Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Easter eggs.

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 7078)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

làm ra được hai món mà hắn chưa gặp qua, lại cực kì ngon, thịt viên thì ăn rồi, nhưng không được ngon thế này.


Tử Tình cho rằng bọn họ không ăn cay được, nên món cá ướp nước không dám bỏ quá nhiều hạt tiêu, không ngờ Văn tam nói: “Thật sự là đã nghiền, cho tới bây giờ còn chưa ăn được món ngon như vậy, có thơm, mặn, cay, đắng, không ngờ ngươi có tay nghề tốt ghê gớm. Ta thật sự là hâm mộ Khang Bình, Tử Tình, ngươi định mở quán cơm không?”


“Không, thế nào?” Tử Tình có chút không hiểu.


“Vậy đem cách nấu của hai monsn ày bán cho ta, ta có tửu lâu, bảo đảm có thể bán được, rất ngon, nhất là món cá này, ngươi ra giá đi.”


Tử Tình nhìn Lâm Khang Bình, nói: “Ngươi thật đúng là, ăn bữa cơm còn muốn kiếm tiền, ta không bán cách làm đâu, nhưng giao tiếp mấy lần với cha ngươi rồi. Nói thật, mấy năm nay, nhà ngươi trợ giúp nhà của ta rất nhiều, không thì ta lấy cách làm mấy món này để tạ ơn nhà ngươi đi.”


“Không được, chuyện nào ra chuyện nấy, cha ta cũng đâu thiệt thòi gì, hắn còn kiếm được không ít bạc từ chỗ ngươi đấy. Như vậy đi, ta cho ngươi một ngàn lượng bạc, ngươi để lại cho ta hai cách làm, thế nào?” Văn tam nói.


Tử Tình lại nhìn Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình sờ sờ đầu Tử Tình nói: ” Tình nhi nhà ta thật lợi hại, mời khách đến ăn còn có thể kiếm được một ngàn lượng bạc. Không sao, thiếu gia không thiếu bạc, ngươi cứ nhận đi.”


Tử Tình suy nghĩ nửa ngày, đem phương pháp làm bánh ngọt cho hắn, nói: “Bạch trảm kê cùng bánh ngọt này thì nhị tẩu nhà ta đã bán ở An Châu, chắc không ảnh hưởng tới ngươi. Bánh ngọt này thì ngươi có thể làm sáng tạo hơn, đa dạng hơn, như lớn hay nhỏ, tròn hay vuông, thêm bơ hay không thêm bơ.”


“Cũng được, nhưng ta không thể chiếm tiện nghi của ngươi, ta có thể mở một cửa hàng chuyên bán bánh. Mấy năm nay Khang Bình giúp ta không ít, ta vì tức giận mà không trả tiền công cho hắn, lần này coi như trả hết. Lát nữa ta cho các ngươi một ngàn lượng.”


Sau khi ăn xong, Văn tam giụ Tử Tình đi tửu lâu của hắn, dạy đầu bếp cách làm, Lâm Khang Bình đi theo. Từ tửu lâu ra ngoài, trời đã đen , Lâm Khang Bình nắm tay Tử Tình, trên đường cái vẫn có nhiều người, Tử Tình ngẩng đầu nhìn thấy ánh trăng tròn vằn vặt, ánh sang chan hòa.


Tử Tình nhớ tới nguyên tiêu trước lúc nàng đến thế giới này, nhoáng một cái, thời gian đã hơn mười năm. Thời không thay đổi, cảnh còn người mất, có Lâm Khang Bình bên cạnh, coi như đã tìm được hạnh phúc rồi. Nghĩ vậy, Tử Tình vỗ vỗ phía sau lưng Lâm Khang Bình, Lâm Khang Bình cõng Tử Tình trở về nhà.


Mười tám, nghe nói hội chùa có phong tục biểu diễn của các dân tộc, Lâm Khang Bình lại dẫn Tử Tình đi, hai người ai cũng không ngờ chờ đợi bọn họ là một vực sâu suýt nữa rơi vào.


Chương 187: Con Mồi


Ngày này, Tử Tình vừa thay bộ màu hồng đào làm bằng tô cẩm, cổ áo cùng cổ tay áo vẫn có một vòng lông chồn màu bạc, đang ngồi ở bàn trang điểm sửa sang lại trang sức, Lâm Khang Bình cắm cho nàng một trâm cài phỉ thúy, Tử Tình bỗng nhiên nhớ tới ngày ấy Văn tam có nói. Hỏi: “Suốt ngày luôn nói văn gia văn gia, kết quả văn gia có lai lịch gì, vì sao văn tam nói, bằng với xuất thân của nhà bọn họ, thì thi cử lấy công danh rất đơn giản. Còn nữa, phụ thân của Văn tam không phải là bị bệnh về quê tĩnh dưỡng sao? Sao hắn còn có thể chọn nữ nhi nhà quan lớn gả cho văn tam?”


