Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Ring ring

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5370)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

nói.


“Ha ha. . . . . .” Tử Thất Thất mỉm cười vui vẻ, khép chặt cánh tay nói, “Phải không? Vậy lúc con ngủ sẽ làm gì đây? Có thể nói với mẹ không?”


“. . . . . .” Mặc Thiên Ái đột nhiên trầm mặc, hai mắt thất lạc buông xuống.


Tử Thất Thất nới lỏng đôi tay, sau đó cúi đầu cụng trán cô bé, nhìn vào đôi mắt hạnh xin đẹp nói, “Để con lẻ loi năm năm này. . . . . . Mẹ xin lỗi!”


CHƯƠNG 336: KẾ HOẠC BẮT ĐẦU, ĐẦU TIÊN CHUẨN BỊ RỜI KHỎI MẶC GIA


Trống vắng?


Thật xin lỗi?


Nghe được Tử Thất Thất nói như vậy, bài Tarot trong tay Mặc Thiên Ái chợt toàn bộ rơi xuống giường, trong nháy mắt liền phá hư trận hình, mà hai mắt của cô bắt đầu hơi có chút chua xót, nước mắt mơ hồ xuất hiện. Nhưng cô lại dùng sức cắn chặt môi dưới của mình, không để cho mình khóc thút thít.


Tử Thất Thất cúi đầu nhìn mặt cô, nhìn trong mắt cô có nước mắt, hai cánh tay từ từ buộc chặt, đem lấy thân thể nho nhỏ không ngừng ôm chặt, sau đó lại một lần mà nói: “Thật xin lỗi. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Ta không có làm được một người mẹ có trách nhiệm, năm năm này con nhất định rất cô đơn phải không? Con nhất định rất hận ta đi? Thiên Ái. . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Mẹ là người mẹ xấu nhất trên thế giới này, thật xin lỗi. . . . . . Thật thật xin lỗi. . . . . .”


Mặc Thiên Ái nghe cô một lần lại một lần nói xin lỗi, trong mắt nước mắt tụ họp càng ngày càng nhiều, nhưng là tính tình cô quật cường giống như là Tử Thất Thất mười hai năm trước, chính là không chịu để cho nước mắt rơi xuống, hơn nữa còn cậy mạnh từ từ nở nụ cười nhếch miệng, nói: “Mẹ, con cũng không có hận mẹ, mẹ không phải cần nói xin lỗi!”


Tử Thất Thất nghe cô…, kinh ngạc nhìn mặt của cô.


Con ngươi xinh đẹp bên trong mắt hạnh, nước mắt trong suốt đang đánh chuyển, mà cô lại cười nói: “Con nghe cha đã nói, khi anh Thiên Ân và con ở trong bụng mẹ từ lầu bảy rớt xuống, động thai khí, thân thể vô cùng không tốt, bị rất nhiều khổ sở, mà khi mẹ sinh hạ con cùng anh Thiên Ân, mới bảy tháng, còn là khó sanh, lại ra máu nhiều, nhưng là mẹ đem chúng con sanh ra được rồi. Mẹ liều tánh mạng của mình cho chúng con đến trên thế giới này, con làm sao có thể sẽ hận mẹ? Chỉ là, chứng kiến tới những người bạn nhỏ khác làm nũng với mẹ thì con cảm thấy rất hâm mộ, đồng thời cũng rất tức giận!”


Cô nói xong, thái độ đột nhiên biến chuyển, tức giận nhìn chằm chằm cô, mà trong mắt nước mắt cũng đột nhiên biến mất, hoàn mỹ che giấu.


“Tức giận?” Tử Thất Thất nghi ngờ tái diễn, nhìn mặt đáng yêu của con.


“Không sai! Con rất tức giận, con tức chết rồi. Mẹ làm sao mẹ có thể đem một người con đáng yêu , mềm mại , xinh đẹp, cô gái nhỏ xinh đẹp đặt ở bên cạnh một đống đàn ông đây? Mỗi ngày đều cùng những người đàn ông dã man, thô lỗ ở chung một chỗ, mẹ nói con có thể không tức giận sao?” Mặc Thiên Ái dùng sức cau mày, vô cùng nghiêm túc vừa nói.


Tử Thất Thất nghe cô vừa nói như thế, mới ý thức tới, bên cạnh cô dường như thực sự chỉ có nam nhân, tỷ như Mặc Tử Hàn, Mặc Thiên Tân, Mộc Sâm, Hỏa Diễm, Thổ Nghiêu. . . . . . Vẫn là không có người phụ nữ nào, trừ người giúp việc ra.


“Đúng. . . . . . Thật xin lỗi!” Cô lúng túng nói xin lỗi.


“Thôi, mặc dù con rất tức giận một điểm này, nhưng mà bởi vì như vậy để cho con gặp Mộc Sâm, cho nên. . . . . . con tha thứ mẹ!” Mặc Thiên Ái vừa nặng cho thấy nở nụ cười.


Mộc Sâm?


Tử Thất Thất nghe thấy cái tên của nam nhân, không khỏi mở miệng nói, “Con thật ưa thích người đàn ông kia sao?”


