Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Duck hunt

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi (xem 7009)

Cuộc sống điền viên của Tình Nhi

n ăn, không phải ta luôn vui vẻ chạy đi bắt cho người à?” Tử Lộc cũng nói.


“Đúng vậy, đại tỷ cũng luôn sai ta như sai người hầu ý, làm mấy hộp gỗ bằng lim này, lại khắc (trạm trỗ) hoa khắc núi, cũng không biết đại tỷ muốn dùng để đựng thứ bảo bối gì.” Tử Thọ nói.


“Sao lại đồng lòng phê phán ta hả, không ngờ ta phải kiếm bạc còn phải chịu các ngươi khi dễ, nương nhìn kìa.” Tử Tình cố ý kéo vạt áo Thẩm thị, nói.


“Thật sự là đắt vậy sao? Lúc Tình nhi mua chỉ có 5 lượng một tảng mà?” Thẩm thị nghe xong hơi hoài nghi.


“Nương, lúc đó là người bán không biết thứ này đáng giá. Bây giờ mới biết đáng giá thì ai sẽ bán 5 lượng nữa. Đúng rồi, nương định làm cái gì?”


Thẩm thị nhìn nhìn Tử Tình, nói: “Con có 2 tảng chưa đụng đấy thôi muốn đánh chủ ý về phía nương à? Trong tay con còn không biết bao nhiêu tảng đá nhỏ nữa, muốn giấu giếm ta? Nói thật, muốn làm gì?”


Tử Tình thấy Thẩm thị phòng bị, rót cho mẫu thân một chén nước để lấy lòng, cười nói: “Nương, con chỉ muốn góp ý kiến cho nương thôi mà, đừng làm trang sức nữa, ta tặng nương trang sức nhiều rồi, không bằng khắc nó thành một củ cải trắng lớn, cải trắng biểu thị cho tài lộc mà! Đặt trong nhà thì thật tốt, vào cửa chính là tiền tài. Đương nhiên, mảnh vụn còn lại đối với nương là vô dụng, cho con cũng được. Ta nhất định sẽ không lãng phí.”


Tử Thọ nghe xong hưng phấn xoa hai tay: “Nương, nếu không thì để con thử xem. Bây giờ con có thể khắc bảng chữ rồi đấy.”


“Được, chờ tương lai ngươi thành thân, có tảng đá của riêng mình rồi tự mà khắc.” Tử Phúc nói.


“Ngươi lại khổ luyện mười năm, lúc ta thành thân thì nhờ ngươi khắc gì đấy cũng được.” Tử Hỉ vỗ bả vai Tam ca.


“Thôi, luyện năm năm nữa là được, lúc ta thành thân sẽ nhờ ngươi khắc cho ta con dấu.” Tử Lộc cũng góp vui.


“Tránh xa ta ra, bây giờ ta khắc chữ đã có thể bán lấy tiền, còn chờ đợi gì chứ? Tương lai các ngươi phải cầu xin thì ta mới khắc nhá. Nhưng chưa khắc qua đồ lớn bao giờ, chủ yếu là không có nguyên liệu.” Tử Thọ một mặt đắc ý, lại nói với Lâm Khang Bình: “Tỷ phu, lần sau mua ít ngọc thạch bình thường về để ta luyện tập, được không?”


Lâm Khang Bình bị từ “Tỷ phu” làm hôn mê, vội vàng gật đầu.


“Tam ca, ta muốn bươm bướm giống tỷ tỷ, ngươi khắc một cái cho muội muội được không?” Tử Vũ nhỏ giọng hỏi. Bỗng chốc làm Tử Thọ khó khăn, hắn đành phải vuốt đầu xấu hổ nói: “Chờ tam ca học xong đã.”


Một phòng ồn ào cười to, cười đủ, Tử Lộc nói: “Haizzz, tết rồi sao không có người chơi mạt chược ta.”


Lần này xem như nhắc nhở mọi người, trừ Tử Vũ, ai cũng muốn lên bàn ngồi, Tăng Thụy Tường nói: “Tiểu hài tử không được chơi, mạt chược ngươi còn không phân biệt hết, chờ tương lai ngươi học xong chữ rồi chơi, còn các ngươi phải xếp hàng, lớn trước nhỏ sau.”


Tử Vũ mặc kệ, nói: “Vậy thì con chẳng phải là vĩnh viễn không chơi được à.”


Thẩm thị cười hề hề nói: “Nhào vô thôi.”


Đánh vài vòng mạt chược, Tử Tình cũng không có thời gian để nói chuyện riêng tư cùng Lâm Khang Bình, thu dọn tây sương phòng xong, để Lâm Khang Bình rửa mặt rồi đều tự nghỉ ngơi.


Chương 133: Ngả Bài


Ngày kế, Thẩm thị nói với Tăng Thụy Tường: “Trời lạnh , trong nhà lại có thêm người, thôi thì làm mấy con dê đi, thịt thì để trong tuyết, sẽ không hư thối, ta phát hiện thịt dê để một ngày trong tuyết ăn ngon hơn, bọn nhỏ đang vào thời gian trưởng thành, cần nhiều dinh dưỡng. Mà cũng dùng làm chiêu đãi khách trong dịp tết luôn.”


