Thẩm thị nghe xong hỏi: “Nhị Mao làm gì, trong nhà biết không?”
“Ai biết, nói là đến Lân tỉnh, đi mới mấy tháng đã kiếm về ba mươi lượng bạc, đại tỷ là người hồ đồ, tới bây giờ không thèm quan tâm, thấy bạc còn nghĩ gì khác được à? Ta thấy, chắc chắn chẳng phải việc gì tốt đẹp cả. Hắn què chân, có khả năng cái gì? Cho dù có đi làm thuê, ai sẽ thuê hắn? Chỉ sợ lại giống lúc hồi, mà cũng gần thành hôn, không biết thành thân xong có sống yên ổn không nữa?” Thu Ngọc nói.
“Lỡ nó làm việc gì xấu pử ngoài thì sao? Hai người này đúng là hồ đồ, sao không hỏi đứa nhỏ kiếm đâu ra nhiều bạc chứ? Tâm tư chỉ nghĩ việc khác, nhà nghèo đã chớ, lại không dạy con cho tốt.”
Thu Ngọc nghe xong trả lời: “Đúng rồi đấy.” Hai người còn nói thêm ít chuyện, Thu Ngọc mới cáo từ .
Lại qua hai ngày, cũng là ngày Lâm Khang Bình sẽ về nhà, nhưng mãi không thấy, Tử Tình sốt ruột, sợ xảy chuyện ngoài ý muốn, một đêm không ngủ ngon. Chiều hôm sau, Lâm Khang Bình mới khập khễnh bước vào cổng, Tử Tình mặt trắng ợt, bước lên phía trước, sờ sờ này sờ sờ kia.
Lâm Khang Bình thấy vội cầm lấy tay Tử Tình, nói: “Tình nhi, yên tâm, không có việc gì đâu, chân bị trật tý trôi, vì ta cứu thợ săn, tự mình vất ngã, không ngờ trong rủi có may, thợ săn này cảm ơn tặng ta mấy loại da tốt, ta lại mua hết số da thú trong nhà hắn, chờ chuyển đến kinh thành, mùa đông nơi đó lạnh, có thể bán giá cao, ta sẽ để lại cho ngươi những tấm tốt nhất.”
Tử Tình thấy chân Lâm Khang Bình quả thật không có vấn đề gì lớn, Tăng Thụy Tường lại lo lắng, tìm Chu đại phu tới xoa thuốc, hai ngày sau, mặc dù không khỏi hẳn, nhưng cũng đỡ hơn, Lâm Khang Bình ở thêm mấy ngày, Tử Tình mới cho hắn đi.
Trong nháy mắt liền đến tháng tư, lúc mạch phải thu gặt, La sư phụ bọn họ muốn đình công ba ngày, Đồng tiên sinh nói đi du lịch vài ngày, xem non nước xung quanh, thuận tiện nhìn xem có kỳ hoa dị thảo (hoa cỏ khác lạ, đặc biệt) gì không để trang trí cho vườn, Tử Tình nghe xong, đành bảo Tăng Thụy Tường tìm người quen thuộc địa hình đi cùng, ai ngờ Từ sư phụ nghe xong rất có hứng thú, hàng năm hắn đều vào núi đi dạo, nên rất quen thuộc. Thẩm thị đành chuẩn bị cho bọn lương khô, tiễn bọn họ.
Thẩm thị và Tử Tình vừa tiễn mấy người, Tam Mao đi lại đòi tiền công, đã nhiều ngày nay Tử Tình quá bận bịu, hầy như quên hắn luôn, cũng không biết hắn làm ở công trường thế nào? Nghĩ nghĩ, Tử Tình nói: “Tam Mao, ta nhớ là ngươi làm việc còn chưa được một tháng, với lại chúng ta sẽ trả tiền công sau khi hoàn thành công trình, nào có ai giữa chừng lại lấy tiền công như ngươi, ta không thể vì ngươi mà phá hỏng quy định này, mà khế ước của ngươi vẫn còn trong tay Khang Bình, lúc trước đã nói rồi, không làm xong số công quy định thì không có tiền công.”
“Biểu tỷ, ngươi trả tiền công cho ta đi, ngươi cũng đâu thiếu từng ấy tiền, việc mệt lắm, ta làm không nỗi, vừa khổ vừa bẩn, bằng không, ngươi tìm cho ta việc nào nhẹ nhàng chút?” Tam Mao hỏi.
“Ta không có việc khác, ngươi không muốn làm thì ngươi có thể không làm, lúc trước là bà bắt ta nhận ngươi làm việc, cũng không phải ta mời ngươi đến.” Tử Tình không kiên nhẫn nói, vừa nghe cái giọng là biết không chịu khó rồi.
