'> – ôi , con gái yêu cuả tôi – mama nó vội vàng chạy đến bên xem xét , vuốt khuân mặt nó .
– ôi khổ thân đứa con bé bỏng của tôi -
– hem , bà tranh hết chỗ cuả tôi rồi , phải để tôi xem con gái tôi thế nào – Papa nó nói .
– ông đi chỗ khác chơi đi , không được ở đây dành con gái với tôi – mama nó đuổi thẳng cổ papa nó .
– bà thật quá đáng , nó là con gái cưng cuả tôi mà sao lại đuổi tôi – papa nó cãi .
– nó mới là con gái cưng cuả tôi , tôi thương nó nhiều hơn ông – mama nó cũng không vừa .
– hai người thôi đi , đây là bệnh viện chứ không phải đấu trường để 2 người rành nhau – Thiên Nam nổi trận lôi đình khi mà ông bà nhắc đến mỗi đứa con gái mà quên mất thằng quý tử kia .
Mọi người trong phòng thì há hốc trước sự thay đổi cuả pama nó và sự giận dữ cuả Thiên Nam .
– mày là con mà dám quát pama mày à , huhu thằng con bất hiếu huhu – pama nó song ca 1 chàng .
– thôi thôi con xin 2 người , lần nào hai người về cũng có người vô viện vì bệnh tim , pama đếm coi xem có bao nhiêu cái cột điện đang há hốc mồm ở đây – Thiên Nam quay sang chỉ tụi nó , từng người 1 .
Riêng nó thì cứ cười khúc khích mãi vì có 1 gia đình rất thú vị
Pama nó quay lại nhìm mấy đứa với ánh mắt ngây thơ tròn vô .
– mấy đứa sao vậy ? Bộ sốt hả , mau đi khám đi , để bệnh nặng thì rớt quai hàm chứ không phải là há mồn nữa đâu- pama nó ngây thơ hết mức khiến tụi nó muốn độn thổ luôn .
– thui con gái cưng , pama phải về Mỹ ngay , chiều phải đi Nhật nữa , con nghỉ ngơi đi nha , hôm nào nhớ qua thăm pama na -pama nó dặn dò .
– vâng – nó ỉu xìu vì pama nó phải đi ngay .
– tạm biệt con gái yêu – pama nó tiến ra cửa .
– pama đi cẩn thận – nó với ra.
-chúng cháu chào hai bác – những người còn lại trong phòng cũng chào.
– để con tiễn pama – Thiên Nam mở cửa phòng cho pama nó .
______***
-pama à , chuyện đó đã dữ kín 14 năm rồi , Thiên Linh nó cũng đã biết – Thiên Nam nói với pama .
Hai ông bà khá bất ngờ ,trợn tròn mắt
– nó biết rồi sao , tại sao nó lại biết , nó biết từ khi nào ? – pama hỏi dồn Thiên Nam .
– haizz… Nó biết cách đây hơn 3 năm rồi , trong 1 lần vô tình nó nghe thấy pama nói chuyện , con cũng chỉ phát hiện nó biết cách đây vài tuần thôi , trong buổi dạ hội ở trường – Thiên Nam kể .
– nó biết từ lâu rồi sao – pama nó lại há hốc lần thứ 2 .
– nó cũng đã tìm thấy gia đình thật sự cuả mình rồi – Thiên Nam nói giọng hơi buồn .
– thứ mà ta lo sợ cũng đã đến , ta đã che dấu để không mất đi đứa con gái yêu mà ông trời ban cho ta , nhưng giờ thì . . . . . .- Papa nó nhẹ lắc đầu vẻ mắt đau khổ .
-pama , đó là định mệnh rồi không ai có thể thay đổi được ý trời – Thiên Nam tuy an ủi pama nhưng trong lòng buồn không kém .
______***
Thiên Nam quay lại phòng với khuân mặt buồn rười rượi .
– hai sao vậy ? Sao mặt đần thối vậy? Hay có chuyện xấu gì xảy ra rồi – vẻ mặt nó cũng hơi hốt hoảng .
– không. . . .không có gì đâu – Thiên Nam vội chống chế .
Nó cũng không nói gì nữa , mọi người ngồi cười nói vui vẻ , khiến tâm trạng ai cũng phấn trấn .
-_-_-
Nó mấy hôm nay bực tức kinh khủng , nó chỉ muốn bay ngay ra khỏi cái giường bệnh quái qủy này .
” Vì sao ư ” cái này thì phải khỏi hắn .
Hắn chăm sóc nó là rất tốt thế nhưng tốt đến mức này thì nó nhẩy lầu tự tử còn xướng hơn .
Tình hình là hắn quản lý mọi hoạt động cuả nó .
