Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5283)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

o.


“Ồ, ra là vậy, quả nhiên là một chỗ tốt để ẩn thân, nhưng tôi cũng thật tò mò!” Hai mắt Chung Khuê cũng hơi nheo lại, ánh mắt cũng đằng đằng sát khí nhìn ông.


“Tò mò cái gì?”


“Tò mò sao ông lại trốn đi, mục đích của ông là gì?” .


“Chuyện đơn giản như vậy tôi nghĩ ông hẳn sẽ biết rõ chứ, mục đích của tôi, đương nhiên là muốn giết chết ông rồi!” Giọng Mặc Hình Thiên lạnh như băng trả lời.


“Là muốn trả thù tôi sao? Mà Ngọc nhi sao lại không đi với các người? Hai người không phải vẫn luôn như hình với bóng sao? Chẳng lẽ cô ấy. . . . . . Chết rồi?” Chung Khuê nói bổ sung rồi lại phỏng đoán.


Mặc Hình Thiên nhìn đôi mắt xảo quyệt của ông ta, hơi trầm mặc rồi mới nói “Ông nói không sai, Ngọc nhi đã qua đời, chỉ là tôi cũng không phải muốn báo thù cho Ngọc nhi, còn có Hình Phong, Thất Thất, cả Thâm Dạ bên cạnh tôi nữa, nếu không phải ông, cốt nhục chúng tôi cũng không phải chia lìa, cũng sẽ không như bây giờ, thủ phạm mọi chuyện chính là ông, cho nên tôi nhất định phải giết ông mới được!” Ông cực kỳ bình tĩnh nói cho hết, nhưng giọng điệu quá mức bình tĩnh lại làm người ta có chút hoảng sợ không hiểu


“Ba, con cũng không có. . . . . .” Mặc Thâm Dạ muốn lên tiếng mình cũng không có muốn báo thù, nhưng lại bị tiếng cười của Chung Khuê cắt đứt.


“Ha ha ha ha. . . . . . Ha ha ha ha ha. . . . . .” Ông ta cười vui vẻ, “Tốt. . . . . . Thật tốt Nếu như Chung Khuê tôi cuối cùng có thể chết trên tay ông, cũng là một kết cục rất tốt, mà cuộc đời này của tôi cũng không còn hối tiếc nữa rồi, chỉ là. . . . . . Ông có bản lĩnh giết tôi sao?” .


“Có bản lãnh này hay không, ông sẽ rất nhanh biết!” Mặc Hình Thiên trừng mắt lên.


Đang lúc này. . . . . .


“Chi –” Cánh cửa chính lại được mở ra.


Mặc Tử Hàn thịnh nộ bước nhanh tới, hoàn toàn không đặt Mặc Hình Thiên và Mặc Thâm Dạ vào mắt, trực tiếp nhìn Chung Khuê lên tiếng, “Nói, ông muốn thế nào mới bằng lòng thả Thất Thất?”


Hắn mất mười phút để tới đây, như vậy hiện tại hắn còn có 50 phút nữa. Trên đường tới hắn cũng nghĩ rồi, từng phút từng giây cũng không thể chậm trễ, bởi vì là chuyện liên quan tới tính mạng của Tử Thất Thất, hắn không muốn lãng phí thời gian đấu võ mồm với lão hồ ly này.


Chung Khuê nhìn hắn mà chỉ cười nói, “Không cần phải gấp gáp vậy đâu, . . . . . . Uống chén trà đã!”


Ông ta nói xong mượn chén trà mà Mặc Thâm Dạ không hề động đưa tới cho hắn.


Mặc Tử Hàn không có nhận, chỉ là lạnh lùng nói, “Nói mục đích của ông đi, tôi không muốn lãng phí thời gian với ông!”


“Ha ha ha. . . . . .” Chung Khuê khẽ cười đặt chén trà xuống, sau đó khoan thai thưởng thức thái độ của hắn.


Mặc Hình Thiên ngồi trên ghế nhìn Mặc Tử Hàn không có ngăn cản hay lên tiếng trợ giúp. Nhưng cái bốc đồng này của hắn lại làm ông cảm thấy rất thích. Không cần cẩn thận nhìn cũng biết rõ tình cảm sâu đậm mà hắn dành cho Tử Thất Thất, mà hắn cũng không xúc động như trong tưởng tượng, vẫn còn có chút lý trí cùng cái đầu thông minh, biết Thất Thất hiện tại mệnh trong sớm tối, cho nên không muốn lãng phí thời gian đấu võ mồm, chỉ cần tốc chiến tốc thắng. Vậy cũng là một biện pháp tốt. Chỉ là thời điểm này, người của ông đã tới địa bàn của Chung Khuê, chỉ cần áp chế những thủ hạ của ông ta, vậy lão gia hỏa này chính là một con hồ ly không lông, cũng không thể cáo mượn oai hùm nữa rồi!


Mặc Tử Hàn trừng mắt nhìn Chung Khuê, thấy ông ta không nói lời nào thì bắt đầu không kiên nhẫn được nữa.


