Cô Bé Nói Dối - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Duck hunt

Cô Bé Nói Dối (xem 3089)

Cô Bé Nói Dối

àn ông vang khàn khàn, trầm ấm.
- Ôi, Triệu Vỹ!
Nhận ra anh, Đinh Đang mừng như bắt được vàng. Không kìm chế nổi, cô nhảy lên như đứa trẻ rồi ngây người ra ngưỡng mộ, nhìn Triệu Vỹ bế Kiệt Phong, gọn và nhẹ như bế một con mèo vậy.
- Đến bệnh viện hả anh Vỹ? – Ríu rít hỏi, cô như quên anh đang rất giận mình.
- Không, đến nhà tôi. – Vẫn bằng giọng lạnh lùng , Triệu Vỹ phụ cô và Tuyết Ngân đẩy chiếc xích lô nhẹ băng băng.
- Nhưng… anh ta bị thương nặng lắm. – Tuyết Ngân băn khoăn nhìn Kiệt Phong thiêm thiếp.
- Không sao. Tôi biết cách chữa. – Rất dứt khoát và cương quyết, Triệu Vỹ đẩy chiếc xích lô ngoặt vào cổng nhà mình, trước cặp mắt mở to không tin tưởng lắm của Đinh Đang. Chắc cô bé nghĩ mình đang khoe mẽ với Tuyết Ngân. Tự nhiên Triệu Vỹ thấy buồn cười.
Là dân nhà võ, giao đấu đã nhiều, từng vào sanh ra tử nên đối với Triệu Vỹ, vết thương của Kiệt Phong không lạ lắm. Anh ta chỉ ngất đi vì bị đánh trúng huyệt đau quá sức chịu đựng thôi. Chỉ cần vài làn hơi hô hấp nhân tạo, thoa một ít rượu thuốc là anh ta trở lại bình thường lập tức.
Quan tâm tới Kiệt Phong, rõ ràng là Đinh Đang quan tâm lắm. Nhưng không hiểu sao cô lại thích quan tâm tới phòng khách của Triệu Vỹ hơn. Chắc tại tính hiếu kỳ, cô không thể đứng yên một chỗ giống Tuyết Ngân. Đây là lần đầu tiên cô lọt đựơc vào nhà Triệu Vỹ, và biết đâu cũng là lần sau cùng chứ? Làm sao cô có thể bỏ qua cái cơ hội ngàn năm một thuở này.
Tiện nghi sang trọng lắm, chẳng thua gì nhà Đinh Đang. Cùng dàn dĩa CD bốn loa, âm thanh nổi hiện đại nhất, cũng bộ salon màu xám nhạt, cũng chùm đèn pha lê trang trí giữa phòng.
Đang bước lang thang, cô chợt phát hiện ra một điều phi lý trong cách trưng bày. Sao có thể đặt chiếc tủ xấu xí, cũ kỹ kia vào giữa nơi sang trọng này được chứ? Giàu như vậy, không lẽ lại trùm sò, không giám bỏ? Lại còn đậy vải lên, cứ như quý giá lắm không bằng.
Chẳng muốn coi, nhưng tò mò quá, cô không nén được lòng. Lựa lúc Triệu Vỹ không để ý, cô len lén vạch miếng vải lên dòm rồi ngẩn người ra không chớp mắt.
Ồi! Thật không ngờ, Đinh Đang thật không ngờ Triệu Vỹ lại làm mất giá trị của mình bằng những vật dụng linh tinh, tầm phào như vậy.
Ở ngăn đầu tiên, cô nhìn thấy một trái banh rất cũ, đã hư rồi. Cạnh bên đó là một đôi giày, một cái áo thun, một quần đùi, tất cả đều đã cũ kỹ, vàng ố với thời gian. Nhưng… Triệu Vỹ dường như rất quý, anh gói chúng cẩn thận trong lớp bao nhựa rồi mới cất vào trong tủ. Chẳng có tí bụi nào, chứng tỏ anh vẫn thường xuyên quan tâm đến chúng.
Vừa định bỏ đi không thèm xem, Đinh Đang chợt nhìn thấy một dòng chữ nhỏ được ghi nắn nót, dán sau lớp kính trong. “Di vật của vua phá lưới Vương Thanh”.
À! Thì ra là vậy, Đinh Đang mang máng hiểu. Dù không phải là dân ghiền bóng đá, cô vẫn thường nghe ba và mọi người nhắc đến vua phá lưới Vương Thanh, niềm vinh dự của nước nhà. Nhưng… nếu cô nhớ không lầm, ông ta chết cách đây khá lâu rồi thì phải. Triệu Vỹ cất giữ áo quần của ông ta làm gì chứ? Thật là không hiểu nổi.
Ở ngăn dưới, Đinh Đang thấy bày la liệt hơn ba mươi chiếc cúp. Thứ cúp mà cô vẫn thường thấy trên ti vi người ta tặng cho vận động viên đoạt giải. Lớn, nhỏ, đồng, vàng, bạc, mới, cũ đều có đủ. Được sắp theo thứ tự thời gian kèm lời ghi chú. Dường như nó đánh dấu sự trưởng thành của một vận động viên từ lúc anh ta khởi đầu sự nghiệp.
Ngăn cuối cùng là một chiếc cúp vàng, hình con rồng lớn ngậm quả châu, mới tinh được chạm trổ rất công phu.
Hình tượng này sao quen quá. Đinh Đang đưa tay gõ nhẹ trán mình. Dường như cô đã thấy ở đâu rồi thì phải. À, nhớ ra rồi. Đây chính là biểu tượng của cúp “Hữu Nghị” được báo chí nhắc nhở đây mà. Lần đó, cô còn nhớ báo đài làm rùm vụ này lớn lắm. Dù sao, cũng là lần đầu Việt Nam đăng cai tổ chức cho hơn mười nước thuộc khu vực Đông Nam Á đến tham gia.