“Ừ, rất ưa thích, vô cùng thích, đệ nhất thế giới thích, so cha cùng mẹ còn thích hơn!” Mặc Thiên Ái vô cùng khoa trương , nhưng lại tất cả đều là lời thật lòng của cô.


Tử Thất Thất trầm mặc nhìn cô, nhìn cô khi nói đến Mộc Sâm, trên mặt nụ cười bay múa.


Vào lần dùng cơm ở bên trong đó, cô nghe được con nói mình thích Mộc Sâm, sau cô liền hỏi Mặc Tử Hàn, cũng đã hỏi rất nhiều người bên trong biệt thự Mặc gia, từ trong miệng của bọn hắn, cô biết được, ở thời gian đầu Mặc Thiên Ái mới vừa tới tới đây, liền không ngừng khóc, không có một người có thể làm cho cô dừng khóc lại, nhưng mà không ngờ dưới tình huống đụng phải Mộc Sâm, ở bên người Mộc Sâm, Thiên Ái sẽ đột nhiên không khóc nữa, còn lộ ra khuôn mặt tươi cười, cho nên Mặc Thiên Tân liền đem Thiên Ái giao cho Mộc Sâm chăm sóc, khi đó Mộc Sâm mới 16 tuổi, hơn nữa còn là đàn ông, lại là một người chân tay vụng về sẽ không chăm sóc được trẻ con, cho nên hai người bọn họ gây ra rất nhiều Ô Long, cũng xảy ra không ít chuyện, nhưng là, cái người gọi là Mộc Sâm, không có câu oán hận nào, vẫn chăm sóc cô, dẫn cô lớn, dạy cô nói chuyện, dạy cô học tập, dạy cô rất nhiều rất nhiều gì đó. Hắn ở bên người Thiên Ái thời gian lâu nhất, là người hiểu rõ cô nhất, cho nên có thể hiểu được, Thiên Ái tại sao thích hắn như vậy, thậm chí so với Mặc Tử Hàn, so với chính cô, càng thêm thích.


Đệ nhất thế giới thích a. . . . . .


“A. . . . . .” Cô chợt cười khẽ, sau đó vuốt vuốt đỉnh đầu của cô nói: “Mẹ cũng vậy rất ưa thích hắn a!”


“Cái gì? Mẹ không phải là đã có cha rồi sao? Thế nào? Mẹ cũng giành Mộc Sâm với con sao? Con sẽ không nhường hắn cho mẹ, Mộc Sâm là một người đấy!” Mặc Thiên Ái đột nhiên kiên định nói xong, bá đạo khí thế toàn bộ triển khai.


Tử Thất Thất 囧!


“Mẹ cũng không phải muốn cùng con giành hắn, Con hãy yên tâm đi, mẹ đối với hắn không có cảm giác như vậy, chỉ là bình thường thích, giống như là thích một bằng hữu!” Cô vội vã giải thích.


“Có thật không?” Mặc Thiên Ái hoài nghi hỏi.


“Đương nhiên là thật, con xem mẹ giống như loại người đó sao?”


“Cái này sao. . . . . .” Mặc Thiên Ái cố ý từ trên xuống dưới quét mắt một lần toàn thân của cô, nói: “Biết người biết mặt nhưng không biết lòng, mặc dù con sẽ coi bói, nhưng mà con lại còn chưa có lợi hại đến có thể nhìn thấu lòng người, cho nên. . . . . .”


“Không nên náo loạn nữa, mẹ sẽ không thích người đàn ông thứ hai!” Tử Thất Thất đột nhiên thốt ra ra.


Mặc Thiên Ái như tên trộm mà cười cười, nói: “Vậy ý của mẹ là, mẹ chỉ biết thích một người là cha sao? Mẹ thật đúng là chung tình nha, quả nhiên rất giống con!”


“Là con giống mẹ mới đúng! Tiểu nha đầu không biết lớn nhỏ!” Tử Thất Thất mặt đỏ tới mang tai oán trách.


“Ha ha ha. . . . . .” Mặc Thiên Ái vui vẻ cười, đột nhiên đưa ra hai cánh tay, đem lấy cô ôm chặt lấy.


Như vậy tựa vào cô ấm áp, trong bộ ngực mềm nhũn, để cho cô cảm thấy có loại liên tục dây dưa hạnh phúc, quả nhiên phụ nữ cùng đàn ông là không giống nhau, nói thật, trong năm năm này, cô thật không có hận qua mẹ, cũng không có ghét mẹ, nhưng là mới vừa rồi cô nói câu nói kia cũng là thật. . . . . . Cô thật cảm thấy r

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
“Em tha cho họ được không Nắng? Xin em ! Xin em đấy !”

Chồng tôi thản nhiên rút 500 ngàn đưa cho gái lạ rồi tiễn cô ta ra về mà không hề nhìn tôi lấy một lần…

Đọc Vị Tâm Lý Chàng Qua Quà Tặng 20/10

Đọc Truyện Đừng Đùa Với Gái Hư Voz Full

Đừng phản bội tôi, nếu không cậu sẽ chết