Từ việc ăn uống , đến việc đi lại , ngay cả việc ngủ hắn cũng đòi quản .
Điển hình như :
mấy ngày nay nó thấy khỏe hơn , nó muốn đổi món không ăn thứ cháo tẻ nhạt nữa nhưng hắn không đồng ý , nó làm nũng không làm hắn đổi ý , phải dùng đến hạ sách ” tuyệt thực ” hắn cũng trả thèm đoái hoài , nếu nó “tuyệt thực ” quyết không ăn thì hắn doạ đủ trò ” biến thái ” làm nó phải há miệng ăn .
Nó thấy trong phòng nhiều rất ngột ngạt , muốn ra ngoài thay đổi không khí thì cũng bị hắn xen ngang , nào là ngoài đó đông người , toàn mùi bệnh viện không tốt , nào là để ít hôm nữa vết thương em lành hẳn rồi lại đề nghị mở cửa sổ sẽ tốt hơn là ra ngoài . . . .rất nhiều .
Điều làm nó tức nhất là việc ngủ cuả nó
Nó muốn ngủ thật đã như mọi sáng ( chuá ngủ nướng mà ) nhưng hắn đâu chịu để yên , mới có 5 rưỡi sáng mà đã bắt nó phải dậy .
Sau 1 hồi chiến đấu kịch liệt cuối cùng thì nó vẫn thua ( đang bị thương thôi ,chứ bình thường là hắn die lâu rồi ).
Hắn đỡ nó ra cửa sổ hít khí trời mới sợ .
– hix anh cho em ngủ còn bổ hơn việc đứng trong song sắt như con tù để hít khí trời toàn mùi rác thải này – nó vừa ngáp ngủ , mắt lim dim .
– em phải tận hưởng cái gọi là hương vị ngày mới chứ – hắn vẫn cười tươi .
-ừ , anh cứ tận hưởng tự nhiên , em đi ngủ tiếp – nó toan tiến lại giường ngủ tiếp thì bị hắn kéo lại .
Nó chỉ muốn đá cho hắn 1 cái cắn đầu qua cửa sổ cho hắn cắm đầu xuống bãi phân thôi .
Nhưng việc đó đối với nó giờ chỉ là ý nghĩ thui , nó thở dài .
Tuy là được hắn ” chăm sóc ” ” đặc biệt ” khiến nó chỉ muốn đá hắn vài cái nhưng may sao những người bạn lại rất tâm lý , mua toàn đồ ngon nhưng bị hắn chặn lại mới đau chứ .
Nó đành ngậm ngùi bye bye đồ ăn thân yêu mà thôi
Bạn đang đọc truyện tại
Sau bao nhiêu hôm ” nằm gai nếm mật ” nó đã rút ra được ” bài học xương máu “- nó sẽ không bao giờ để mình phải vô cái nơi khỉ ho cò gáy mà lại phải chịu cực hình cuả hắn -
Mọi người quyết định đi bar ăn mừng nó được ra viện.
nó cảm thấy xung xướng vô cùng nhưng nó đâu có được toại nguyện theo ý muốn đâu tại có kì đà cản mũi (hắn đó ).
Mọi người chọn 1 chiếc bàn trong góc khuất .
Nó đòi uống rượu hắn lại không cho nói rằng – rượu không tốt cho người mới khỏi bệnh và gọi cho nó 1 cốc hoa quả mới đau chứ .
Đây là quán bar thuộc địa bàn cuả bang Đrem ( cuả hội học sinh đó ) .
Nó ngồi mà nhìn quầy rượu chằm chằm muốn chảy cả nước miếng( nói vậy thui chứ chưa đến mức ấy đâu ạ ) .
Nó lườm hắn xít cháy áo mà hắn vẫn lơ nó đi mới sợ chứ , nó giận tím mặt ,cơn giận đang lên mức đỉnh điểm thì
cửa bar bị đạp ra 1 cách không thương tiếc .
Tiến vào là khoảng 50 thằng , số lượng bên ngoài nữa thì chưa biết .
– thằng nào đứng đầu ở đây thì mau ra đây tiếp chuyện đại ca tao -
1 thằng nhìn cũng sành điệu
đầu xanh đầu đỏ lên tiếng .
Đứng đằng trước tên đó là 1 thằng nhìn trông cũng biết không phải loại vừa chắc là đại ca cuả tụi ô hợp này .
– mau gọi thằng đứng đầu ở đây ra không tao san bằng chỗ này – Thằng đứng cạnh thằng đại ca lại lên tiếng .
