Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Pair of Vintage Old School Fru

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5362)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

i việc ngồi xe ngửi mùi xăng thì ngửi hương thiên nhiên từ cây cối còn tốt hơn, hơn nữa, còn có thể cố ý đung đưa xe, hù dọa mẹ, khiến cho bà không nhịn được phải ôm chặt ba.


Tử Thất Thất bước xuống xe, quét mắt nhìn khắp xung quanh, tay nhẹ nhàng chạm vào chiếc xe đạp cũ nát kia, trong nháy mắt giống như trở lại mười hai năm trước, thậm chí lâu hơn, ba với mẹ, còn có cô, ba người bọn họ hạnh phúc cả ngày lẫn đêm, mỗi ngày, những nơi bọn họ đi qua đều hiện lên trước mặt cô.


“Ba. . . . . . Mẹ. . . . . .” Cô khẽ gọi, hốc mắt tràn đầy nước mắt.


“Thất Thất?” Vũ Chi Húc đi tới bên cạnh cô khẽ gọi cô một tiếng.


Tử Thất Thất bình tĩnh lại, hốt hoảng lau đi nước mắt.


“Tại sao lại dẫn em tới đây?” Cô nghiêm túc hỏi.


“Chờ em vào rồi sẽ biết, chúng ta vào đi thôi, điện hạ đang chờ chúng ta!” Vũ Chi Húc nói xong xoay người bước vào cửa chính.


Tử Thất Thất nhìn bóng lưng hắn, trong lòng càng ngày càng khẩn trương.


Điện hạ?


Cách xưng hô này đúng là ông ấy thật sao? Thật sự là ông ấy sao? Chẳng lẽ ông ấy. . . . . . Còn sống?


Có chút bối rối bước đi, đôi tay nắm chặt, khẩn trương đi theo sau lưng Vũ Chi Húc. Mà An Tường Vũ cũng không có mở lời nhìn khắp chung quanh một lần.


Nơi này là nhà Tử Thất Thất mười hai năm trước, chẳng lẽ điện hạ trong lời bọn họ là. . . . . Ông ấy sao?


Cau chặt mày, cũng không có suy nghĩ quá nhiều, bởi vì chỉ cần vào biệt thự sẽ biết là ai.


. . . . . .


Bên trong biệt thự


Cửa phòng chậm rãi mở ra, Tử Thất Thất đứng ở cửa chính nhìn đại sảnh trống không, bài trí trước kia đều đã biến mất, nơi này chỉ là căn nhà trống trơn, mà nhìn căn nhà, liền nhớ lại mười hai năm trước, hình ảnh những người công nhân kia lấy đi mọi thứ trong nhà, nỗi đau buồn trào dâng.


Hai chân cô không kềm nổi di chuyển đi vào bên trong đại sảnh, mắt nhìn khắp xung quanh, cũng không có chờ Vũ Chi Húc mở miệng, cô lên cầu thang bước vào phòng ba mẹ.


Nếu quả thật là người kia, nếu thật là lời ông ấy, ông ấy nhất định sẽ ở sau cánh cửa này.


Cô đưa tay ra rồi lại dừng ở tay nắm cửa, trái tim nhảy loạn, hồi hộp không thể chịu được nữa. Cô năm chặt tay, sau đó từ từ chạm vào tay nắm, từ từ xoay, chỉ nghe cửa phòng “cạch” một tiếng mở ra, trong nháy mắt, bên trong gian phòng tỏa ra mùi trà nồng đậm, là loại trà Quân Sơn ba thích nhất.


Khi cô mở toang cửa ra, mọi thứ trong phòng giống như mười hai năm trước, tất cả bài biện cũng không có thay đổi, mà khi cô hơi quay đầu nhìn người ngồi trên ghế đang thưởng thức trà, hai mắt liền mở to, nước mắt trào ra, từng giọt từng giọt rơi xuống.


Người đàn ông ngồi trên ghế sofa, đặt tách trà cũ trong tay xuống, sau đó quay đầu nhìn Tử Thất Thất nước mắt đầy mặt, nói, “Con gái bảo bối của ba, con đã về!”


Khi nghe đến giọng nói ấy, nước mắt càng chảy mạnh, cô chạy tới, quỳ gối xuống đất ôm lấy ông ta, khóc lớn nói, “Ba. . . . . . Thật là ba sao? Thật là ba sao? Có thật không. . . . . . Đây là thật sao? Ba. . . . . . Ba. . . . . .”


Mặc Hình Thiên vươn tay ra nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc sau gáy cô, cười dịu dàng nói, “Mười hai năm không gặp, con đã lớn vậy rồi, càng lúc càng giống mẹ con, ha ha ha. . . . . .”


Ông cười khẽ, hạnh phúc nhìn thân thể gầy yếu của con.


Tử Thất Thất ngửa đầu nhìn ông, nhìn khuôn mặt ông đã dần tiều tụy nói, “Tại sao? Tại sao gạt con ba chết rồi? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”


Mặc Hình Thiên kéo lấy tay cô, khẽ kéo cô nói, “Mau đứng lên, ngồi cạnh ba, ba sẽ nói mọi chuyện cho con biết!”