“Ta còn tưởng rằng ngươi sẽ không hỏi chuyện này nữa chứ? Ông nội của thiếu gia từng làm đại đế sư, là chức nhất phẩm đại học sĩ, đại gia của Văn gia bây giờ làm chức Lưỡng Quảng Tổng đốc, là quan nhất phẩm, phu nhân của thiếu gia chắc cũng là con quan nhất phẩm, nhị lão gia của Văn gia nhậm chức Hộ bộ thị lang, tam lão gia trước kia đã làm tuần muối ngự sử, còn nữa, họ hàng gần của Văn gia có nhiều người làm chức tuần án, tri phủ, cho nên, Văn gia cũng coi như là một gia tộc lớn.”


“Nghe giống như làm chức quan đều rất lớn, quên đi, ta cũng không nhớ được, sao ta cảm thấy cả nhà Văn gia đều làm đại quan, chẳng lẽ triều đình không lo lắng sao?”


Lâm Khang Bình sờ sờ đầu Tử Tình, buồn cười: “Cái đầu này nghĩ gì vậy? Chuyện này là chuyện ngươi và ta có thể quan tâm à? Chúng ta vẫn nên nhanh chóng ra ngoài, lát nữa hội chùa có nhiều người, ta thấy ngươi mặc cả bộ đồ đỏ chót, lại dùng áo choàng đỏ nữa, không hợp đâu, hôm qua ta đã chọn cho ngươi một cái áo choàng bằng long thỏ trắng muốt, ta mua về, hôm nay mặc thử.”


Nói xong Lâm Khang Bình mở ra một gói đồ, phủ thêm áo choàng cho Tử Tình, quan sát một chút, nói: “Quả nhiên màu trắng thích hợp hơn, đáng tiếc, không có áo hồ ly trắng muốt, đành phải chấp nhận dùng da thỏ vậy, ta nghe nói nhà giàu có da chồn trắng, chờ ta tìm được sẽ mua về cho ngươi.”


Tử Tình nghe xong vội nói: “Không cần, qua vài ngày chúng ta sẽ về nhà, có một cái áo khoác là đủ. Ta có nhiều áo bông mà, đừng lãng phí. Nhưng nhìn ngươi kìa, thường xuyên ra ngoài, nên phải mang bộ nào cho đàng hoàng.”


Hai người dắt tay ra cửa, xuống xe ngựa, bởi vì người rất nhiều. Lâm Khang Bình nắm chặt tay Tử Tình, chen vào đám người, quả nhiên có rất nhiều mang trang phục dân tộc vừa múa vừa hát, cơ bản là mỗi loại dân tộc tập trung ở một nơi, không chỉ có điệu múa dân tộc, còn có ăn vặt, trang phục. Tử Tình đi qua đi lại, liền cởi áo choàng, Lâm Khang Bình theo thói quen, lau mồ hôi cho nàng, Tử Tình nhìn Lâm Khang Bình, cười tự nhiên.


Hai người lại đi tới trước tửu lâu ngày ấy, Tử Tình đang thử trang sức bằng bạc của dận tộc Miêu, bên cạnh vừa vặn có bán bánh dày của Miêu tộc, cơm lam Miêu tộc, ống trúc lòng gà, Tử Tình ăn lòng gà, dùng tăm ăn, thường xuyên đút cho Lâm Khang Bình mấy miếng, hương vị cũng không tệ, mùi thơm lan tỏa. Lại cho không ít hạt tiêu, đúng là món Tử Tình thích ăn, cho nên không thèm lấy xuống trang sức trên đầu, Tử Tình đã ăn, do ít có cơ hội ra ngoài, nên nghĩ làm thế này cũng không sao. Nếu Tăng Thụy Tường và Thẩm thị thấy, chắc mắng nàng “Làm gì có bộ dạng đoan trang hả?”


Nhưng trong mắt Lâm Khang Bình, lúm đồng tiền của Tử Tình chính là hồi báo tốt đẹp nhất, đương nhiên sẽ không nói gì.


Lúc này, trong tửu lâu kia vẫn có bốn người như cũ, nhưng khác một điều là người đứng ở cửa sổ hôm nay là nhị ca ít nói kia, Lí nhị công tử.


Lí nhị công tử luôn luôn lạnh lùng, người ngoài không nhìn nỗi sắc mặt hắn là vui hay buồn. Giờ phút này đột nhiên nhìn thấy một nữ tử xinh đẹp mặc hồng y (trang phục màu đỏ) cách đó không xa, trang sức bằng bạc sang lấp lánh dưới ánh mặt trời, nàng đang ăn, nụ cười tự nhiên, càng nhìn càng đẹp, trong nháy mắt, Lí nhị công tử động tâm. Hận không thể đem tất cả đồ ăn ngon trên thế gian đưa lên, để đổi lấy nụ cười của nàng.


Lúc này La đại công tử đi lên, ghé vào cửa sổ, cũng thấy Tử Tình, nói: “Ơ, không phải nữ tử đó à? Ta còn tưởng rằng kiếp này không có cơ hội nhìn thấy nữa chứ? Không ngờ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Người yêu tôi là ma cà rồng

Người ta nói “Giàu vì bạn, sang vì vợ” còn tôi thì chỉ thấy ngày càng nghèo hèn bởi cô vợ xinh đẹp của mình

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần III)

Mẹ chồng có 1-0-2

Thương một người không nhất thiết phải chung đường. Chỉ cần người vẫn ổn là đã đủ…