Đây là ý trời sao?
Chuyện này nhất định là ý trời, cho nên đã để Thiên Ân đến đây, là ông trời đã cho Bách gia một hy vọng.
“Được . . . . Được. . . . .” Bách Mạc Lệ kích động không ngừng trả lời, dùng sức gật đầu một lần lại một lần.
Mặc Thiên Ân vui vẻ cười nói “Cảm ơn bà nội, bắt đầu từ hôm nay cháu chính là cháu trai của bà, dĩ nhiên. . . . ” Tầm mắt của hắn nhìn sang khuôn mặt ngây dại của Bách Vân Sơn, hắn không biết ông ấy có nghe và hiểu lời của hắn hay không, nhưng tình cảm mà hắn đối với hai bậc trưởng bối này là thật, từ rất lâu trước kia, nghe mẹ kể lại những chuyện đã xảy ra, hắn cảm thấy việc làm của ông và bà đều rất ích kỷ, nhưng khi nghe mẹ giải thích, hắn cũng hiểu được ông bà làm ra những chuyện kia cũng vì quá thương con của mình. Đối mặt với ông nội hắn mỉm cười dịu dàng nói “Ông nội . . . . . Bắt đầu từ hôm nay cháu sẽ là cháu trai của ông, cháu sẽ chăm sóc ông, làm bạn với ông, cho nên ông phải mau khỏe lại nhé!”
Thời điểm hắn vừa dứt lời, dùng hai cánh tay nhỏ bé của mình ôm lấy Bách Mạc Lệ cùng Bách Vân Sơn, sau đó nói “Ông nội, bà nội. . . . . . Cám ơn hai người!”
Bất kể là nợ ân tình của chú Bách Hiên đối với mẹ, hay là ân tình năm năm trước hai người đã cự tuyệt nuôi dưỡng hắn, bất kể là bây giờ hai người có chấp nhận hắn hay không, hắn đều rất cảm ơn hai người, chân thành cảm ơn.
Tử Thất Thất nhìn bộ dáng vui vẻ của Mặc Thiên Ân, tảng đá đè nặng ở trong lòng như biến mất.
Thì ra hắn nói đến tìm cô trước, là vì hắn biết cô sẽ đến nơi này, hắn cũng biết mình vẫn không quên được đoạn tình cảm rối rắm với Bách gia. Mới chỉ năm tuổi đáng lý hắn phải là một đứa trẻ hồn nhiên, không biết đến ưu sầu phiền não, chỉ biết vui vẻ chơi đùa, nhưng hắn lại thành thục và chững chạc như vậy, ngay cả mình cũng phải giật mình.
Có đứa con trai hiểu chuyện như hắn, nhất định là ông trời đã ban cho cô, hơn nữa mười hai năm trước cô có Thiên Tân, chắc cũng là do ông trời đã ban cho cô. Ngẫm nghĩ mình có hai đứa con trai hiểu chuyện biết quan tâm như vậy, cô cảm thấy mình đã được ông trời ưu đãi.
Đúng rồi, cô còn có một đứa con gái nữa, đứa con gái mà cô chưa từng gặp mặt qua, bây giờ con bé đã như thế nào rồi? Là con gái thì nhất định sẽ rất xinh đẹp, sẽ rất đáng yêu? Có lẽ cũng giống như hai đứa con trai này. . . . . Cũng là niềm tự hào của cô.
. . . . . .
Hai giờ sau
Giữa trưa
Mặc Thiên Ân ngồi ở bên giường, đút thức ăn cho Bách Vân Sơn, mặc dù tuổi của hắn còn nhỏ, nhưng chăm sóc người bệnh lại rất thành thục, có lẽ nguyên nhân bởi vì Tử Thất Thất thường hay ngã bệnh phát sốt, cho nên động tác của hắn mới có thể thuần thục như vậy, mỗi một muỗng thức ăn luôn là thận trọng đưa đến khóe miệng của Bách Vân Sơn, sau đó từ từ đem thức ăn đưa vào trong miệng của hắn, Bách Vân Sơn vụng về nhai, hắn cầm lấy khăn tay đặt ở đầu giường, lau khóe miệng cho hắn, sau đó nhìn về phía Bách Vân Sơn cười vui vẻ, nhìn hai người rất giống như ông cháu ruột vậy.
Hôm nay tâm tình của Bách Vân Sơn cũng đặc biệt tốt, bình thường ngay cả vợ của hắn cũng không nhận ra, nhưng hôm nay hắn đã cười, nụ cười đặc biệt vui vẻ, một ông nội hạnh phúc nhất.
“Rất cám ơn cô!” Bách Mạc Lệ ngồi ở trên ghế sa lon trong phòng ngủ, vừa nói lời cảm ơn Tử Thất Thất vừa nhìn Mặc Thiên Ân cùng Bách Vân Sơn.