Tử Thất Thất đứng dậy, sau đó ngồi ở bên cạnh ông, hơi nghiêng đầu, làm nũng tựa vào cánh tay của ông.


Vũ Chi Húc nhìn cha con bọn họ đoàn tụ, hơi cúi đầu, cũng không có lên tiếng, yên lặng ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa lại.


An Tường Vũ đi theo phía sau hắn, hai người cuối cùng đứng ở hai bên cửa phòng.


Bên trong phòng


Tử Thất Thất như là một đứa bé tựa vào cánh tay ba, còn khẽ ngửa đầu nhìn khuôn mặt ba, Mặc Hình Thiên cười cúi đầu, nhìn vào đôi mắt con, dùng tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt con.


“Ba, ba gầy đi, cũng già rồi, những năm này sống không tốt sao ba?” Tử Thất Thất nhìn nếp nhăn trên mặt ông, đau lòng nói.


Mặc Hình Thiên cười nhìn đôi mắt lo lắng của cô, khẽ nói, “Người lớn tuổi, dĩ nhiên là phải già, đây là định luật của tự nhiên, mà những năm này ba vẫn luôn ở đây, cũng không có cái gì không tốt, cho nên con không cần phải lo lắng cho ba, ngược lại là con đó, thế nào mà cũng gầy đi như vậy? Có phải Mặc Tử Hàn khi dễ con không? Có cần ba dạy dỗ nó giúp con không?”


“Ba!” Tử Thất Thất cau mày lộ vẻ tức giận, buồn buồn nói, “Sao mà ba cũng đùa với con vậy!”


“Ha ha ha. . . . . .” Mặc Hình Thiên cười hiền lành, nếp nhăn trên mặt cũng hiện rõ lên, ông vui vẻ nhìn cô, tiếp tục trêu đùa nói, “Ba không phải nói đùa đâu, ba nói thật đó, ai dám khi dễ con gái bảo bối của ba, ba nhất định khiến hắn ăn không tiêu!”


CHƯƠNG 338: BUÔNG BỎ TẤT CẢ, CHỈ YÊU MÌNH HẮN


“Ba!” Tử Thất Thất càng nhíu chặt mày hơn, rõ ràng đã là phụ nữ 30 tuổi thành thục, vậy mà biểu tình lúc này lại như một đứa bé cực kỳ đáng yêu. Cô dẩu môi, hờn dỗi nói, “Ba cười con, con không để ý tới ba nữa!”


“A? Con không để ý tới ba sao?” Mặc Hình Thiên cười vui vẻ, nhìn vào ánh mắt dao động của cô.


“. . . . . .” Tử Thất Thất trầm mặc nhìn ông, hai gò má ửng hồng , có chút xấu hổ.


“Được rồi được rồi, ba không làm khó con. Như vậy. . . . . . Nói nghiêm chỉnh nào, con muốn biết điều gì? Nói đi!” Mặc Hình Thiên dù nghiêm túc nhưng vẫn rất hiền lành.


Tử Thất Thất ngồi thẳng dậy, sau đó có chút nặng nề nhìn ông, nói, “Ba, mười hai năm trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Ba không phải đã nhảy lầu tự sát rồi sao? Tại sao giờ ba vẫn còn sống?”


Mặc Hình Thiên cười hiền hòa nói, “Mười hai năm trước, vào một buổi tối có người lẻn vào nhà muốn giết ba với mẹ con, may là chúng ta sớm đã có chuẩn bị, tránh thoát được một kiếp này!”


“Sớm đã có chuẩn bị?” Tử Thất Thất nghi ngờ, hoàn toàn không hiểu.


“Đúng vậy! Ba nghĩ con hẳn đã biết được thân phận thật sự của ba với mẹ con, chúng ta thật ra đều là người trong hắc đạo, ba đã từng là long đầu hắc đạo, mà mẹ con lại là một cao thủ tạo hàng giả, rất nhiều tranh chữ, bảo thạch, cổ đổng trộm được đều là bà ấy phụ trách chế tạo ra hàng giả, sau đó thay thế hàng thật đã bị trộm, dĩ nhiên chờ tới lúc họ phát hiện ra cũng đã là chuyện của mấy năm sau, mà chính phẩm thì đã sang tay rất nhiều lần ở chợ đen, sớm không cách nào điều tra tới bọn ba, đây là phương pháp vừa an toàn vừa có thể kiếm tiền nhanh chóng. Cho nên lúc bọn ba rời khỏi hắc đạo, mẹ con mang ta sang Hàn Quốc làm phẫu

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
“Anh muốn ly hôn để sống với cô ta cũng được thôi, nhưng hãy tắt máy nghỉ việc ở nhà làm vợ thay em 1 tuần đi” và cái kết khó tin sau 1 tuần

Goblin - Tôi muốn làm tân nương của yêu tinh

Cứ ngỡ vợ về được nhà mình là điều may mắn …

Tình cũ có rủ cũng không đến

Làm dâu