“A . . . Aha. . . A. . . . .” Tiểu Thiên Ái cười rất vui vẻ, hướng về phía vết thương của Mộc Sâm mà cào.
Mặc Thiên Tân trông thấy “Kỳ cảnh” như vậy, hai mắt tản mát ra vẻ hưng phấn.
Tốt quá!
Rốt cuộc cũng tìm được ‘vú em’ rồi !
“Ừh, ừh!” Mặc Thiên Tân vô cùng hài lòng gật đầu hai cái, sau đó khẽ tiến lên một bước, đưa tay của mình ra vỗ vỗ cánh tay của hắn nói “Cô bé mà cậu đang ôm chính là em gái của tôi, cũng chính là con gái của người mà cậu gọi là điện hạ, cô bé này tên là Mặc Thiên Ái, xem ra nó rất thích cậu đó, vậy bắt đầu từ hôm nay, tôi để cậu chăm sóc cho nó vậy, nhất định phải nhớ lấy, ngàn vạn lần đừng để cô bé khóc, cũng không được bắt nạt cô bé, cậu hãy chăm sóc nuôi dưỡng nó giống như con gái của mình vậy, biết không?”
“Hả?” Mộc Sâm kinh ngạc nhìn hắn.
“Được rồi, cứ quyết định vậy đi, tôi làm phiền cậu rồi, cố gắng làm cho thật tốt nhé, sayonara!” Mặc Thiên Tân nói xong, lập tức xoay người sải bước rời đi.
. . . . . .
Ngoài cửa phòng
Mặc Thiên Tân sải bước hướng cửa phòng của mình đi.
“Thổ Nghiêu!” Hắn chợt nhẹ giọng gọi.
“Thiếu gia, cậu muốn phân phó chuyện gì?” Thổ Nghiêu vẫn đi phía sau hắn lập tức trả lời.
“Cái tên Mộc Sâm đó có tin tưởng được không?” Mặc Thiên Tân cẩn thận hỏi.
“Dạ, rất đáng tin cậy!” Thổ Nghiêu trả lời.
“Vậy thì OK rồi!”
Mặc Thiên Tân hoàn toàn yên tâm, trong lòng thả lỏng đi chuẩn bị nước nóng để tắm, sau đó sẽ ngủ một giấc thật thoải mái.
. . . . . .
Trong phòng dành cho khách lầu một
Mộc Sâm sững sờ ôm Tiểu Thiên Aí đứng ở trước giường.
Tại sao lại xảy ra chuyện này vậy? Hắn đường đường là một sát thủ, bây giờ lại phải chăm sóc cho cô bé này sao? Hơn nữa còn là con gái của điện hạ? Phải làm sao đây? Có thể cự tuyệt sao?
“Oa . . . .” Tiểu Thiên Ái đột nhiên phát ra thanh âm rất hưng phấn.
Mộc Sâm cúi đầu nhìn khuôn mặt vui vẻ của cô, nhìn đôi mắt đen xinh đẹp của cô, cảm thấy cô thật đáng yêu.
“Oa . . . .” Tiểu Thiên Ái nhìn vết máu trên băng gạc, đột nhiên đưa bàn tay nho nhỏ của mình ra, vui vẻ dùng sức vỗ vào.
“Pằng!” một tiếng, Mộc Sâm mơ hồ cảm thấy đã đánh trúng vết thương của mình, vết thương bị nứt hơi rịn ra một chút máu.
“Ui. . . .” Mộc Sâm đau đớn khẽ cau mày.
“A ha. . . . .” Tiểu Thiên Ái thích thú nhìn vết máu càng đậm hơn trên miếng băng, lần nữa dùng bàn tay nhỏ bé của mình không ngừng chụp đến.
“Pằng. . . . . . Pằng. . . . . . Pằng. . . . . .”
Chân mày của Mộc Sâm càng ngày càng chau chặt hơn, đau đớn càng ngày càng gia tăng.
“Chị hai, xin dừng tay!” Mộc Sâm vừa ngăn lại vừa nói, dùng hai tay của mình bắt lấy dưới nách của cô, sau đó hai tay của mình ôm hai nách của cô, hai tay giơ lên cao,bắt lấy thân thể nho nhỏ của cô để cô lơ lửng giữa không trung.
Tả trên người của Tiểu Thiên Ái đột nhiên rơi xuống, thân thể trần truồng hiện ra trước mặt của Mộc Sâm.
Mặc dù đây còn là một đứa trẻ, nhưng đây cũng là lần đầu tiên Mộc Sâm thấy con gái trần truồng, hai mắt không khỏi trợn to, con mắt quét từ trên xuống dưới một lần, sau đó mới giật mình kinh sợ tầm mắt dời ra.
