Xuân Ngọc nóng nảy, reo lên: “Con ta có gì mà không tốt, nhà của ta không phải chỉ nghèo một ít thôi à, tốt xấu gì vẫn là nhà trong sạch, nếu chuyện Tử Bình bị lộ tẩy, Tử Tình còn có thể tìm được người trong sạch sao?”
“Ngươi nếu không sợ dọa người, có bản lĩnh thì ngươi cứ việc nói ra, đừng quên ngươi họ gì? Với loại người như hai ngươi, có thể dạy đứa con nào tốt?” Tăng Thụy Tường tức giận nhìn chằm chằm đại muội.
“Được rồi, đừng ầm ĩ nữa, mỗi lần cùng nhau ăn cơm đều làm ầm ĩ, lần sau đừng đến nữa, ta thấy việc này cũng không đáng tin, Tử Tình thông minh nhu thuận như vậy, Đại Mao có thứ gì? Đến một bài thơi cũng không làm ra nổi, đọc sách mấy năm mà thi vô huyện học cũng rớt, người lại không chịu khó. Xứng cái gì hả?” Lão gia tử nói xong, bước đi.
Bên này Hạ Ngọc cùng Thu Ngọc cũng khuyên, không nói Yến gia, Đại Mao quả thật không xứng với Tử Tình, Điền thị thấy hai nữ nhi không đứng về phía bà, nghĩ nghĩ, mục đích việc hôm nay không đạt được, liền nói: “Việc này không được thì để Tử Tình dạy Quế Anh cùng Hoa Quế thêu hoa đi. Như vậy nhà muội tử ngươi sẽ có tiền thu, có thể dư dả chút.”
Thẩm thị nghe xong, nói: “Ta ngày đó đã nói rồi, tú sống kia là từ trong tay bà ngoại ta truyền xuống, tẩu tử nhà mẹ đẻ ta cũng không được học, làm sao ta có thể đi dạy người ngoài?”
Điền thị vừa nghe, phát hỏa, vỗ bàn: “Này không được, kia cũng không được, ta làm nương mà nói chuyện không có chút phân lượng nào hả? Vậy các ngươi nói đi?”
“Nói đi? Các nhà tự sống. Chẳng lẽ không có tú sống kia, liền sống không nổi? Không phải Thu Ngọc cũng biết thêu hoa à, sao nàng không thể dạy? Với lại ta thay hắn nuôi lũ con trai kia nhiều năm, còn muốn nuôi con gái hắn nữa?” Tăng Thụy Tường hôm nay cũng thật sự tức giận, bình thường thì hắn sẽ không nói kiểu này với Điền thị.
“Còn nữa, Đại Mao Tam Mao năm nay đừng đến đây học nữa, có học tiếp cũng chỉ chậm trễ thời gian, không bằng sớm ra ngoài học nghề.” Tăng Thụy Tường bồi thêm một câu.
Yến Nhân Đạt tuyệt đối không ngờ có kết quả hôm nay, hoàn toàn là ăn trộm gà không được còn mất nắm gạo, nhanh đứng lên: “Việc này tính sau.”
“Còn tính cái gì nữa, năm nay Đại Mao đã mười bảy, nên cưới vợ rồi, còn không chạy nhanh đi tìm công việc, ngươi cho rằng hắn còn nhỏ à. Trong học đường còn có ai lớn tuổi hơi hai bọn nó? Phàm là có chút hi vọng, ta sẽ đưa bọn họ đi huyện học. Học được từng ấy cũng đủ bọn nó đi học nghề rồi, cứ tiêu phí thời gian nữa làm gì? Thoạt nhìn thì giống chiếm tiện nghi, kỳ thực các ngươi suy nghĩ đi, nếu hai năm nay bọn họ ra ngoài làm việc, chẳng lẽ trong nhà không rộng rãi hơn chút?” lời Tăng Thụy Tường nói vẫn đúng vào trọng tâm .
“Nhị ca nói rất đúng, ta cũng đã sớm cảm thấy bọn họ không cần đọc sách nữa, các ngươi kiến thức hạn hẹp, tính toán tốt cho các ngươi thì các ngươi không nghe, ngươi đây là vì chiếm tiện nghi nhỏ mà chịu thiệt thòi lớn.” Thu Ngọc nói.
Một nhà Xuân Ngọc nghe xong, không lên tiếng, cũng không biết suy nghĩ cái gì.
Chương 116: Mạt Chược
Xuân Ngọc không có tiếp lời Tăng Thụy Tường và Thu Ngọc, Điền thị nghe xong vỗ tay nói: “Cũng không phải là lời này, Đại Mao năm nay đã mười bảy, muội tử ngươi sao có thể lấy ra dạng sính lễ nào, ngươi làm cậu cũng không thể không mặc kệ chứ, ngươi xem cae nhà ngươi đi, ăn mặc không nói, Tử Tình là một tiểu nha đầu đều mắc quần áo lụa, liền ngay cả trên cửa sổ cũng là sa là mành, còn ba ngày đổi khác nữa, ngươi dự bị ra bao nhiêu?”
