Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5320)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

ình Thiên, lúc này mà tôi muốn giết ông đơn giản như giết một con kiến vậy, ông tốt nhất đừng chọc giận tôi, bằng không. . . . . .”


“Giết tôi sao?” Mặc Hình Thiên cắt đứt lời hắn, lạnh lùng nói, “Nếu anh thật sự muốn giết tôi vậy tôi sẽ vô cùng cảm tạ anh!”


Mặc Tử Hàn nhíu mày phẫn nộ, tay vung lên quăng thân thể ông ta sang một bên.


“Rầm ——” Tiếng vang trầm muộn quanh quẩn khắp địa lao.


Mặc Tử Hàn trừng mắt nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Mặc Hình Thiên, rõ ràng đã tàn phế, bị hắn nhốt mười năm, không có chút năng lực phản kháng, nhưng tại sao ông ta vẫn thoải mái tự nhiên thế chứ? Vẫn là thái độ hoàn toàn không để hắn vào mắt đó?


Hèn mạt! Chết tiệt! Ghê tởm!


Hắn phẫn hận nắm chặt tay, sau đó bước tới một dụng cụ bên cạnh, mở hộp ra cầm lấy một ống tiêm đã chuẩn bị sẵn, rồi ngồi xổm xuống.


“Ông đã muốn ôn lại sự thống khổ này, vậy tôi sẽ thành toàn cho ông, nhưng tôi phải nhắc nhở ông một chút, thuốc này so với trước kia khác nhau, đây là lễ vật mười năm sau tôi tặng cho ông!” Mặc Tử Hàn nói xong liền đâm kim tiêm vào tay ông ta, chất lỏng màu lam bên trong chậm rãi tiến vào mạch máu ông ta.


Trong nháy mắt, khắp nơi trên thân thể Mặc Hình Thiên như bị kim từ từ đâm vào, đau đớn kịch liệt, hô hấp cũng trở nên bạc nhược, giống như bị ai đó bóp lấy cổ, còn nhịp tim của ông ta, nhịp sau lại chậm hơn nhịp trước, mà tứ chi của ông ta không còn bất cứ khí lực gì nữa, chỉ có thể không ngừng thừa nhận thống khổ. Nhưng trên mặt ông ta vẫn thong dong như cũ, chỉ có mồ hôi trên trán không ngừng thoát ra, bộc lộ sự thống khổ lúc này của ông ta.


“Nói, người kia cùng tôi có quan hệ gì?” Mặc Tử Hàn nhìn ông ta chất vấn lần nữa.


“Ha. . . . . .” Mặc Hình Thiên miễn cưỡng cười.


Mặc Tử Hàn nhíu mày, phẫn nộ!


“Thuốc này có hiệu lực năm tiếng, năm tiếng sau còn có thuốc càng thống khổ hơn chờ ông nếm thử, mọi thứ ở đây đều là chuẩn bị cho ông, nếu ông không mở miệng vậy cứ chịu sự thống khổ này cả đời đi, thẳng đến khi ông chết, tôi xem ông có thể chịu được bao lâu!” Mặc Tử Hàn nói xong xoay người bước ra ngoài.


Mặc Hình Thiên nghe tiếng bước chân hắn ngày càng xa, khóe miệng nhếch lên.


Quả nhiên mười năm chênh lệch rất lớn, không nghĩ tới dược hiêu của loại thuốc này đúng là mạnh, xem ra lão già khọm ông không chống đỡ được bao lâu nữa rồi? Vậy trước đó ông vẫn còn việc phải làm.


Nhịn sự thống khổ, tập trung sức lực ở bàn tay phải, chậm rãi lấy di động trong túi mà ông trộm được của Hỏa Diễm, bấm một dãy số. . . . . .


“A lô?” Trong điện thoại truyền đến giọng một người đàn ông.


“Là. . . . . . Tiểu Dạ Dạ. . . . . . Sao?” Ông miễn cưỡng mở miệng.


“. . . . . .” Trong điện thoại chợt trầm mặt, hiển nhiên là do khiếp sợ, mà vài giây qua đi, lập tức lại truyền đến giọng nói khiếp sợ của Mặc Thâm Dạ, “Ba? Là ba sao? Thật là ba sao? Ba? Ba. . . . . . ”


“Là ba đây!” Mặc Hình Thiên trả lời.


“Thật tốt quá, ba thật sự còn sống! Nhưng sao ba lại dùng di động Hỏa Diễm gọi cho con? Ba đang ở đâu?”


“Con đừng. . . . . .Hỏi gì cả. . . . . . Hãy nghe ba nói!”


“Vâng!” Mặc Thâm Dạ nghe được giọng đứt quãng của ông, trong lòng cực kỳ lo lắng, nhưng vẫn giống trước đây cực kỳ nghe lời ông nói.