“Ha. . . . . .” Hắn chợt rút lại sự phẫn nộ của mình, cười nói, “Ông không nói thì tôi cũng biết, ông muốn tôi nhương vị trí long đầu trong tay cho Mặc Thâm Dạ, mà ông bắt Thất Thất vừa có thể uy hiếp tôi giao ra vị trí long đầu, cũng có thể uy hiếp Mặc Thâm Dạ ngồi lên vị trí đó, thật đúng là biện pháp vẹn cả đôi đường, nhưng là. . . . . .” Hắn hơi dừng lại, sau đó ác độc nói, “Rất là xin lỗi, tôi sẽ không theo như mong muốn của ông, cho dù Thất Thất thật sự chết rồi cũng không sao cả, tôi sẽ lập tức đi cùng cô ấy, nhưng mà trước đó tôi sẽ để thủ hạ dưới tay tuyên chiến, bất luận thắng thua, trận chiến này sẽ khiến thế lực hắc đạo trở nên yếu kém, thậm chí có thể nói ngay cả một kích cũng không chịu được, đến lúc đócảnh sát sẽ ra mặt, ngồi yên ngư ông đắc lợi, mà giấc mộng để Mặc Thâm Dạ kế thừa long đầu cũng sẽ hóa thành bọt nước!”


Chung Khuê nghe xong thì nụ cười trên mặt biến mất. Không nghĩ tới thằng nhóc vô dụng này lại dùng tới chiêu số đồng quy vu tận, thật đúng là xem thường năng lực của hắn.


Mặc Hình Thiên ngồi trên ghế nghe xong cũng nở nụ cười thản nhiên. Quả nhiên là một chiêu vừa ngoan vừa tuyệt, chắc chắn Chung Khuê nhiều năm án binh bất động vẫn sẽ sợ chuyện như vậy xảy ra, chỉ là mặc dù Mặc Tử Hàn rất có khí thế khi nói ra những lời này, nhưng với một lão hồ ly tam triều nguyên lão này hẳn vẫn chưa đủ để hù dọa chứ? Kế tiếp cậu sẽ phải làm gì đây? Mặc Tử Hàn, để tôi xem khí phách cậu thế nào.


Mặc Thâm Dạ ngồi nhìn hai người giằng co, chuyển sang nhìn nụ cười trên môi Mặc Hình Thiên, mày lại nhíu chặt. Nếu như hai người liên thủ, như vậy chú Chung nhất định sẽ thua thất bại thảm bại, mà hai người cũng hận chú ấy tận xương, bên ngoài một bọn họ thật sự muốn giết chú ấy, như vậy hắn. . . . . . Nên làm cái gì?


Chung Khuê nhìn khí thế kinh người của Mặc Tử Hàn, trong lòng có chút suy nghĩ.


Ông không thể bị hắn nắm mũi dẫn đi, bằng không sẽ bị hắn áp chế, hắn chỉ hù dọa ông thôi, hắn làm sao có thể vứt bỏ tính mạng của Tử Thất Thất? Hắn làm sao có thể để cô gái kia chết? Hắn không phải loại người máu lạnh vô tình, cho nên. . . . . . Hắn tuyệt đối sẽ không làm như vậy.


“Ha ha ha ha. . . . . .” Ông ta lại đột nhiên cười to, sau đó ung dung nhấc cổ tay nhìn đồng hồ nói, “Bây giờ đã qua mười lăm phút, còn có 45′ nữa bom sẽ nổ, chẳng qua tôi còn một chuyệnh chưa nói cho cậu biết, từ chỗ tôi tới chỗ Tử Thất Thất cần nửa giờ, cho nên cậu bây giờ cũng chỉ có 15′ suy nghĩ mà thôi, có thật sự muốn tuyên chiến với tôi không? Thật sự muốn Tử Thất Thất chết sao? Hay là giao ra vị trí long đầu, sau đó quỳ xuống dập đầu ba cái trước mặt tôi rồi nói, tôi thua. . . . . . Nếu cậu làm được tôi liền nói chỗ Tử Thất Thất bị nhốt.”


Mặc Tử Hàn nghe ông ta nói những lời sau cùng, hung tợn trừng mắt nhìn ông ta.


Để hắn giao ra vị trí long đầu rất đơn giản, hắn có thể cho ông ta, để hắn quỳ xuống dập đầu cũng rất đơn giản, hắn có thể làm, để hắn lớn tiếng nói tôi thua cũng không có vấn đề, hắn căn bản cũng không quan tâm. Nhưng sau đó? Sau đó Tử Thất Thất sẽ nhìn hắn thế nào ? Cho dù cô ấy không quan tâm, nhưng trong lòng con hắn sẽ thế nào? Mà chính hắn đây? Còn có những người anh em luôn đi theo hắn lại thế nào?


Không sao cả. . . . . . Không sao

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Hào môn thịnh sủng: Cô dâu nhà giàu

Đọc Truyện Cry or Smile

Yêu qua mạng 7 ngày, gặp mặt được anh cho 50 triệu cô gái liền dâng hiến để rồi cuộc ân ái vừa kết thúc thì…

Chuyện Con Mèo Dạy Hải Âu Bay

Phòng Trọ Ba Người