Tiểu Thiên Ái từ trên cao nhìn xuống, tựa hồ cảm thấy như vậy rất thú vị, cho nên trong nháy mắt cặp mắt đen xinh đẹp của mình nheo lại vui vẻ mà cười, mà bàn tay nho nhỏ cùng bàn chân nho nhỏ cùng nhau giương nanh múa vuốt, vô cùng đáng yêu.
“Chị hai, thật xin lỗi, xin thứ cho tôi vô lễ!” Hắn nói xong lập tức ngồi xổm người xuống cầm tả trên đất lên, luống cuống đem tả bao lấy cô, sau đó tầm mắt hắn mới chuyển qua, nhìn nụ cười trong trẻo và thuần khiết của cô , hắn im lặng than thở thật sâu.
Hắn cũng không thích trẻ con, cho tới bây giờ hắn cũng chưa có tiếp xúc qua với đứa trẻ nào mà khoảng cách lại gần như vậy, lại càng không biết cách chăm sóc trẻ con, càng không biết cách chăm sóc cho một cô bé . . . . . Làm sao đây? Có thời gian phải tìm điện hạ bàn bạc mới được.
“Ai. . . . . .” Lại một lần nữa than thở thật sâu, sau đó nhìn khuôn mặt đang rất vui vẻ của Thiên Ái, nhìn bàn tay nhỏ bé của cô nhuộm đầy máu tươi nói “Tóm lại, trước tiên đi tắm rửa, rồi tôi phải băng lại vết thương thêm lần nữa !”
. . . . . .
Phòng tắm
Mộc Sâm âm thầm hít sâu một hơi, lúng túng khẽ đem tã trên người của Tiểu Thiên Ái cởi ra, sau đó đem cơ thể trần truồng đặt vào trong bồn tắm trống không, bởi vì cô còn quá nhỏ và yếu, nên không thể nào ngồi được , cho nên chỉ có thể để cô nằm ở bên trong bồn thôi, mà hắn ở bên cạnh một tay cầm vòi sen, nhẹ nhàng ôn nhu rưới nước lên thân thể mềm mại của cô, bàn tay thấp thỏm nhẹ nhàng chạm vào, tẩy đi vết máu đang dính trên tay cô.
“A nha. . . . . A nha. . . . . A . . . . Nha. . . . . .”
Tiểu Thiên Ái phát ra thanh âm vô cùng đáng yêu, đôi mắt xinh đẹp cười híp lại thành một đường cong, giương nanh múa vuốt không ngừng vung, giống như rất thích thú một dạng. Nhưng khi đôi mắt đen tròn ấy nhìn thấy vết máu trên tay biến mất, lập tức ngưng cười, liền nước mắt lưng tròng mà khóc.
“Oa . . . . Oa . . . . . Oa. . . . . .”
Mộc Sâm nhìn thấy cô lớn tiếng khóc, liền tranh thủ ném vòi sen qua một bên, thận trọng dùng hai tay của mình bế cô từ trong bồn tắm lên.
“Sao vậy? Đau ở đâu sao? Đừng khóc mà!” Hắn hốt hoảng nói dỗ dành ,tinh thần hoàn toàn rối loạn .
Mà khi Tiểu Thiên Ái nhìn đến vết thương đang mang băng gạc ở trên người của hắn, trông thấy phía trên băng gạc còn vết máu, liền dùng sức đưa tay của mình ra, muốn chạm vào.
Mộc Sâm xem chừng động tác của cô, nhìn cô duỗi tay ra, sau đó nhìn đến vết thương trên bả vai của mình.
“Em thích máu sao?” Hắn chợt hỏi.
“A ha. . . . .” Tiểu Thiên Ái kêu to giống như đang trả lời hắn.
“Em thích màu đỏ sao?” Hắn lại hỏi.
“A ha. . . . . .”
Mộc Sâm vẫn còn có chút nghi ngờ, cánh tay từ từ đưa gập lại để thân thể nho nhỏ của cô áp vào ngực mình, mà Tiểu Thiên Ái tham lam đưa bàn tay nho nhỏ của mình chạm vào vết thương của hắn, sau đó vui vẻ chụp lấy, không ngừng chụp. Vết thương của Mộc Sâm một lần nữa bị nứt ra, máu rỉ ra làm ướt băng gạc màu trắng, dính vào bàn tay nho bé của cô, khiến cô một lần nữa cười sảng khoái.
Mặc dù hắn không hiểu rõ tại sao cô lại thích máu như vậy, nhưng hắn mơ hồ cảm nhận được, cô đã ra đời dưới tình huống như thế nào.
“Thật ra thì. . . . . Tôi cũng thích màu đỏ, hơn nữa. . . . . Tôi