“Cái gì sa cái gì mành?” Tăng Thụy Tường không hiểu được.
“Đừng giả vờ nữa, Thu Ngọc nói cửa sổ nhà ngươi treo rèm bằng sa, tuyệt không rẻ, sợ còn đắt hơn vải trên người ta.”
“Nương, nhà của ta thế nào là chuyện của nhà ta, bạc của nhà ta là do nương bọn nhỏ dẫn đám con vất vả kiếm được, khổ nhiều năm như vậy, tự nhiên muốn sống thoải mái một ít. Cùng chuyện Đại Mao làm mai có quan hệ gì? Chẳng lẽ ta thay muội muội nuôi con nhiều năm như vậy còn muốn thay hắn đón dâu, thay hắn nuôi con luôn? Đạo lý này ở đâu ra, muội muội muội phu còn khoẻ mạnh, bọn họ làm gì? Đại ca ra bao nhiêu chúng ta ra bấy nhiêu.” Tăng Thụy Tường có chút đau đầu, nói xong liền kéo Thẩm thị ra cửa, cũng không quản Điền thị ở phía sau kêu gào.
Tử Tình cho rằng tranh cãi ầm ĩ một trận như vậy, một nhà đại cô sẽ ngượng ngùng không ở lại ăn cơm chiều, không ngờ người ta lại coi như không có việc gì, vừa ăn vừa uống, đại dượng còn coi chính mình là một nửa chủ nhân, không riêng gì uống, còn ra vẻ khuyên người khác uống, lớn tiếng to mồm. Nhưng Tăng Thụy Tường và Thẩm thị cũng không quan tâm hắn, những người khác biết chuyện hôm nay cũng không tốt để nói giỡn, chỉ Yến Nhân Đạt nói chuyện. Lão gia tử thấy hắn như vậy, lắc đầu, trong lòng thầm nghĩ mình hối hận vì năm đó chọn sai người.
Chạng vạng, Tử Phúc dẫn đệ đệ muội muội vào cửa, thấy không khí trong nhà không đúng, vụng trộm hỏi Tử Tình, Tử Tình cũng là không giấu giếm hắn. Một năm một mười đem sự thật nói ra, Tử Phúc nghe xong, nói bốn chữ: “Người si nói mộng.” (ý là nằm mơ, mộng tưởng)
“Ta luôn cho rằng bà chỉ cưng vài cô cô, không ngờ lại như thế với ta. Cho dù không đối đã ta như cháu gái, thì cũng không thể đẩy ra vào trong hố lửa chứ, bà đâu phải không biết gia đình kia thế nào? Nếu cha mẹ không phản đối lợi hại. Ta còn không biết chịu bao khổ nữa.”
“Tình nhi yên tâm, đại ca cũng không thể đồng ý việc này. Đại ca dù có liều mạng mang tội danh bất hiếu, đại ca cũng muốn đem việc này làm thất bại. Ngươi yên tâm đi, tuy rằng cá tính cha yếu đuối chút, nhưng nếu bị ép quá mức chịu đựng, cha không nhường nhịn đâu. Ta đã thấy một lần cha tức giận là khi ngươi bị nhốt vào chuồng heo. Nương tức giận sinh non, chúng ta muốn ở riêng, ông bà không đồng ý, cha cùng ồng nội, còn có đại cha nữa, nói vô luận thế nào cũng phải ở riêng, hắn không thường xuyên ở nhà, không có cách nào bảo vệ chúng ta, ai biết về sau còn xảy ra chuyện gì, cho nên ông bà ra điều kiện gì, cha cũng đồng ý. Ta cũng nghĩ như vậy, ít nhất không bị khinh bỉ, không bị ở chung, sự thật chứng minh chúng ta lựa chọn rất đúng. Cho nên ta chắc chắn cha sẽ không đem ngươi gã cho Đại Mao. Cha không ngốc như vậy, bằng không, chúng ta sẽ không thể ở riêng được.”
“Cũng đúng, theo ý của bà thì ước gì ở chung cơ, có nàng dâu hầu hạ, cái gì bà cùng không làm, còn có thể chi phối tiền bạc của một đại gia đinhg, muốn cho ai thì cho, chúng ta còn phải xem sắc mặt của bà mà ăn cơm, đó mới là bi kịch.”
Tử Phúc thấy tâm tình Tử Tình tốt hơn, mới yên lòng, xoay người đi tìm Tăng Thụy Tường và Thẩm thị .
Buổi tối vô sựkhông có việc gì làm, Tử Tình nghĩ nếu có mạt chược hoặc phốc khắc (??? Hu

