Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
pacman, rainbows, and roller s

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5281)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

ức nắm đồng thời hai mắt ngơ ngác nói: “Tôi muốn gặp con trai của tôi . . . . . Tôi muốn gặp Mặc Tử Hàn. . . . . . Con trai của tôi đâu rồi. . . . . . Con trai yêu quý của tôi. . . . . . Con ơi. . . . . .”


“Mẹ, mẹ mau buông con ra, hiện tại con có một chuyện rất quan trọng cần phải làm!” Lãnh Mạc Nhiên hốt hoảng nói xong, muốn dùng sức kéo tay bà ra.


Mộng Thiến Tâm càng bắt chặt hơn, rõ ràng hai tay của bà rất mảnh khảnh, nhưng bây giờ bà giống như ăn phải thuốc tăng lực vậy, làm thế nào cũng không chịu buông tay ra, còn không ngừng van nàn: “Tôi muốn gặp con trai của tôi. . . . . . Hãy dẫn tôi đi gặp con của tôi. . . . . . Mặc Tử Hàn. . . . . . Tôi muốn gặp con tôi. . . . . .”


Trong lòng Lãnh Mạc Nhiên phiền loạn nhìn bà.


Tại sao vào thời điểm quan trọng thì lại xảy ra nhiều chuyện như vậy chứ?


Thiệt là!


※※※


Trong nhà bỏ hoang


Tử Thất Thất bị cột vào ghế sa lon, hơn nữa hai tay hai chân của cô cũng bị cột chặt, khiến cô không thể nhúc nhích được. Có điều rất kỳ lạ là, không biết hai tên mặc bộ đồ màu đen kia đã làm gì ở phía sau lưng của, nhưng sau khi bọn họ rời khỏi, cô cảm thấy sau lưng có cảm giác rất kỳ lạ. Rốt cuộc bọn họ đã làm cái gì ?


Không quan trọng!


Hai mắt Tử Thất Thất quét một vòng xung quanh. Cái nóc nhà của công xưởng này thật cao, vách tường bốn phía được bao quanh bằng sắt, đối diện chỉ có một cái cửa thoát ra, nhưng đây là một cái cửa bằng sắt rất lớn, mà nhà xưởng này vô cùng sạch sẽ, không có đồ vật gì cả, gọi là nhà xưởng bỏ hoang cũng còn dễ nghe, phải gọi nhà xưởng phế thải mới đúng, ngay cả rơm rạ hay cây cỏ cũng không có.


Bất kể thế nào, điều đầu tiên là phải thoát khỏi sợi dây trên người này. Cũng may, trước khi cô đến đây cũng đã có chuẩn bị ít đồ nghề, nhưng vừa nãy cũng bị hai tên đàn ông ghê tởm kia lục soát, cũng đã lấy đi không ít món rồi, chỉ là. . . . . .


“Ha ha. . . . . .” Cô tà ác cười một tiếng, trên mặt không có chút hoảng hốt.


Cô từ từ mở lòng bàn tay mình ra, thời điểm Chung Khuê nói muốn trói cô vào ghế sofa, thì cô nhanh chóng từ trong túi quần jean phía sau lấy ra một món đồ, sau đó nắm thật chặt trong lòng bàn tay, khiến hai người kia không lục soát được, bọn họ cũng không ngờ trong lòng bàn tay của cô lại có đồ, mà vật ở trong lòng bàn tay của cô chính là dụng cụ thoát thân đa năng do Phương Lam đặc biệt chế tạo ra, phía trên có một thanh sắt nhỏ, thanh sắt ấy dài khoảng 4cm, là dùng vật liệu đặc thù để chế tạo ra, có thể giúp cô mở rất nhiều loại khóa khác nhau, ngoài ra còn có một miếng sắt nhỏ khác, chiều rộng 1cm, chiều dài 3cm, chất liệu cũng rất đặc biệt, một lưỡi thì mỏng và bén nhọn, lưỡi còn lại thì hình răng cưa, có thể biến thành dao hay cưa tùy lúc, cho nên sợi dây này Tử Thất Thất có thể từ từ cắt.


Hai tay của Tử Thất Thất bị trói ở phía sau, mặc dù có chút khó chịu, nhưng cô vẫn kiên nhẫn từ từ cắt dây, thân thể của cô liền có thể dời một chút, cô lại dùng phương pháp như vậy từng chút từng chút, từ từ đem sợi dây cắt đứt, rốt cuộc cô cũng lấy lại được tự do, sau đó cô cúi người xuống dùng hai tay cởi sợi dây dưới chân ra.


Tiếp theo cô tò mò đi tới sau ghế sa lon, đột nhiên hai mắt trợn to nhìn quả bom hẹn giờ được cột ở phía sau ghế sa lon, con số phía trên chỉ còn là 30:12, đồng hồ thời gian đang giảm từng giây từng giây một.


