Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5388)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

ơi đâu đây? Nơi nào mới phải chỗ an toàn nhất đây?


Tử Thất Thất trong óc xoay rất nhiều vấn đề, trước hết đi tới thư phòng lầu hai.


Trong thư phòng, cô tra xét một cái giá sách cùng vách tường, cũng không có phát hiện có cơ quan cùng ám cách, cuối cùng cô lại ngồi ở bàn đọc sách bên trong, tra xét trong máy vi tính có hay không có tư liệu, nhưng là cuối cùng vẫn là không tìm được bất kỳ đầu mối. Quả nhiên, dựa vào loại này tìm kiếm mù quáng là căn bản tìm không thấy , đò quan trọng như vậy làm sao cô có thể tim ra đây?


“Rốt cuộc để ở nơi đâu rồi hả ?” Cô phiền muộn nói, ngẩng đầu lên, xem trần nhà phòng sách.


Người cảnh sát kia tìm mười hai năm cũng không tìm được đồ, cô sẽ dễ dàng tìm được như vậy sao? Nhưng cô nhất định phải tìm được vật kia mới được, nên làm cái gì mới phải? Nên làm cái gì cho phải đây?


. . . . . .


Phòng khách lầu một.


Vũ Chi Húc ngồi ở trong phòng của mình, mặc dù Tử Thất Thất nói để cho hắn tìm lầu một, nhưng hắn nhiều năm kinh nghiệm như vậy, tuyệt đối lại không tìm được , hơn nữa vật gì đó quan trọng như vậy, nên chỉ có Mặc Tử Hàn biết để ở nơi đâu rồi, hơn nữa sợ rằng. . . . . . Cũng không nhất định sẽ để ở trong căn biệt thự này.


Vậy nếu như không ở căn biệt này, còn có nơi nào là an toàn nhất đây?


“Thật sự là phiền toái. . . . . . Động não chuyện như vậy một chút cũng không thích hợp với mình!” Hắn lầm bầm lầu bầu nói xong, sau đó thở dài thật sâu.


Chỉ là, so với tìm kiếm mù quáng như vậy, còn không bằng tới trước một cắt cỏ tinh thần, vừa đúng hắn trước kia coi như là người của Chung Khuê, Mặc Tử Hàn nhất định sẽ hoài nghi hắn, sau đó sẽ lo lắng cho mình gì đó, cuối cùng khi hắn đi xác định đồ không có vứt, để cho hắn dẫn hắn đi tìm con Chíp.


Mặc dù cơ hội mong manh, nhưng lại phải chủ ý không tồi, hơn nữa coi như bị phát hiện rồi, có vẻ như. . . . . . Cũng sẽ không có nguy hiểm gì chứ?


“Ừ, cứ làm như thế! Thật không hỗ là ta, phương pháp xử lí thông minh như vậy chỉ có ta có thể nghĩ đến chứ? Ha ha ha!” Hắn vui vẻ cười, sau đó lập tức từ giườg đứng lên, bắt đầu hành động, dĩ nhiên không thể làm quá rõ ràng, như vậy sẽ bị phơi bày .


※※※


Tập đoàn King.


Phòng làm việc tầng cao nhất.


Mặc Tử Hàn ngồi ở bàn làm việc, có chút lòng không yên nhìn văn kiện trong tay, năm năm này hắn mỗi ngày đều ngâm mình ở phòng làm việc, không ngừng công việc, không ngừng công việc, vẫn là lần đầu tiên, hắn nghĩ phải nhanh lên một chút kết thúc công việc, sau đó tan việc về nhà.


“Linh Linh linh. . . . . . Linh Linh linh. . . . . .”


Di động đặt ở trên bàn làm việc đột nhiên vang lên, hắn vươn tay đưa điện thoại di động cầm lên, chuyển được đặt ở bên tai.


『Điện hạ! 』 trong điện thoại di động truyền đến âm thanh Hổ Phách.


“Chuyện gì?” Mặc Tử Hàn lạnh lùng hỏi.


『 Tôi cảm thấy được Vũ Chi Húc giống như có chút không đúng lắm! 』


“Có ý tứ gì?”


『 Hành vi của hắn rất kỳ quái, hình như là đang tìm thứ gì đó! 』


“Tìm? Hắn đang tìm cái gì?”


『Tôi cũng không rõ ràng, nhưng là bộ dáng của hắn rất cổ quái! 』


“Ta hiểu biết rõ rồi, ngươi tiếp tục theo dõi hắn, xem hắn rốt cuộc đang tìm cái gì!”


『 Dạ! 』


“Đúng rồi, phu nhân đâu?”


『 Phu nhân từ xế chiều vẫn ở trong thư phòng! 』


“Thư phòng?”


『 Dạ! 』


“Đang làm gì? Đọc sách sao?” Mặc Tử Hàn nghi ngờ khẽ cau mày.


『 Không, đang ngẩn người, như là đang suy nghĩ gì chuyện! 』


Ngẩn người?


Nghĩ chuyện?


Mặc Tử Hàn chân mày lại một lần sâu hơn, sau đó lạnh lùng nói: “Hôm nay phu nhân cùng Vũ Chi Húc đã gặp mặt sao?”