Tam Mao còn muốn nói gì, Thẩm thị đã chen: “Tam Mao, không phải cữu nương không bênh ngươi, nhưng quả thật Tử Tình không thể vì ngươi mà làm hỏng quy định, ngươi đã ký khế ước, chúng ta cứ theo khế ước mà làm, cũng không có chuyện ngươi làm ít mà chúng ta vẫn cho tiền công ngươi như thường, lỡ công nhân khác biết được thì họ có làm việc chăm chỉ không?”
Tam Mao thấy Thẩm thị mở miệng, hôm nay chắc chắn không lấy được tiền công, hừ một tiếng, thở phì phì xoay người đi.
Thẩm thị có chút lo lắng nói: “Hắn chắc chắn sẽ đi tìm bà ngươi, lúc trước từ chối hắn cho rồi, đỡ phí công.”
“Con cũng muốn từ chối lắm chứ, nhưng ông bà bọn nói mãi, không bằng để hắn làm một trận, bọn họ tính kế chúng ta, chúng ta không thể tính kế bọn họ? Mà đâu phải chúng ta tự tìm đến nhà hắn, là hắn tự đến, thấy chúng ta dễ bắt nạt à?”
“Vậy ngươi cần phải chú ý, ông bà ngươi không dễ nói chuyện đâu.”
Quả nhiên, hôm sau, Điền thị cùng lão gia tử tới cửa, còn cố ý chọn lúc Tăng Thụy Tường ở nhà, Điền thị vừa thấy Tử Tình liền hỏi: “Tử Tình, hôm qua sao ngươi không trả tiền công cho Tam Mao?”
“Ông bà, lí do thì hôm qua ta đã nói cùng Tam Mao, lúc trước hắn đã ký khế ước, không làm xong thì sao có tiền công? Với lại, hắn nói việc của ta vừa bẩn vừa mệt, định bỏ làm, hôm qua ta hỏi người khác, mấy ngày nay Tam Mao không ra sức làm việc gì cả, hắn chỉ làm bằng một nửa người khác mà làm không xong, ta còn chưa tìm hắn tính sổ đấy, làm La sư phụ bọn họ ý kiến, các ngươi nói đi, về sau ta thuê người làm việc thế nào, may mà về sớm, tiền công thì không có.” Tử Tình nói.
“Lão nhị, ngươi xem, Tử Tình nói như vậy với chúng ta mà được à? Ngay cả thân thích mà còn chi li từng đồng thế hả?” Điền thị hỏi Tăng Thụy Tường.
Tăng Thụy Tường giương mắt nhìn nhìn Tử Tình, nói: “Nương, lúc trước các ngươi sao không nói với Tử Tình, bây giờ làm gì được nữa. Về sau, Tử Tình thuê người khác làm việc thế nào?”
“Đúng vậy, bà, chẳng lẽ lúc trước các ngươi đáp ứng ký khế ước, đã nghĩ đến cảnh hôm nay à, không ngờ các ngươi vẫn tính kế ta như thế? Không ngờ những lời các ngươi nói với cha mẹ ta là giả? Không ngờ ta vừa bị người khác khi dễ vừa phải cho họ tiền? ông bà, cho dù các ngươi không thích ta, các ngươi thích ai thì thích, dù sao cho tới bây giờ các ngươi cũng không coi ta là cháu gái, ta chỉ xin các ngươi đừng đến tính kế ta nữa.” Tử Tình nói xong, liền dỗi trở về phòng.
Chương 157: Nhị Mao Bị Bắt
Tử Tình dỗi về phòng, Điền thị tức giận muốn đuổi theo, lão gia tử giữ bàlại, “Ngươi kéo ta làm gì? Ngươi không nghe nàng nói à, đây là lời của một cháu gái à? Nàng nghĩ nàng là ai? Cha mẹ nàng cũng chưa dám mở miệng nói với ta như vậy, phản rồi, lão nhị, còn không đi giáo huấn nàng đi, muốn nương ngươi chịu ủy khuất hả?”
“Nương, Tình nhi nói không sai, nếu lúc trước các ngươi không tính kế nàng, thì sẽ không để Tam Mao ký khế ước kia, rõ ràng biết Tam Mao là kẻ hay ăn lười làm, không chịu được khổ, cái gì cũng làm không xong, các ngươi còn muốn để hắn đi công trường, không phải là muốn không làm mà được hưởng à? May mà Tử Tình sớm nghĩ tới điểm này, bằng không thì giờ sao được, nương, ngươi đừng oán trách Tử Tình, Tử Tình có thể cho Tam Mao một cơ hội là tốt lắm rồi.” Tăng Thụy Tường nói.
“Không ngờ nha đầu Tử Tình kia đã tính kế trước, chờ chúng ta lọt bẫy hả? Đúng là nha đầu hư hỏng, ngay cả biểu đệ cũng tính kế. Không biết nha đầu kia giống ai, thật sự…thật sự là…thật sự là tức chết ta.” Điền thị khí nói năng lộn xộn.
“Nương, nói đến chuyện tính