Tử Thất Thất đứng im tại chỗ, đầu tiên là trấn định lại tinh thần của mình, sau đó lập tức chạy đến cửa chính của nhà xưởng, muốn mở cánh cửa này ra để chạy đi, nhưng hai cách cửa bằng sắt đã bị khóa lại, hơn nữa tay nắm cửa ở bên ngoài nhà xưởng còn dùng một sợi dây xích thật to quấn quanh, còn dùng ổ khóa rất lớn nặng mấy kg khóa lại, sức lực của cô yếu như vậy căn bản cũng không thể nào mở ra được, cho dù là một Đại Lực Sĩ sức mạnh phi thường cũng không thể bẻ được ổ khóa này, trừ phi phải dùng chìa khóa để mở.


“Đáng chết!” Tử Thất Thất tức giận mắng, dùng sức đánh vào cánh cửa sắt.


Lão hồ ly kia quả nhiên muốn giết cô, hơn nữa còn dùng phương pháp này để nhốt cô ở chỗ này, bắt cô phải trải qua cảm giác chờ đợi cái chết, đây chính là tính cách của hắn, thật là một người thâm hiểm cùng ác độc.


“Có ai không —— Có ai ở bên ngoài không —— Cứu tôi —— Cứu tôi với ——” Tử Thất Thất lớn tiếng gọi, dùng sức đập cửa sắt, chỉ nghe thấy tiếng “Rầm . . .Rầm . . . . Rầm” không ngừng vang lên, nhưng cũng không có ai trả lời cô.


Cũng đúng, lúc cô đến đây cũng đã quan sát chung quanh, ở đây căn bản không có người ở, cũng rất ít người qua lại, nơi này giống như bị cô lập vậy, vừa nãy cô cũng đã quan sát tình hình bên trong công xưởng này, bốn phía đều là vách sắt rất dầy, không có cửa sổ, chỉ có một cái quạt thông gió nhỏ ở trên nóc nhà, nhưng nóc nhà lại quá cao, cô không có cách nào để leo lên đó, trừ phi là bay lên.


Làm sao đây?


Sẽ phải chết ở đây thật sao?


Không. . . . . . Mình không thể chết. . . . . .


Cô phải nghĩ cách ra ngoài, cô muốn rời khỏi nơi đây. . . . . .


Cô đã hứa với Bách Hiên, phải quý trọng tính mạng của mình, cũng đã hứa với Vũ Chi Húc, sẽ không để mình gặp chuyện không may, nhất định phải bình an trở về, ngoài ra cô còn muốn gặp Mặc Tử Hàn, cô còn rất nhiều chuyện chưa nói với hắn, cho nên cô không thể chết được. . . . . . Tuyệt đối không thể. . . . . .


“Mình phải tìm cách thoát ra ngoài, nhất định phải thoát ra!” Cô kiên định nói xong, liền ngửa đầu quan sát toàn bộ xưởng, muốn tìm một lối thoát khác.


※※※


Chuông trạch


Hai tay Mặc Thâm Dạ cầm hai cây súng cùng chĩa vào đầu Chung Khuê, mặc dù hai mắt vẫn kiên định, nhưng hai tay cầm súng của hắn cũng có chút chần chờ và có chút run rẩy, hiện tại trong tim của hắn cũng đang rất mâu thuẫn, không biết phải làm sao mới tốt.


Chung Khuê vẫn nhìn chằm chằm vào hai mắt của hắn, thịnh khí nhìn hắn.


Thời gian từng giây từng giây trôi qua, Mặc Tử Hàn càng ngày càng nóng lòng, Mặc Hình Thiên cũng không thể nào bình tâm tĩnh khí được nữa, vào thời điểm tất cả mọi người còn đang trầm mặc, thì đột nhiên. . . . . . Chuông điện thoại di động vang lên.


“Reng reng reng. . . . . . Reng reng reng . . . . .”


Chân mày của Mọi người đồng thời cùng nhau nhíu chặt, chỉ có Chung Khuê thì vẫn hoàn toàn khí định thần nhàn, cũng từ từ đưa tay của mình ra, ung dung lấy điện thoại ở trong túi ra, sau đó nhấn nút nghe đặt ở bên tai.


“Alô?” Trong đại sảnh rộng lớn, giọng nói của hắn vang lên.


『 Lão gia, không xong rồi, phe của chúng ta đã xảy ra chuyện không may! 』


“Gặp chuyện không may?” Chung Khuê nghi ngờ lặp lại.


Mặc Hình Thiên nghe Chung Khêu nói, khóe miệng hơi nhếch lên. Xem ra đã vượt qua rồi, mặc dù không giống như kế hoạch mà hắn đã từng tính toán, nhưng vào trong tình huống đặc biệt này, hiệu quả cũng không tồi, lúc đầu hắn cũng không chắc chắn mình sẽ nắm chắc phần thắ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Gửi em, cô gái chẳng mấy may mắn trong con đường tình duyên…

Cứ về nhà là vợ bắt trả bài đủ tư thế lạ, tôi nhiệt tình hưởng ứng, đến khi..

Sếp nữ muốn quan hệ đồng tính với tôi

Thế giới này điên rồi

Cuộc sống vốn dĩ rất đẹp, đừng nhấn chìm bản thân trong những nỗi buồn