Những đàn em trong bang Đrem đứng hết dậy vẻ gầm gừ trước bọn có ý định chiếm lãnh thổ. Họ cũng chưa dám xông vào vì chưa có l
– ôi khổ thân đứa con bé bỏng của tôi -
– hem , bà tranh hết chỗ cuả tôi rồi , phải để tôi xem con gái tôi thế nào – Papa nó nói .
– ông đi chỗ khác chơi đi , không được ở đây dành con gái với tôi – mama nó đuổi thẳng cổ papa nó .
– bà thật quá đáng , nó là con gái cưng cuả tôi mà sao lại đuổi tôi – papa nó cãi .
– nó mới là con gái cưng cuả tôi , tôi thương nó nhiều hơn ông – mama nó cũng không vừa .
– hai người thôi đi , đây là bệnh viện chứ không phải đấu trường để 2 người rành nhau – Thiên Nam nổi trận lôi đình khi mà ông bà nhắc đến mỗi đứa con gái mà quên mất thằng quý tử kia .
Mọi người trong phòng thì há hốc trước sự thay đổi cuả pama nó và sự giận dữ cuả Thiên Nam .
– mày là con mà dám quát pama mày à , huhu thằng con bất hiếu huhu – pama nó song ca 1 chàng .
– thôi thôi con xin 2 người , lần nào hai người về cũng có người vô viện vì bệnh tim , pama đếm coi xem có bao nhiêu cái cột điện đang há hốc mồm ở đây – Thiên Nam quay sang chỉ tụi nó , từng người 1 .
Riêng nó thì cứ cười khúc khích mãi vì có 1 gia đình rất thú vị
Pama nó quay lại nhìm mấy đứa với ánh mắt ngây thơ tròn vô .
– mấy đứa sao vậy ? Bộ sốt hả , mau đi khám đi , để bệnh nặng thì rớt quai hàm chứ không phải là há mồn nữa đâu- pama nó ngây thơ hết mức khiến tụi nó muốn độn thổ luôn .
– thui con gái cưng , pama phải về Mỹ ngay , chiều phải đi Nhật nữa , con nghỉ ngơi đi nha , hôm nào nhớ qua thăm pama na -pama nó dặn dò .
– vâng – nó ỉu xìu vì pama nó phải đi ngay .
– tạm biệt con gái yêu – pama nó tiến ra cửa .
– pama đi cẩn thận – nó với ra.
-chúng cháu chào hai bác – những người còn lại trong phòng cũng chào.
– để con tiễn pama – Thiên Nam mở cửa phòng cho pama nó .
______***
-pama à , chuyện đó đã dữ kín 14 năm rồi , Thiên Linh nó cũng đã biết – Thiên Nam nói với pama .
Hai ông bà khá bất ngờ ,trợn tròn mắt
– nó biết rồi sao , tại sao nó lại biết , nó biết từ khi nào ? – pama hỏi dồn Thiên Nam .
– haizz… Nó biết cách đây hơn 3 năm rồi , trong 1 lần vô tình nó nghe thấy pama nói chuyện , con cũng chỉ phát hiện nó biết cách đây vài tuần thôi , trong buổi dạ hội ở trường – Thiên Nam kể .
– nó biết từ lâu rồi sao – pama nó lại há hốc lần thứ 2 .
– nó cũng đã tìm thấy gia đình thật sự cuả mình rồi – Thiên Nam nói giọng hơi buồn .
– thứ mà ta lo sợ cũng đã đến , ta đã che dấu để không mất đi đứa con gái yêu mà ông trời ban cho ta , nhưng giờ thì . . . . . .- Papa nó nhẹ lắc đầu vẻ mắt đau khổ .
-pama , đó là định mệnh rồi không ai có thể thay đổi được ý trời – Thiên Nam tuy an ủi pama nhưng trong lòng buồn không kém .
______***
Thiên Nam quay lại phòng với khuân mặt buồn rười rượi .
– hai sao vậy ? Sao mặt đần thối vậy? Hay có chuyện xấu gì xảy ra rồi – vẻ mặt nó cũng hơi hốt hoảng .
– không. . . .không có gì đâu – Thiên Nam vội chống chế .
Nó cũng không nói gì nữa , mọi người ngồi cười nói vui vẻ , khiến tâm trạng ai cũng phấn trấn .
-_-_-
Nó mấy hôm nay bực tức kinh khủng , nó chỉ muốn bay ngay ra khỏi cái giường bệnh quái qủy này .
” Vì sao ư ” cái này thì phải khỏi hắn .
Hắn chăm sóc nó là rất tốt thế nhưng tốt đến mức này thì nó nhẩy lầu tự tử còn xướng hơn .
Tình hình là hắn quản lý mọi hoạt động cuả nó .
