“Làm sao lại họp lúc 8giờ tôi a, buổi tối tôi rất bận. Cái hội chuột gia nhập thật kì quái, ban ngàykhông họp, lại chờ đến tối mới họp?”
Gạt người, tôi ở tronglòng nho nhỏ phản bác hắn. Rõ ràng lão nhân gia như hắn bởi vì vấn đề mặt mũicó chết cũng không nguyện ý cùng Kim Ánh Minh tham gia một hội
“Quên đi, Sẻ con, tôi sẽkhông dạy cô nên như thế nào theo dõi chuột chết kia nữa, đối với cô mà nói đócũng là một khó khăn lớn, nhưng vì thắng lợi của chúng ta, ngày đó cô nhất phảithề sống chết theo dõi đến cùng, biết không?”
Mông Thái Nhất vừa vỗlên bả vai gầy yếu của tôi, lại tỏ ra hiên ngang lẫm liệt như là đưatôi đi tra khảo!!
“Mông…………..Mông TháiNhất, tôi không………….không thể , không tham gia……………” Tôi cố gắng phản kháng lầncuối, không biết vì sao, trong lòng tôi luôn hoang mang rối loạn
“Cô thử xem xem……………”Hắn giơ nắm tay lên, để cho tôi đem lời nói nuốt trở về
Trời ơi! Tại sao lại cốtình cho tôi gặp phải cái tên Ma Vương ngang tàng này!!
Thời gian luôn là mộtthứ rất kì lạ, nếu như bạn muốn nó ngắn lại thì nó lại cố tình dài ra, mà tôilại không muốn chờ đợi thứ tư đến, thế nhưng nháy mắt cái ngày tôi không muốnchờ đã đến
Vì chờ đợi Việt Mỹ, nênchúng tôi đến địa điểm hoạt động, ngọn núi phía sau trường , có hơi trễ mộtchút
Nhân lực hội thiên vănquả thật rất lớn, chỉ một đỉnh núi nho nhỏ đã bị mấy chục người vây quanh, ainấy cũng hưng phấn bàn luận chuyện tình rôm rả, rất giống với buổi giao lưu họpmặt. Đứng trên đỉnh núi xa xa nhìn lại, toàn bộ trường học đều được thu lạitrong đáyi mắt, lấp loáng ánh đèn mỹ lệ động lòng người, bầu trời đầy sao giaohòa cùng ánh sáng của ngọn hải đăng ,giống như chiếc hộp bảo thạch của nữ thần,chúng phát ra ánh sáng lộng lẫy mê người!
“Mọi người chú ý!” Giọngnói của Thượng Hà Hi làm cho đám người náo nhiệt an tĩnh trở lại
“Tôi là hội phó hộithiên văn, Thượng Hà Hi, hôm nay là “quan tinh hội” đầu tiên trong học kì này .Mỗi . Ở mỗi bệ kính viễn vọng sẽ có một vị học trưởng phụ trách giải thích , vàgiảng dạy một vài kiến thức. Các bạn hội viên mới có thể tùy ý đi xem từng cáikính viễn vọng”
Thượng Hà Hi vừa tuyênbố xong, mọi người ở bên dưới bắt đầu di chuyển
“Việt Mỹ!” Tôi theo bảnnăng trở về chỗ cũ, đã không thấy Việt Mỹ…………..nhón chân nhìn một chút có vẻtốt hơn………….
A? Kia không phải là TỬLôi sao? Nàng cũng tham gia hội thiên văn! Tò mò tôi đem kính viễn vọng hướngvề phía Tử Lôi, có chút kì quái
“Tử Lôi, kia không phảilà con nhỏ ở cạnh Mông Thái Nhất sao?”
“Tôi………..”
“Trông nom Mông TháiNhất đi, không có việc gì đừng làm phiền đến tôi” Tử Lôi cau mày nhìn tôi
“Được……….được………..”
“Tôi không đánh cô,không có việc gì thì đừng bày ra bộ dạng tiểu tức phụ , nhìn thật chướng mắt”Tử Lôi liếc mắt nhìn tôi một cái rồi cùng bạn bè rời đi (*tiểu tức phụ: ngườinhút nhát hay run sợ)
Ô ô ô ô, tôi trêu chọcai………………
Trực giác của tôi vẫnđúng, tham gia cái hội này không phải là chuyện tốt gì a, trăm ngàn lần đừng đểtôi lạc mất Việt Mỹ! Tôi lấy điện thoại cầm tay ra đi xung quanh tìm tín hiệu.Ôô ô ô……….vẫn không có, tôi chán nãn ngồi chồm hổm trên mặt đất
“Minh, khoảng thời giannày, dì rất không liên tâm, cậu biết không………….”
Một giọng nói thật dìudàng a, người nói chuyện nhất định nhìn cũng rất được. Tôi theo bản năng nhìnnhìn xung quanh, đã tìm thấy được người
“Còn nhớ chuyện sao vàánh trăng không? Có đôi khi an tâm làm một ánh trăng, cũng là một chuyện rấttốt……….”
