Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5402)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

“Mẹ ơi, cha vẫn luôn nói với con, mẹ là người phụ nữ . . . . . xinh đẹp nhất trên thế gian này, hơn nữa cha còn nói con rất giống mẹ . . . . . Rất là giống, hôm nay gặp lại mẹ, thì con đã tin rồi, mẹ là người phụ nữ xinh đẹp nhất, chờ Thiên Ái trưởng thành cũng sẽ xinh đẹp giống mẹ, đến lúc đó con là mỹ nữ đứng thứ hai!”


Nghe những lời nói ngọt ngào này, Tử Thất Thất mỉm cười, cảm thấy cô bé rất đáng yêu, nhưng . . . . .


“Hứ. . . . . . Đứng thứ hai? Chỉ bằng gương mặt đó sao?” Mặc Thiên Tân nhỏ giọng khinh thường.


Mặc Thiên Ái mỉm cười, nụ cười có chút co quắp, rõ ràng bắt đầu tức giận.


“Anh Hai, anh đang ghen tỵ với em sao? Cũng đúng thôi, mặc dù dáng dấp của anh rất giống cha, nhưng đáng tiếc anh cũng chỉ có thể coi là người đàn ông đứng thứ ba trên thế giới mà thôi, bởi vì anh Thiên Ân so với anh còn đẹp trai hơn anh rất nhiều!”


“Cái gì? Hắn đẹp trai hơn anh?” Mặc Thiên Tân dùng tay chỉ về phía Mặc Thiên Ân.


Mặc Thiên Ân vẫn tỉnh táo, không có chút dao động.


“Không sai, anh Thiên Ân chẳng những đẹp trai hơn anh, hơn nữa anh ấy còn nhỏ tuổi mà đã rất chững chạc điềm đạm, tuyệt đối sẽ không giống như người nào đó, chỉ biết bắt nạt em gái thôi!” Mặc Thiên Ái nhanh mồm nhanh miệng nói, hoàn toàn chiếm thế thượng phong.


“Anh bắt nạt em?”


“Em không có nói anh bắt nạt em, em nói là người nào đó!”


“Nha Đầu thúi, em ở đây dám nói hưu nói vượn, có tin anh sẽ khiến em không thấy được mặt trăng của tối nay không?”


“Hắc hắc hi hi. . . . . .” Mặc Thiên Ái tà ác cười, giống y như Mặc Thiên Tân lúc còn nhỏ vậu, cô bé đắc ý nhìn hắn, phách lối nói “Anh Hai, thực không dám dấu diếm, gần đây mỗi tối em đều quan sát bầu trời sao, hơn nữa còn dùng phương pháp rất có khoa học để tính toán, vừa vặn. . . . . Tối hôm nay sẽ có nguyệt thực, cho nên không chỉ có riêng mình em không nhìn thấy mặt trăng, mà ngay cả anh cùng tất cả mọi người đều sẽ không thấy được mặt trăng!”


Mặc Thiên Tân tức giận lên tới não, bước một bước tới gần sát cô, muốn dùng uy nghiêm của anh trai để dạy dỗ cô.


Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn nhìn bộ dạng của bọn nhóc, muốn mở miệng khuyên can, nhưng khi hai người chưa kịp nói gì, thì đã có người lạnh lùng giành nói trước rồi:


“Trẻ con!”


Trong nháy mắt, không khí trong phòng liền yên tĩnh, mọi ánh mắt đều đổ dồn về hướng của người vừa phát ngôn, đó là Mặc Thiên Ân, sau đó giọng nói của một tên con trai cùng một người con gái cất lên.


“Nói cái gì? Trẻ con? Cậu nói ai trẻ con? Tên tiểu quỷ này được bao nhiêu tuổi rồi, tại sao dám nói người ta là trẻ con? Cậu mới là trẻ con đó?”


“Ai da . . . . . Anh Thiên Ân, lúc nãy em có nói anh chững chạc và đẹp trai hơn anh Thiên Tân, nhưng hình như em đã nói sai rồi, em muốn thu hồi lời nói vừa rồi!”


Mặc Thiên Ân nhìn hai người bọn họ một cái, cũng không có mở miệng phản bác lời nói của bọn họ, mà khinh thường quyệt miệng “Hừ!”


Mặc Thiên Tân cùng Mặc Thiên Ái nhìn bộ dáng phách lối của hắn, cũng rất ấm ức.


Tử Thất Thất thấy ba người bọn họ‘Thủy Hỏa Bất Dung’lập tức lớn tiếng quát “Thiên Tân, Thiên Ân, Thiên Ái, các con đừng làm ồn nữa, mọi người đều là người một nhà, phải đối xử tốt với nhau!”


Đối xử tốt với nhau?


Nghe bốn chữ đó, bọn họ đều nhìn về phía đối phương, sau đó cùng trợn mắt đồng thanh khinh thường:


“Hừ!”


Ba người đồng thanh cùng hừ!


Hoàn toàn không nghĩ đến lại xảy ra tình huống như vậy, gương mặt của Tử Thất Thất chuyển thành u sầu.


