Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Disneyland 1972 Love the old s

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 7042)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

n vì có các ngươi nên nàng mới dám lặp đi lặp lại nhiều sai lầm đến thế, dù sao thì nàng đâu cần chịu trách nhiệm.” Tử Phúc nói.


“A, Tử Phúc, ngươi là tiến sĩ hả? Người đừng quên, ngươi dù làm quan lớn thì ta vẫn là cô của ngươi, là trưởng bối của ngươi, đến phiên ngươi giáo huấn ta sao?” Xuân Ngọc nói.


“Câm miệng, là ta để hắn nói. Các ngươi đều nói xong rồi? Vậy thì để lão già như ta nói vài câu, chuyện hôm nay thật sự là do lỗi của Xuân Ngọc trước, nhưng ta cho rằng, dưới tình huống như vậy, các ngươi sẽ lấy gia tộc làm trọng, trước đem mọi chuyện giải quyết trước. Tường nhi, hôm nay phụ thân thật sự rất thất vọng, ta cho rằng cho dù ngươi giận muội muội thế nào, cũng không nên lấy ngày đại thọ của nương ngươi ra làm trò đùa. Dù sao chuyện này quan hệ đến toàn bộ thể diện của Tăng gia, không phải là một trăm cân bột mì sao? Ta biết từng ấy bạc đối với ngươi mà nói thì chẳng là thứ gì, nương ngươi cả đời có mấy cái đại thọ sáu mươi? Lùi một bước mà nói, Tử Phúc cũng trúng tiến sĩ, chẳng lẽ ngươi không tính toán vì Tử Phúc? Chuyện này truyền ra ngoài, hư là toàn bộ thanh danh của Tăng gia đấy.” Lão gia tử ai thán một tiếng, con càng ngày càng làm hắn thất vọng.


“Đúng vậy, còn nữa, quà tặng của Tử Lộc cùng Tử Tình sao không sớm lấy ra, ta mà mặc thứ ấy thì lúc đó chẳng phải thể diện cho các ngươi à? Thấy ta bị chê cười thì các ngươi mới vui sao? Người ta chê cười là Tăng gia chúng ta, các ngươi lại có thể diện gì?” Điền thị nói.


“Bà, chúng ta mà sớm lấy ra, thể diện không phải là chúng ta, đó là thể diện cho ba cô cô. Vẫn là đại cha nói đúng, chỉ làm việc ta phải làm, cha ta không làm rõ điểm ấy, cho nên, mới bị các ngươi chèn ép. Cha ta cũng không phải giận gì đại cô, thật sự là đại cô mấy năm nay bị ông bà nuông chiều quá nhiều, bản thân đã làm sai còn không nhận, mắc thêm lỗi lầm nữa, cũng không phải tiểu hài tử, ai có thể nhẫn nhịn nàng cả đời? Khó trách người đời nói ‘nhân thiện bị nhân khi’ (người tốt bị khi dễ), ta thấy về sau cứ như vậy, chuyenj ai thì người nấy làm, đừng nghĩ để người khác chịu trách nhiệm thay.” Tử Tình nói, nghĩ đến vừa rồi nghe được chuyện kia, trong lòng luôn buồn bực.


“Cha mẹ ngươi còn chưa mở miệng, một tiểu nha đầu đã gả ra ngoài còn có phần nói chuyện à? Không biết lớn nhỏ ư?” Điền thị bất mãn trừng mắt nhìn Tử Tình.


“Bà, lời này không đúng rồi, vừa rồi không phải là nhắc tới quà của Tử Tình sao? Tình nhi bị nói vài câu. Đã không có chuyện của chúng ta, chúng ta đi trước, dù sao cũng là nha đầu gả ra ngoài rồi, chúng ta không có phân lượng gì nhưng hiếu kính hơn người khác nhiều.” Lâm Khang Bình và Tử Tình đứng lên, muốn đi, bị Hạ Ngọc kéo lại.


Chương 198: Khang Trang


“Cha, nương, quên đi, chuyện hôm nay vốn là lỗi của đại tỷ, không riêng gì bột mì, ngươi xem đôi giày đi, có tâm mà thế này à? Còn nữa, năm ngoái lúc Tử Tình thành thân, không phải là cầm một đôi giày của Quế Anh cho có lệ ư? Đại tỷ, có phải ngươi cố ý hay không?” Hạ Ngọc nói.


“Ta làm gì ra tay hào phóng như ngươi, ra tay chính là một đôi vòng tay bằng bạc, ta cũng chưa thấy ngươi đeo bạc bao giờ? Ta cũng muốn nhìn xem Quế Anh nhà của ta xuất giá, ngươi có thể cho được thứ tốt gì?” Xuân Ngọc nói.


“Ít đánh rắm đi, có thể giống nhau à? Luôn tính kế để người khác bỏ tiền thay ngươi, ngay cả mẹ ruột ngươi còn tính kế, không phải là ngươi biết hàng năm nhị ca đều cho phụ thân một thạch lúa mạch sao? Đừng cho là ta không biết tâm tư của ngươi? Với cách làm của ngươi, tương lai con ngươi có thể tìm được người trong sạch để thành thân mới lạ đấy.” Thu Ngọc cũng là giận đến hồ đồ, thốt lên.