“……………….”
“Ai………..tôi ủng hộ quyếtđịnh của cậu, nên không thể bỏ dở giữa chừng…………mẹ cậu gần đây đã muốn tôi nóicho dì ấy, cậu dạo này vẫn ở hội thiên văn………….”
Người như từ trong tranhđi ra, khuôn mắt mở to trong suốt dịu dàng nhìn về phía trước
Nàng đang nói chuyện vớiai? Cảm giác thật kì quái, tôi cuối cùng cũng không cản được lòng hiếu kì,ngóng cổ nhìn vào một cái bóng lưng không quen
“Nguyệt! cám ơn!” Ngườikia ngẩng đầu, dưới ánh trăng sáng rực, hắn cư nhiên lại đang cười, nụ cười cóchút kì quái của một đứa trẻ con làm nũng , là Kim Ánh Minh, “đầu gỗ” ngồicùng bàn!! Hắn tựa vào thân cây, cầm lấy tay nàng
Nguyệt? Nàng chính làNguyệt?
“Nguyệt nói có chútkhông thoải mái nên về trước, đem Kim Ánh Minh gởi ở đây”
“Tôi biết chỉ có Nguyệtmới trị được hắn.”
……………….
Bíp……bíp………….. Kim ÁnhMinh lấy ra di động của mình
“A lô……………Nguyệt?Được……..Ừ………….tôi tới đây”
…………………
“Thật đáng tiếc, không cóHà Ảnh Nguyệt”
“A?”
“Chính là hội trýởng HàẢNh Nguyệt” Việt Mỹ nắm lấy tay tôi “Cô ấy là biểu tượng phẩm chất củaHayakawa, chẳng những là ngýời trong tứ đại gia tộc, nghe nói cô ta còn là mộtcô gái thiên tài, 16 tuổi đã đýợc trao giải thýởng danh giá nhất của sở thiênvăn quốc gia. Hõn nữa, nghe nói ở cùng cô ấy nhýng cảm thấy đýợc gió xuân,trýờng học có rất nhiều nam sinh thầm mến cô ta……………….”
Thì ra nàng chính làNguyệt! Hà Ảnh Nguyệt!
Là cô gái thiên tài kia!Là cô gái nắm tay Kim Ánh Minh tôi nhìn thấy ở công viên!
Dưới ánh trăng Kim ÁnhMinh lười biếng đem đầu tựa vào vai Hà Ảnh Nguyệt, vẻ lạnh lùng của hắn đều đãbị Hà Ảnh Nguyệt hòa tan, chỉ còn lại sự dịu dàng , ngây thơ
Bức họa đẹp quá, làm chobất cứ ai cũng không dám làm vỡ mỹ cảnh tốt đẹp này, càng khiến cho tôi cảmthấy mình thật thấp kém….Không biết đã qua bao lâu, tôi đắm chìm trong suy nghĩcủa mình, xung quanh trở nên thật im lặng
“Chân không đau chứ?” HàẢnh Nguyệt đã đi mất, chỉ còn Kim Ánh Minh. Hắn đang nói chuyện với ai?
“Thật ngốc……………sẽ khôngnhìn thấy ánh trăng…………” Hắn lầm bầm lầu bầu, như là đang hướng về ai nóichuyện. Khuôn mặt không biểu tình kia lại chuyển về hướng tôi đang đứng
“Tôi tôi……….tôi thamgia………hội, tôi không không phải….cố ý cố ý………tôi tìm……….tìm Việt Mỹ………….”
“Ừ…………”
“A?” Hắn cư nhiên nhanhnhư vậy đã trả lời vấn đề của tôi, câu “ừ” hồi nãy có nghĩ là hắn không ngạisao? Tôi nhìn hắn.
“Có ánh trăng thì sẽkhông có sao sao?”
Thật sự đây là Kim ÁnhMinh sao? Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy hắn nói ra một câu dài như vậy! Cảmgiác đêm nay hắn so với bình thường thật khác biệt, nhưng lời nói kia lại cóchút kì quái
“Ừ………ừ…………” Tôi vẫn nhớrõ lúc học tiểu học, thầy có nói qua
“Vì sao?” Hắn dùng biểutình khó hiểu nhìn tôi
“Nguyên nguyênnhân…………..là vì ánh trăng………….ánh trăng quá……………quá……….quá sáng………” Trong sáchnói là như vậy a, hình như chính là như vậy, tôi chỉ nhớ….được mỗi cái nguyênnhân thích hợp nhất này
“Ánh trăng quásáng………….nên………….sao không thể nhìn thấy” Hắn có vẻ đã hiểu ý tôi
“Sao ……..không thể so với…….ánhtrăng a”
“ừ”
Kim Ánh Minh nghe đượccâu trả lời của tôi, đột nhiên trầm mặc, tựa như tự hỏi cái gì. Biểu tình nhưvậy, so với lúc bình thường của hắn , tựa hồ khiến tôi cảm thấy càng xaxôi…………….
“Ma Thu Thu! ThuThu