Tử Thất Thất nghe cô nói, kinh ngạc nhìn bà ,sau đó tầm mắt của cô cũng nhìn về phía hai ông cháu, rồi mỉm cười nói “Cháu cũng không yêu cầu Thiên Ân làm như vậy, hơn nữa năm năm trước từ ngày bác đánh đã khiến cháu thức tỉnh, cho đến nay cháu cũng không còn nhớ đến chuyện này, mới vừa nãy cháu cũng rất bất ngờ, không nghĩ Thiên Ân lại nói như vậy. Đây là lựa chọn của hắn, cũng là của quyết định của hắn. . . . . Bác không cần phải cám ơn cháu, ngược lại. . . . .”
Cô đột nhiên muốn nói lại thôi, bởi vì rất nhiều lời cảm ơn cần được nói ra, nhưng họ đã rất rõ lòng của đối phương.
“Đúng rồi!” Bách Mạc Lệ đột nhiên quay đầu nhìn cô, sau đó dùng bàn tay già nua của mình nắm lấy tay của cô mỉm cười nói “Con trai của cháu giờ đã là cháu trai của bác rồi, vậy thì. . . . Hay là cháu hãy làm con gái nuôi của bác đi, cháu có đồng ý không?”
Con gái nuôi?
Tử Thất Thất sửng sốt, thật lâu cũng không có hoàn hồn.
“Cháu không muốn sao?” Bách Mạc Lệ lại hỏi.
“Không, không phải. . . . . Cháu đồng ý, cháu rất vui . . . .” Tử Thất Thất trả lời, sau đó vui mừng nói “Cháu không nghĩ là bác có thể chấp nhận cháu, cháu không nghĩ tới cháu có thể làm con nuôi của bác, cháu. . . . Cháu. . . . . Cháu rất bất ngờ!”
Bách Mạc Lệ nắm lấy bàn tay của cô, sau đó nhẹ nhàng vuốt má của cô.
Cô đây chính là con trai của bà đã dùng tính mạng để đổi lấy, đây là người quan trọng nhất của con trai bà, đây chính là người mà con trai bà quí trọng và yêu thích nhất. . . . . .
Nếu cô là người mà con trai bà quý trọng nhất, thì bà cũng sẽ quý trọng cô như vậy.
“Về sau con phải thường xuyên đến xem mẹ nhé, nếu không mẹ sẽ rất cô đơn!” Bà mỉm cười nói, giọng nói dịu dàng giống như mẹ ruột nói chuyện với con gái.
Nước mắt của Tử Thất Thất đột nhiên rưng rưng, trào ra khỏi khóe mắt, từng giọt từng giọt không ngừng chảy, sau đó trả lời “Dạ. . . . . Dạ. . . . . . Dạ . . . . .”
Áy náy lớn nhất được chôn giấu ở trong lòng, bây giờ đã được mở ra, giờ khắc này tâm tình của cô không thể dùng từ ngữ vui vẻ cùng vui sướng để diễn tả nữa rồi, cô cảm thấy mình rất hạnh phúc cùng ngọt ngào. . . . . . Ngọt đến nỗi cô hoài nghi có phải mình đang nằm mơ hay không.
. . . . . .
Tử Thất Thất cùng Mặc Thiên Ân ngồi thêm một canh giờ, rốt cuộc Vũ Chi Húc cùng An Tường Vũ cũng muốn rời đi.
Cửa chính Bách gia
Bách Mạc Lệ lưu luyến nhìn Tử Thất Thất cùng Mặc Thiên Ân nhẹ nhàng nói “Phải thường xuyên tới đây thăm bà nhé!”
“Bà nội, bà yên tâm đi, sau này nơi này sẽ là nhà của cháu, chờ mẹ cháu thu xếp mọi chuyện ổn thỏa rồi thì cháu sẽ dọn qua đây sống cùng với ông bà!” Mặc Thiên Ân nghiêm túc nói, phong cách rất giống một người lớn đã chững chạc, nhưng khóe miệng của hắn nở ra một nụ cười trông rất đáng yêu.
“Thật sao?” Bách Mạc Lệ vui mừng hỏi.
“Dĩ nhiên, mẹ có nói với cháu‘Nam Tử Hán Đại Trượng Phu, Nhất Ngôn Cửu Đỉnh’quyết không nuốt lời!” Mặc Thiên Ân kiên định nói.
“Vậy chúng ta cùng nhau hẹn ước nhé!” Bách Mạc Lệ vui vẻ vuốt đầu của hắn.
“Dạ!” Mặc Thiên Ân dùng sức gật đầu.
Hai người cùng hẹn ước , Tử Thất Thất nhìn bọn họ mỉm cười nói “Bác gái, hôm nay đến đây cháu xin phép đi trước, chờ thêm mấy ngày nữa cháu sẽ trở lại thăm hai bác!”
“Ừh được ! Chỉ là. . . . . . Bây giờ con còn muốn gọi là bác gái sao?” Bách Mạc Lệ vu