Từ việc ăn uống , đến việc đi lại , ngay cả việc ngủ hắn cũng đòi quản .
Điển hình như :
mấy ngày nay nó thấy khỏe hơn , nó muốn đổi món không ăn thứ cháo tẻ nhạt nữa nhưng hắn không đồng ý , nó làm nũng không làm hắn đổi ý , phải dùng đến hạ sách ” tuyệt thực ” hắn cũng trả thèm đoái hoài , nếu nó “tuyệt thực ” quyết không ăn thì hắn doạ đủ trò ” biến thái ” làm nó phải há miệng ăn .
Nó thấy trong phòng nhiều rất ngột ngạt , muốn ra ngoài thay đổi không khí thì cũng bị hắn xen ngang , nào là ngoài đó đông người , toàn mùi bệnh viện không tốt , nào là để ít hôm nữa vết thương em lành hẳn rồi lại đề nghị mở cửa sổ sẽ tốt hơn là ra ngoài . . . .rất nhiều .
Điều làm nó tức nhất là việc ngủ cuả nó
Nó muốn ngủ thật đã như mọi sáng ( chuá ngủ nướng mà ) nhưng hắn đâu chịu để yên , mới có 5 rưỡi sáng mà đã bắt nó phải dậy .
Sau 1 hồi chiến đấu kịch liệt cuối cùng thì nó vẫn thua ( đang bị thương thôi ,chứ bình thường là hắn die lâu rồi ).
Hắn đỡ nó ra cửa sổ hít khí trời mới sợ .
– hix anh cho em ngủ còn bổ hơn việc đứng trong song sắt như con tù để hít khí trời toàn mùi rác thải này – nó vừa ngáp ngủ , mắt lim dim .
– em phải tận hưởng cái gọi là hương vị ngày mới chứ – hắn vẫn cười tươi .
-ừ , anh cứ tận hưởng tự nhiên , em đi ngủ tiếp – nó toan tiến lại giường ngủ tiếp thì bị hắn kéo lại .
Nó chỉ muốn đá cho hắn 1 cái cắn đầu qua cửa sổ cho hắn cắm đầu xuống bãi phân thôi .
Nhưng việc đó đối với nó giờ chỉ là ý nghĩ thui , nó thở dài .
Tuy là được hắn ” chăm sóc ” ” đặc biệt ” khiến nó chỉ muốn đá hắn vài cái nhưng may sao những người bạn lại rất tâm lý , mua toàn đồ ngon nhưng bị hắn chặn lại mới đau chứ .
Nó đành ngậm ngùi bye bye đồ ăn thân yêu mà thôi
Bạn đang đọc truyện tại
Sau bao nhiêu hôm ” nằm gai nếm mật ” nó đã rút ra được ” bài học xương máu “- nó sẽ không bao giờ để mình phải vô cái nơi khỉ ho cò gáy mà lại phải chịu cực hình cuả hắn -
Mọi người quyết định đi bar ăn mừng nó được ra viện.
nó cảm thấy xung xướng vô cùng nhưng nó đâu có được toại nguyện theo ý muốn đâu tại có kì đà cản mũi (hắn đó ).
Mọi người chọn 1 chiếc bàn trong góc khuất .
Nó đòi uống rượu hắn lại không cho nói rằng – rượu không tốt cho người mới khỏi bệnh và gọi cho nó 1 cốc hoa quả mới đau chứ .
Đây là quán bar thuộc địa bàn cuả bang Đrem ( cuả hội học sinh đó ) .
Nó ngồi mà nhìn quầy rượu chằm chằm muốn chảy cả nước miếng( nói vậy thui chứ chưa đến mức ấy đâu ạ ) .
Nó lườm hắn xít cháy áo mà hắn vẫn lơ nó đi mới sợ chứ , nó giận tím mặt ,cơn giận đang lên mức đỉnh điểm thì
cửa bar bị đạp ra 1 cách không thương tiếc .
Tiến vào là khoảng 50 thằng , số lượng bên ngoài nữa thì chưa biết .
– thằng nào đứng đầu ở đây thì mau ra đây tiếp chuyện đại ca tao -
1 thằng nhìn cũng sành điệu
đầu xanh đầu đỏ lên tiếng .
Đứng đằng trước tên đó là 1 thằng nhìn trông cũng biết không phải loại vừa chắc là đại ca cuả tụi ô hợp này .
– mau gọi thằng đứng đầu ở đây ra không tao san bằng chỗ này – Thằng đứng cạnh thằng đại ca lại lên tiếng .
Những đàn em trong bang Đrem đứng hết dậy vẻ gầm gừ trước bọn có ý định chiếm lãnh thổ. Họ cũng chưa dám xông vào vì chưa có l

