhân gia ngươi cho ta hai mươi lượng bạc trước, ta sẽ hưu nàng?” Tam Mao thử hỏi.
“Cút, ngươi cũng là con sói phí công nuôi, chút của cải của bà ngoại đều vừa cho các ngươi, ngươi còn muốn hút khô máu bà ngoại ngươi. Không hưu nàng cũng được, về sau đừng lắc lư trước mặt ta, ta cũng nhắm mắt làm ngơ. Đây đều là tạo cái nghiệt gì vậy?” Điền thị bất đắc dĩ thở dài.
“Bà ngoại, lão nhân gia ngươi lớn tuổi như vậy, cũng đừng đi theo lẫn lộn, thật sự chọc tức lão nhân gia ngươi sinh ra nguy hiểm, trong lòng ta cũng không đành lòng, ta không phải là người không biết phân rõ phải trái, chỉ là nữ nhi với con rể ngươi làm ra chuyện nói ra thật sự là rất mất thể diện, nhân duyên ở nhà ta cũng không nói, ngươi xem một chút có thể có thân thích nào tới cửa? Ở trong thôn cũng vậy, bằng không, ngày ta thành thân ngày ấy, ca ca nhà mẹ đẻ ta xốc bàn, cũng sẽ không thể không có người tới khuyên giải, làm người đến cái nước này rồi, ta cũng nhọc lòng khổ sở thay bọn họ, Hoa Quế muội tử năm nay cũng mười sáu, ngươi xem có bà mối nào tới cửa? Quế Anh tỷ tỷ cũng mười tám mới gả cho người sai vặt đi, ta cũng không nói cái gì. Bà ngoại lão nhân gia ngươi suy nghĩ kỹ càng đi thôi.” Hồng Tú nói.
“Cha mẹ ta làm người làm được phân thượng gì, cũng không giống như ngươi, còn chưa thành thân đã có đứa nhỏ, nếu không phải cha mẹ ta làm người phúc hậu, để Tam Mao cưới ngươi, ngươi cho là ngươi còn có thể đứng ở chỗ này nói chuyện đáy, đã sớm thành cô hồn dã quỷ rồi.” Quế Anh nghe thấy Hồng Tú nhắc tới nàng, nhịn không được từ trong phòng đi ra phản bác vài câu.
Ai biết nàng vừa nói xong, Hồng Tú chẳng những không nổi giận, ngược lại giống như con gà trống hiếu chiến, hăng máu lên.
Chương 243: Một Hồi Trò Hay ( Nhị )
“A, đại tỷ, ngươi cũng đừng chọc ta nói ra mấy lời hay gì, ngươi chưa từng nghe thấy một câu nói sao? Không phải người một nhà không vào cùng một cửa, ta có thể vào cửa nhà ngươi, còn không phải do gia phong nhà ngươi ban tặng, đây cũng thật thật sự là ứng với câu châm ngôn kia, con quạ rơi ở trên người con heo, thấy được người khác đen, lại không thấy bản thân đen. Thật sự là chết cười.” Hồng Tú vung khăn lắc lắc thân mình thật đúng cười run rẩy hết cả người .
“Con quạ ta không phát hiện, nhưng gà mái lại thấy một con, khanh khách, phiền người chết.” lời nói của Quế anh hoàn toàn chọc giận Hồng Tú.
“Hừ, tưởng chuyện tốt năm đó cha mẹ làm thần không biết quỷ không hay đấy? Ta cái gì cũng không biết? Chẳng qua là chừa chút thể diện cho cả nhà thôi, đừng để nói tuyệt, đến lúc đó khó coi cũng không chỉ là một mình ta. Ta cũng không phải là một số người, có gan làm, không có gan nhận. Ta đã dám làm liền dám đảm đương, ta lỡ chân đi lầm đường, tốt xấu gì ta cũng không hại người khác, dầu gì nam chưa lấy nữ chưa gả, ta sợ cái gì?” Hồng Tú ưỡn ngực nói.
“Đệ muội, chớ có nói bậy, lời nói vô căn cứ cũng có thể lấy ra nói, ngươi không thể bởi vì ngươi mất thể diện, liền đem bô đổ loạn trên trên đầu người khác, thấy người nào cắn người đó, trong nhà còn có mấy đệ đệ muội muội chờ làm mai đấy.” nàng dâu của Đại Mao cũng từ trong phòng ra khuyên nhủ.