Tăng Thụy Tường nghe xong, định đi tìm người, Lâm Khang Bình nói: “Nương, ta cùng Tình nhi đến sau núi bắt dê. Thuận tiện nhặt trứng gà về luôn.”


Thẩm thị lo lắng nhìn Tử Tình, nói: “Thôi thì để qua tết làm cũng được.” Tử Tình nghe xong, từ chối cho ý kiến.


Lâm Khang Bình cầm cái rổ, cùng Tử Tình đi, ra khỏi cổng liền nắm tay Tử Tình, mười ngón đan vào nhau, cúi đầu tự nói những chuyện hơn nửa năm qua mình trải qua.


Nguyên lai, ngày đó Lâm Khang Bình mua lá trà hết năm trăm lượng bạc, đến Cảnh Đức trấn, mua năm trăm lượng bạc đồ sứ, ngân lượng thừa lại đến Hàng thành mua tơ lụa. Người nước ngoài Đại Vệ nhận hết, nói đồ Lâm Khang Bình đưa còn tốt hơn đồ ở Việt thành, lại rẻ hơn, thích đồ sứ tinh xảo kia. Một chuyến này Lâm Khang Bình kiếm được năm sáu chục lượng bạc, lại đem hàng ngoại của Đại Vệ vận chuyển đến kinh thành, bán cho cửa hàng trong kinh thành, lại kiếm được ba bốn chục lượng bạc. Cho nên vào lúc Trung thu, Lâm Khang Bình liền trực tiếp lên thuyền ở kinh thành đến Cảnh Đức trấn, một chuyến này toàn vận chuyển đồ sứ. Lúc đầu định từ Việt thành đến kinh thành sẽ đi đường bộ, trở về thăm Tử Tình một lát, nhưng Văn Tam muốn mua hải sản về kinh thành để dùng dịp tết, mà tỏng nhà cũng có tiệm cơm cần dùng, Lâm Khang Bình nghĩ nghĩ, đem số bạc lời thêu một con thuyền, chở cả hải sản và hàng ngoại luôn.


“Tình nhi, bây giờ hai ta có hơn ba ngàn lượng, lúc trước ít ngân lượng, nên không thể mua hàng ngoại, hai lần vận chuyển hàng ngoại này kiếm không ít. Ta nghĩ năm sau sẽ đi buôn bán nữa, để lại cho ngươi một ngàn lượng bạc, thừa lại thì ta lại cầm buôn bán. Chúng ta đã có chút tài sản, không giống mấy hcucj lượng bạc như trước, ta muốn kiếm nhiều hơn để lỡ sau này có cái gì ngoài ý muốn, hai ta cũng không đến nỗi không có đồng nào, ngươi thấy được không?” Lâm Khang Bình nói.


“Được chứ, trứng gà không thể để cùng một rổ.”


“Có ý gì?”


“Nếu bị đánh thì tất cả đều nát, không ăn được gì nữa.”


“Cách nói của ngươi mới mẻ lắm..” Lâm Khang Bình thấy tâm tình của Tử Tình tốt hơn, đứng lại. Hai tay nâng mặt Tử Tình hỏi: “Tình nhi, ngươi còn không định nói gì với ta sao?”


Tử Tình nghĩ nghĩ, còn chưa há mồm, Lâm Khang Bình đã vội vã hỏi: “Chẳng lẽ ngươi còn không tín nhiệm ta à?”


Tử Tình nhìn ánh mắt của Lâm Khang Bình, trong ánh mắt hắn chỉ có nàng, sốt ruột cùng lo lắng đan xem nhau, liền chậm rãi đem chuyện ngày ấy nói ra, “Nương cùng bà ngoại đều lo lắng. Sợ ta chịu không nổi nhục nhã mà tìm chết, bọn họ sợ ngươi vì thế mà từ hôn, lúc đó phụ thân cũng tức giận. Hai nhà quan hệ cương cứng, phụ thân tuyên bố nói cho dù ngươi có từ hôn, hắn sẽ nuôi ta cả đời. không biết người ngoài ta thế nào nữa kìa? Càng buồn cười là có hai nhà tới cửa cầu hôn, trong đó một người là kẻ ngốc, nói chưa được vài câu đã muốn cha mẹ ta đưa nhiều của hồi môn, cha mẹ càng bị chọc tức.” Tử Tình nói xong, vành mắt lại đỏ.


“Nói bậy, ta làm sao có thể vì chút chuyện này mà từ hôn. Hèn gì hôm qua ta về ngươi lại khóc thương tâm như thế, hắn dám nhục nhã ngươi trước mặt mọi người à? Ta không tha cho hắn. Người khác thích nói cái gì thì nói, quen ngươi

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đọc Truyện Ký Sự Đòi Nợ Voz Full

Xem tử vi ngày 15/03/2017 Thứ Tư ngày của 12 cung hoàng đạo

Từ lúc chửa đến sau sinh 3 tháng trời, mình vẫn không thể tin được điều mẹ chồng đã làm cho mình

Bỏ rơi tôi sau 2 lần phá thai, ngày tôi đi lấy chồng anh vẫn gọi điện nói những lời này khiến tôi chết sững

Chỉ vì cố một vài chén rượu với bạn bè mà tôi đã phải ân hận cả đời