“Các ngươi đều có người giúp đỡ, ta có ai giúp không? Con của ta thì sao? Con nhà đâu có Tam mối lục phinh hả (ý chỉ ăn cơm trước kẻng)?” Xuân Ngọc gào thét.


Xuân Ngọc vừa nói xong, Tăng Thụy Khánh mặt đen, đứng dậy bước đi, Chu thị mắng: “Ta muốn nhìn xem các ngươi có ngày lành gì để sống?”


“Bỏ qua đi. Có nói thêm gì đi nữa, các ngươi cũng vậy, về nhà đi.” Lão gia tử thở dài một tiếng, thương tâm cùng thất vọng nói không nên lời, nhưng lại không biết nên thương tâm thất vọng ai, chắp tay sau lưng, đến phòng trước.


Một trận gió lốc đi qua, Điền thị cũng không còn cao ngạo như cũ. Ba nữ nhi bà luôn sủng ai, hôm nay làm bà tổn thương, cho nên, cũng không để ý mọi người, đi theo sau lão gia tử.


Tăng Thụy Tường dẫn bọn nhỏ về tới nhà, cả nhà ở phòng, Tăng Thụy Tường hỏi: “Các ngươi cảm thấy hôm nay ta làm quá đáng không?”


“Cha. Ta làm con rể, để ta nói trước một câu, thật ra lời ông nội nói là sai. Cả nhà đại cô hôm qua đã tới, chẳng lẽ bọn họ không biết đại cô lấy bột hỗn hợp đến à, sao không sớm nói muốn đi đổi bột mì đi, lại phải chờ hôm nay chúng ta đến mới nói muốn đổi bột mì? Còn nữa, nếu nói ra tiền mua bột mì, này bạc thì ông nội cũng có thể lấy ra, hắn không phải là không có bạc mà, theo ta được biết thì chúng ta mừng năm mới, trước khi rời nhà cho bọn họ một lượng bạc, đại ca cũng cho không ít, còn nhị ca?”


“Chúng ta đều cho 1 lượng, bởi vì lúc đi ngươi nói một câu, chúng ta cũng không thể có ít hơn các ngươi, cho nên cũng cho một lượng bạc.” Tử Lộc nói.


“Chúng ta ba người hiếu kính ông bà đã tương đương với tiền nuôi dưỡng một năm của đại cha, ta nghĩ ông bà bọn họ năm nay chắc chắn sống không kém, đã như vậy thì vì sao lúc đó ông không tự mình bỏ tiền mua bột mì, phải muốn chờ phụ thân bỏ tiền?” Tử Phúc hỏi.


“Chắc là khẳng định phụ thân sẽ không cự tuyệt, còn nữa, phụ thân cự tuyệt thì còn có tỷ phu nữa mà, không ngờ tỷ ta bỗng chốc đã từ chối. Ông nội chỉ sợ bây giờ đang hối hận vì sao không lấy bạc mà mua đấy chứ?” Tử Hỉ cười nói.


“Ngươi xem, bọn nhỏ đều hiểu rõ, bọn nhỏ hồi nãy không nói, là để ông nọi bọn nó giữ chút thể diện. Ngươi đừng để trong lòng, bọn họ đâu phải không mua nổi đâu, một đám chỉ chờ chúng ta.” Thẩm thị nói.


Tăng Thụy Tường nghe xong, nguyên bản cho rằng đã hơn một năm, có một số việc mọi người hẳn là biết tốt xấu, nhưng vẫn xử sự như vậy, thật là làm cho người ta lạnh lòng. Lúc đầu hắn còn chưa nghĩ đến việc trong tay lão gia tử có tiền bạc, chỉ nghĩ hôm nay mình làm quá đáng lắm không.


“Thật ra, với cách làm của chúng ta thì không mất thể diện đâu, dây chỉ là người nông dân làm thọ thôi, ông bà ta là muốn nổi bật mà, nếu nói mất thể diện, cũng là ba cô cô làm mất, dù sao người ta đàm luận chủ yếu là đào mừng thọ của đại cô cùng giày và đồ trang sức.” Tử Thọ nói.


Tử Thọ vừa nói xong, bọn Tử Tình đều đồng ý, sắc mặt Tăng Thụy Tường cũng tốt rất nhiều.


Từ đây, lão gia tử cùng Điền thị không tới nhà Tăng Thụy Tường một khoảng thời gian dài, chắc trong lòng còn chưa hết giận.


Bện Tăng Thụy Tường thì coi như không có gì, không tới hai ngày, Tử Phúc thu dọn đồ đạc v

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tôi mệt mỏi với gia đình chồng

Thì ra con dâu ngoan hiền là thế này đây!

Là con gái đừng quên chúng ta là hoa của trời

Đọc Truyện Tình Yêu Đầu Tiên Full Online

“Gái ngoan” quỵ ngã chứng kiến mẹ làm điều này mỗi tối để chu cấp 5 triệu mỗi tháng, “ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc”…