Mọi người đều nói: ba người phụ nữ làm thành một sân khấu. Còn ba người đứa con thì sẽ thành cái dạng gì đây? Là loạn kịch sao?


“Đúng rồi!” Mặc Tử Hàn lúng túng nhìn bọn nhóc, lập tức nói “Hai người đến đây sớm như vậy, chắc còn chưa ăn điểm tâm sáng phải không? Cũng rất trùng hợp anh và Thiên Tân cùng Thiên Ái chưa có ăn sáng, hay là gia đình chúng ta đi xuống lầu cùng dùng bữa điểm tâm sáng nhé ?” Hắn vừa nói vừa trừng mắt liếc Mặc Thiên Tân, sau đó lại trừng mắt liếc Mặc Thiên Ái.


Mặc dù hai người không ngàn lần cam lòng, vạn lần không muốn, nhưng nếu cha đã lên tiếng, thì bọn họ không thể làm gì khác hơn là ngoan ngoãn vâng lời:


“Dạ, thưa cha!”


Mặc Thiên Tân cùng Mặc Thiên Ái đồng thanh nói, Tử Thất Thất cũng trừng mắt liếc Mặc Thiên Ân.


“Dạ, thưa cha!”


Mặc Thiên Ân bình tĩnh trả lời.


Tử Thất Thất thở dài một hơi. Trận phong ba này coi như đã kết thúc, nhưng . . . . . Cô không hề hay biết, chiến trường đang chậm rãi chuyển dời đến phòng ăn.


. . . . . .


Bên trong phòng ăn


Trên bàn ăn dài, Mặc Tử Hàn ngồi ở vị trí chủ vị, phía bên phải là Tử Thất Thất cùng Mặc Thiên Ái, bên trái là Mặc Thiên Ân, Mặc Thiên Tân cùng Tuyết Lê, còn có Vũ Chi Húc xấu xa, còn có Hỏa Diễm, Thổ Nghiêu, Mộc Sâm, Hổ Phách, bốn người chia ra đứng ở phía sau Mặc Tử Hàn, Mặc Thiên Tân, Mặc Thiên Ái, cùng Vũ Chi Húc sau lưng, chỉ có một mình An Tường Vũ . . . . . Không thấy xuất hiện trong phòng ăn.


CHƯƠNG 330: MẸ! HÃY TRẢ LỜI CON…MẸ CÓ YÊU CHA KHÔNG?


Bàn ăn được trải khăn trắng, thức ăn trên bàn ăn rất phong phú, mỗi một món ăn đều do đầu bếp tỉ mỉ chế biến, từ hình thức bên ngoài cho đến khẩu vị bên trong, nhưng . . . . . Không khí bên trong phòng ăn lại rất nặng nề, nhất là ba anh em kia.


Tử Thất Thất nhìn thấy gia đình đoàn tụ, trong lòng cảm thấy rất ấm áp. Mười hai năm trước cô nghĩ rằng trên thế giới này chỉ còn lại một mình cô thôi, nhưng không ngờ hiện tại, người thân của cô không chì là hai, mà bây giờ chính là năm người, hơn nữa còn có Vũ Chi Húc cùng Phương Lam, hiện tại cô cảm thấy rất hạnh phúc, nhưng là. . . . . Hai mắt của cô không tự chủ đối mặt với Mặc Tử Hàn, trong nháy mắt hốt hoảng lập tức tránh né.


Mặc dù cảm thấy rất vui vẻ cùng hạnh phúc, nhưng khi cô đối mặt với hắn vẫn còn cảm thấy lúng túng, có lẽ là do quá lâu không có gặp mặt, cũng có thể là trong lòng của cô còn nhớ đến chuyện trước kia. Bất kể thế nào, cô tin tưởng mình về sau sẽ từ từ quên được .


Khi Mặc Tử Hàn trông thấy cô tránh né ánh mắt của mình, trên mặt đột nhiên trở nên ưu thương, nụ cười cũng lặng lặng biến mất.


Quả nhiên, nếu muốn cô lập tức thay đổi thành bộ dáng như xưa là không thể nào , cho dù cô đã trở lại, nhưng cô ấy không phải là Tử Thất Thất của năm năm trước rồi.


Lòng . . . . . có chút đau . . . . .


“Mẹ ơi!” Mặc Thiên Ái đột nhiên gọi, nụ cười thật tươi nhìn cô.


Hai mắt của Tử Thất Thất lập tức nhìn về phía cô nói “Ừh? Có chuyện gì thế?”


“Thật ra thì con có mấy vấn đề rất muốn hỏi mẹ, không biết hiện tại có thể hỏi hay không. . . . . .” Lời của Mặc Thiên Ái có chút giảo hoạt, nụ cười trên khuôn mặt đáng yêu cũng mang theo một chú

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tình Yêu Tội Lỗi

Cô bạn thân

Em sáng suốt khi chia tay anh

Truyện Nhật ký lấy chồng

Đằng sau cánh cửa