Chiếc cúp này đáng giá lắm, làm sao Triệu Vỹ có và anh mua nó làm gì chứ? Câu trả lời đến ngay tức khắc khi Đinh Đang chợt nhìn thấy tấm ảnh đặt sau lưng chiếc cúp. Bất ngờ, khó tin quá, anh mà là vô địch Karaté Đông Nam Á ư? Đinh Đang đưa tay lên dụi mắt.
Đúng thật rồi, đúng thật là Triệu Vỹ, đẹp trai, hiên ngang, phong độ, cười tươi rói dưới lá quốc kỳ của đất nước được kéo cao. Tay ôm chiếc cúp và bó hoa tươi, ánh mắt tự hào, anh như muốn chia sẻ niềm vui với tất cả mọi người.
Thẫn thờ buông tấm vải, Đinh Đang bước đi trong nỗi ngớ ngẩn. Trước khám phá bất ngờ, đột ngột này, cô bỗng thấy tâm hồn xao động lạ. Thật ra… Triệu Vỹ là người như thế nào? Có đúng là trác táng, phong lưu như cô vẫn nghĩ? Anh là vô địch Karaté và còn là gì nữa? Sao cô bỗng thèm được hiểu anh ghê?
Chương 14
Mải suy nghĩ miên man, Đinh Đang ra khỏi phòng khách lúc nào không biết. Đến khi giật mình chợt tỉnh, cô thấy mình đang đứng trước một cánh cửa bọc nhung đóng im lìm.
Đoán là phòng Triệu Vỹ, tự nhiên cô chợt nổi hứng muốn vào xem. Để làm gì? Không biết. Chắc là để thỏa mãn tính tò mò của mình thôi.
Nhưng con gái vào phòng con trai, lại là phòng ngủ, liệu có tiện không? Cánh tay đã đặt lên núm cửa chợt rụt về. Đinh Đang bỗng do dự. Cô sợ anh sẽ **** mình.
**** thì ****, lo gì! Phải lần đầu bị nghe **** đâu. Có một cái gì thôi thúc cô. Không nén nổi, Đinh Đang bặm môi, vặn chốt đẩy mạnh cánh cửa vào rồi hối hận ngay lập tức.
Bởi…. dường như, cô đi lộn chỗ rồi. Đây không phải là phòng ngủ của một gã đàn ông chưa vợ, bầy hầy, bê bối, ẩn chứa nhiều bí mật. Mà là cõi thiên thai.
Ngoài những bức ảnh của các cô gái treo đầy trên tường, Đinh Đang còn nhìn thấy một mỹ nhân. Rành ràng bằng xương bằng thịt, mặc chiếc áo ngủ màu xanh ngọc, nằm trên giường. Vừa nghe tiếng cửa mở, cô ta đã ngỡ Triệu Vỹ về, liền lập tức nhỏm người lên, môi nở nụ cười duyên. Chừng nhận ra trước mắt mình là một cô gái khác, đôi mắt cô ta ánh lên vẻ hoang mang, nửa sợ hãi, nửa lạ lùng trông rất đẹp.
Hừ! Quá đáng, thật là quá đáng mà. Tự nhiên Đinh Đang nghe giận đùng đùng. Sập mạnh cánh cửa, cô đi thẳng qua phòng khách. Mặt đằng đằng sát khí, bất kể Tuyết Ngân và Kiệt Phong đang ngồi đó, cô đến trước mặt Triệu Vỹ, hét to:
- Tồi bại!
Đang vui vẻ nói chuyện với nhau, bất ngờ bị tiếng thét vang như sấm cắt ngang, cả ba người bạn mới quen đồng giật mình quay lại. Sáu con mắt nhìn nhau ngơ ngác, hoang mang.
- Có chuyện gì vậy Đinh Đang? – Lần đầu chứng kiến cô nổi trận tam bành, Kiệt Phong hoảng lắm. Anh nhìn cô đăm đăm. Không hiểu chuyện gì làm mắt cô đỏ hoe, ngầu lửa như chú ngựa điên trên sa mạc vậy?
Còn Triệu Vỹ, như đã quá quen với tính khí thất thường của Đinh Đang, nên chẳng thấy ngạc nhiên gì. Ngã người ra sau ghế, mỉm cười anh chờ cô diễn tiếp màn hai.
Cả hai người đàn ông đều ngồi yên bất động, túng thế, Tuyết Ngân đành phải đứng lên ôm vai cô, dịu dàng:
- Đinh Đang, em lại muốn giở trò gì? Về nhà rồi nói.
- Không được! – Gạt mạnh tay Tuyết Ngân, Đinh Đang hét lớn – Em phải bắt quả tang, phải lột bộ mặt đểu giả, sở khanh của hắn ta lập tức.
- Đinh Đang! Dù sao Triệu Vỹ cũng vừa là ân nhân cứu mạng mình – Kiệt Phong không thể nào không lên tiếng – Em dùng từ cho thanh nhã một chút. Sao vô cớ mắng người như vậy chứ?
- Kệ cô ấy đi – Kéo Kiệt Phon

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đi xa 3 tháng về thấy chồng đang âu yếm nhân tình, vợ bỏ đi nhưng 2 ngày sau cô ta đến ôm chân chồng khóc: “Anh đến đón chị ấy về đi!”

Bất chấp cưới nhau và sống hạnh phúc, chúng tôi đã ‘cứu rỗi’ được niềm tin mù quáng của mẹ chồng

Thú nhân chi long Trạch

Là vợ mới khó là bồ ai chẳng làm được

Đêm tân hôn trên gác xép 5m2 tố cáo bí mật động trời của vợ