『 Gặp qua! 』


“Lúc nào thì?”


『 Buổi trưa, bữa trưa sau! 』


“Tốt, ta hiểu biết rõ rồi ! Ngươi chỉ cần làm xong chức trách của ngươi, những thứ khác đều không cần để ý tới!” Mặc Tử Hàn hạ lệnh.


『 Dạ! 』


Mặc Tử Hàn đem điện thoại cắt đứt, sau đó cau mày trầm tư.


Tử Thất Thất cùng Vũ Chi Húc đã gặp mặt, sau khi gặp mặt cô đi thư phòng, vẫn ngẩn người, mà Vũ Chi Húc là xuất hiện hành động kỳ quái. Thật là làm cho người trêu cợt không ra. Lấy năng lực Vũ Chi Húc nếu như muốn ở Mặc gia điều tra cái gì, cũng sẽ không bị người phát hiện mới đúng, chẳng lẽ là hắn cố ý? Cố ý muốn bứt dây động rừng sao? Hay là mấy năm không thấy, năng lực của hắn yếu bớt?


Rốt cuộc hắn đang tìm cái gì đây?


Tử Thất Thất lại cùng hắn nói những gì đây?


Chẳng lẽ là hai người bọn họ dự mưu cái gì sao? Chẳng lẽ Tử Thất Thất trở lại bên cạnh hắn, là có mục gì sao?


Trong nháy mắt hỗn loạn. suy nghĩ hướng phương diện tưởng tượng bất hảo.


“. . . . . Anh nhất định phải làm cho em, không cần hoài nghi em, lại càng không muốn chán ghét em. . . . . . Có thể không?”


Bên tai chợt nghĩ đến Tử Thất Thất nói qua những lời này, trong nháy mắt, chân mày hắn nhíu chặt từ từ giãn ra.


“A. . . . . .” Hắn cười khẽ, sau đó lầm bầm lầu bầu nói, “Như là đã đáp ứng em, cũng sẽ không hoài nghi em. Tử Thất Thất. . . . . . Anh tin tưởng em!”


Hắn kiên định nói xong, khóe miệng từ từ khẽ cười, sau đó hai mắt rũ xuống, tiếp tục xem văn kiện trong tay.


※※※


Gần tối.


Tử Thất Thất ngồi trong thư phòng một buổi chiều, mà khi cô đi ra, thái độ vẫn là bình thường, không có lộ ra nửa điểm bày tỏ. Ngược lại, Vũ Chi Húc cũng là làm rất nhiều chuyện lộ tẩy.


Bữa ăn tối.


Thật dài trên bàn ăn, toàn bộ thành viên ngồi ở trước bàn, trên mặt của mỗi người đều lộ ra vẻ gia đình hòa thuận hạnh phúc, nhưng là Mặc Tử Hàn trong nháy mắt, dùng ánh mắt đặc thù liếc mắt nhìn Tử Thất Thất đang mỉm cười.


Trong chớp nhoáng này, Tử Thất Thất cũng không có phát hiện, nhưng là Vũ Chi Húc lại nhìn rất rõ ràng.


“Mẹ, ngày mai chúng ta đi khu vui chơi có được hay không? Con vẫn luôn muốn cùng mẹ một lần cùng đi khu vui chơi vui đùa một chút, chúng ta cùng đi chứ!” Mặc Thiên Ái đột nhiên mở miệng nói, đầy mặt nụ cười vui vẻ nhìn cô.


“Tốt!” Tử Thất Thất lập tức đáp ứng.


“Khu vui chơi?” Mặc Thiên Tân đột nhiên mở miệng, vừa gắp thức ăn cho Tuyết Lê, vừa nói, “So với khu vui chơi, con càng muốn đi vườn thú!”


“Con cũng vậy!” Mặc Thiên Ân cũng đi theo mở miệng, lãnh đạm mà nói, “So với khu vui chơi cùng vườn thú, con càng muốn đi vườn cây!”


Nghe được bọn hắn mà nói, Tử Thất Thất đổ mồ hôi!


Rất rõ ràng bọn họ là tranh cãi lẫn nhau!


“Các con thì không thể nhường em gái một chút sao? Nếu không như vậy đi, đi xong khu vui chơi, sau đó đi vườn thú, cuối cùng đi vườn cây, như vậy có thể đi?” Cô hơi có chút tức giận hạ quyết định.


“Ai nha, mẹ!” Mặc Thiên Ái gương mặt vui vẻ, hoàn toàn không có tức giận mà nói

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Mải mê cứu cô gái không quen biết, nào ngờ tôi lại vô tình đẩy em trai mình vào vòng nguy hiểm

Chuyện Con Mèo Dạy Hải Âu Bay

Thấy cậu chủ liệt giường đã lâu, ô sin xin bà chủ cho cưới vì mình quá lứa lỡ thì nào ngờ đêm ấy khi lật tấm chăn mỏng lên thì…

Người ta nói “Giàu vì bạn, sang vì vợ” còn tôi thì chỉ thấy ngày càng nghèo hèn bởi cô vợ xinh đẹp của mình

Không cẩn thận, họa lớn rồi!