“Con. . . . . . Giúp ba. . . . . . Chuyển tới. . . . . . Tiểu Lam Lam. . . . . . Bảo nó. . . . . . Bảo nó. . . . . . Mang theo Thất Thất. . . . . . Rời khỏi đây. . . . . . Đi tới nơi. . . . . . Không một ai. . . . . . cũng không thể. . . . . . Tìm được. . . . . . Đi tới nơi. . . . . . Không có. . . . . . Nguy hiểm nào nữa. . . . . . Vui vẻ . . . . . . Hạnh phúc . . . . . . Sống. . . . . . Cuộc sống . . . . . . vô tư. . . . . vô lự. . . . . .” Mặc Hình Thiên nói đến một nửa, thân thể chợt đau đớn hơn, ông nhăn mày, thở hổn hển một hơi lớn, nói tiếp, “Nhất định phải. . . . . . Giúp ba nói cho. . . . . . Tiểu Lam. . . . . . Lam. . . . . . Bảo nó. . . . . . Hảo hảo . . . . . . Chiếu cố Thất Thất. . . . . . Hảo hảo . . . . . . Chiếu cố bản thân. . . . . . Con. . . . . . Cũng. . . . . . Nhất định phải. . . . . . Giúp ba. . . . . . Chuyển cáo. . . . . . Cho nó!”


“Vâng,con sẽ chuyển lời cho cô ấy,nhất định sẽ chuyển cho cô ấy! Ba, xin ba nói với con, ba hiện tại thế nào rồi? Vì sao giọng ba lại thế? Ba đến cùng ở đâu? Để con đi đón ba!”


“Không. . . . .Không cần đâu. . . . . Ba. . . . . Cứ vậy. . . . . . Là tốt rồi. . . . . . Cứ như vậy. . . . . .” Mặc Hình Thiên nói xong, cười thỏa mãn.


“Ba à,xin ba nói với con ba ở đâu? Lam Lam lúc nào cũng tìm ba, xin ba để chúng con thấy ba!”


Mặc Hình Thiên nhìn di động, nghe được giọng Mặc Thâm Dạ, ông mỉm cười nói, “Rõ là. . . . . . Thật tốt quá. . . . . . Có thể nghe được giọng nói của. . . . . . Tiểu Dạ Dạ. . . . . . Thật tốt quá. . . . . .” Ông nói xong liền ấn mạnh vào nút ngắt kết nối.


Ông bỗng thả lỏng cả người, tùy ý để thống khổ tra tấn bản thân.


Không còn gì vướng bận nữa rồi!


Thống khổ như vậy, là cách chết tốt nhất cho ông!


Mặc Tử Hàn đã biết mối quan hệ giữa hắn và người đàn ông kia, vậy là có thể xác định lão hồ ly Chung Khuê kia không tính tiếp tục giữ bí mật này nữa, như vậy, ông sẽ không để Mặc Tử Hàn ở cùng Thất Thất , tuy rằng chia rẽ đôi yêu nhau là chuyện rất thống khổ, nhưng, cũng tốt hơn là để bọn chúng oan oan tương báo. Để Tiểu Lam Lam mang Thất Thất tới một nơi không ai quấy rầy, làm lại từ đầu, con bé thật kiên cường, mấy tháng ở cùng nó có thể nhìn ra, nó là một cô gái kiên cường, hoạt bát, cởi mở, sống vô tư, nếu là nó, ông tin tưởng nó có thể vực dậy, chỉ cần có Tiểu Lam Lam ở cùng nó, nó nhất định có thể sống vui vẻ. . . . . .


“Thất Thất. . . . . . Thật cao hứng. . . . . . Có thể tại trước khi chết gặp con. . . . . .” Ông nói xong trong mắt liền xuất hiện chất lỏng ấm áp, rồi ông nằm xuống đất, nhìn trần địa lao u ám, chầm chậm vươn tay như bắt cái gì đó, vui vẻ nói, “Ngọc nhi. . . . . . Anh sắp. . . . . . Tới tìm em rồi. . . . . . Lần này xin em . . . . . Chọn anh. . . . . . Ngọc nhi. . . . . . Xin em. . . . . . Nhất định. . . . . . Nhất định phải. . . . . . Chọn anh. . . . . . Ngọc nhi. . . . . . Ngọc nhi. . . . . . Ngọc nhi. . . . . .”


Nước mắt ông không ngừng chảy ra, ông mỉm cười nhìn trần nahf, tay. . . . . . Không ngừng quơ giữa không trung. . . . . .


※※※


Địa lao Mặc gia


Tầng thứ hai


“Thả tôi ra—— Thả tôi ra —— Thả tôi ra ——”


Tử Thất Thất không ngừng hô to, nhưng trong địa lao chỉ có thanh âm của một mình cô vang lên.


Sau khi Mặc Hình Thiên bị mang đi đã qua hai tiếng, ông ấy vẫn không có trở về, mà lòng cô theo thời gian càng lo lắng, càng ngày càng sợ hãi. Vì sao bản thân lại lo lắng cho người đó vậ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tử vi ngày 12/03/2017 Chủ Nhật ngày của 12 cung hoàng đạo

Dốc hết tiền của chăm em, tới ngày em cho tôi trắng mắt

Chuyện Tình 2 Năm Trước Voz Full

Xem tử vi 11/03/2017 thứ Bảy ngày của 12 cung hoàng đạo

Những nàng tiểu thư nghịch ngợm