Tử Tình không thể không nói, nàng dâu của Đại Mao cũng không phải người đơn giản, công phu ngầm châm lửa là giọt nước không rỉ, lúc này, cho dù Xuân Ngọc, Điền thị có muốn ngăn cản cũng không ngăn được.
Quả nhiên, lão bà Đại Mao vừa nói xong, Hồng Tú lập tức gào lên: “Ai nói là chuyện vô căn vô cứ? Ngươi hỏi cha ta một chút, năm đó nương ta thế nào? Cha, đại nương đáng thương của ta bây giờ cũng trôi qua tốt rồi. Còn sinh vài nữ nhi, muốn tìm tới hỏi hay không?”
Yến Nhân Đạt vừa nghe sốt ruột giận công tâm, mắng: “nói linh tinh cái gì? đại nương ở đây chứ? Nghe thấy lời nói đùa ở đâu cũng có thể nói bừa, chuyện của trưởng bối cũng là chuyện ngươi có thể nghị luận sao. Về nhà liền cho hai ngươi ở riêng, tự hai ngươi sống một mình đi.”
“Ở riêng cũng được, không biết cho bao nhiêu mẫu ruộng nước bao nhiêu mẫu ruộng cạn, mơ tưởng đuổi chúng ta ra khỏi nhà. Ta cuối cùng phải nuôi sống đứa nhỏ trong bụng.” Hồng Tú cười hì hì nhìn Yến Nhân Đạt lại nhìn xem Xuân Ngọc một chút.
“Ngươi nghĩ cũng đẹp nhỉ, còn muốn đòi ruộng nước còn tưởng muốn ruộng cạn, trong nhà tổng cộng có vài mẫu như vậy. Mấy đứa Tứ Mao, Ngũ Mao còn nhỏ, ngươi muốn cho cả nhà ăn không khí đi? Ngươi là độc phụ tâm địa rắn rết, từ khi cưới ngươi trong nhà lại bắt đầu một ngày ầm ĩ ba trận nhỏ. Ba ngày tranh cãi một trận lớn, hôm nay muốn ăn gà ngày mai muốn ăn vịt, con ta kiếm được một chút tiền mồ hôi nước mắt toàn bộ vào bụng ngươi, chúng ta lão Yến gia không hưu ngươi liền tranh thủ thắp hương đi. Độc phụ tiếng xấu vang xa như ngươi, nếu như bị hưu, cũng chỉ xứng đôi với ăn xin xách giày thôi.” Xuân Ngọc khó thở trợn mắt, mắng ra, Yến Nhân Đạt muốn cản, bị nàng hất ra .
“Nương, đây chính là ngươi chọc ta. Ta khiến cho ngươi biết cái gì mới là chân chính tâm địa rắn rết. Cha, năm đó ngươi cưới đại nương, cùng cách khi trong bụng chỉ sợ mang thai có ba tháng thôi? Đứa nhỏ kia bây giờ chạy đi đâu rồi? Có phải bị ngươi dùng một bao độc dược dụ dỗ làm người ta rớt thai, thiếu chút nữa là chết hai mạng. Cha, ngươi đây mới gọi là tâm địa rắn rết đi. Vì cưới nương ta, đến đứa nhỏ của mình cũng không buông tha, tưởng muốn leo lên một cửa phú quý của Tăng gia này, phú quý tuy rằng không leo tới, nhưng đến cùng vẫn dỗ người ta giúp ngươi nuôi đứa nhỏ nhiều năm như vậy, chậc chậc. Cha mẹ, các ngươi thật đúng là tính kế tốt. Đáng thương đại nương kia của ta biết tâm địa rắn rết của ngươi, đến thân mình cũng chưa dưỡng tốt, liền vội vàng đồng ý cùng cách trở về nhà mẹ đẻ, hôm nay cũng là nam nữ song toàn cuộc sống qua ngày rất tốt đấy!” lời nói của Hồng Tú như ném một hòn đá làm nổi lên ngàn tầng sóng, trong phòng có thời gian vài phút lặng im.
Vẻ mặt mọi người đều là một kiểu không thể tin, tất cả đều trợn mắt


