Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Polly po-cket

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối) (xem 5318)

Cha tới rồi, mẹ chạy mau! (Phần cuối)

hìn hắn cười, trái tim bỗng thắt lại.


Mặc Tử Hàn lại dịu dàng nhìn cô nói, “Anh đã nhớ kỹ cả rồi, anh sẽ nghe lời em nói, nhớ kỹ tên ba mẹ thân sinh của anh, cho đến chết cũng sẽ không quên. Chỉ là cái người lớn hơn anh vài tuổi đó, có thể không cần nhớ được không?”


“Này! Em rất nghiêm túc nói chuyện này với anh, anh có thể đừng cợt nhả với em nữa được không?” Tử Thất Thất có chút tức giận với thái độ của hắn.


“Anh cũng không có chợt nhả mà, anh cũng rất là nghiêm túc nói với em đó, chỉ là. . . . . . Anh không rõ lúc biết ba mẹ thân sinh là ai cần dùng biểu cảm như nào, bởi vì. . . . . . Cho tới giờ chưa từng có ai dạy anh chuyện này mà.” Mặc Tử Hàn vẫn cười nói như cũ.


Tử Thất Thất chấn kinh nhìn hắn, thấy hắn tươi cười không có tự nhiên.


Chợt vươn tay ôm chặt lấy hắn, nói, “Anh là thằng ngốc sao? Cho dù không có ai dạy anh, anh cũng có thể học trong sách nữa mà? Anh hẳn phải biết chứ? Thiệt là. . . . . . Cái tên này. . . . . . Rốt cuộc là lớn lên thế nào vậy?” Con người hắn, cuộc đời hắn, rốt cuộc là vượt qua thế nào? Hắn rốt cuộc đã từng trải qua những chuyện gì?


“Em mới là cô ngốc!” Mặc Tử Hàn cũng ôm chặt cô, cười trả lời, “Đương nhiên là từng ngày từng ngày. . . . . . Từ từ lớn lên rồi!”


Tử Thất Thất không biết sao lại tuôn trào nước mắt, nghẹn ngào nói, “Anh không hận sao? Hận ba em không cho anh có hạnh phúc gia đình, biến anh thành bộ dáng hiện tại.”


“Thật xin lỗi, anh cũng không có cảm thấy căm hận, ở trong hắc đạo, chuyện như vậy thường sẽ xảy ra, cho nên anh cũng không còn cảm giác gì nữa!”


“Vậy anh không đau lòng sao? Mẹ anh, bà ấy. . . . . . Bà ấy giờ. . . . . .”


“Thật xin lỗi, anh cũng không có cảm giác đau lòng, bởi vì anh đã từng làm chuyện tàn nhẫn hơn với người khác.”


“Ngu ngốc, làm gì luôn nói xin lỗi với em, anh cũng đâu có làm gì sai!”


“Vậy sao? Nhưng anh cho rằng, với một người bình thường, sau khi nghe em nói xong hẳn sẽ khóc? Nhưng thật lạ là. . . . . . Anh. . . . . . Một chút cũng không khóc nổi!” Là bởi vì cho tới bây giờ cũng chưa từng tiếp xúc với bọn họ? Là bởi vì mình quá mức máu lạnh sao? Hay là bởi vì vừa rồi khóc quá nhiều trong địa lao? Quả nhiên, là bởi hắn là một người đàn ông kém cỏi, cũng là một đứa con trai kém cỏi.


“Vậy em hỏi anh. . . . . .” Tử Thất Thất ôm lấy hai tay đang thít chặt của hắn, sau đó nói, “Anh có vui vẻ không? Biết mình còn có thân nhân sống trên thế giới này, anh cảm thấy vui vẻ không? !”


“Vui vẻ?” Mặc Tử Hàn nghi hoặc nói ra, sau đó ngẫm nghĩ, trầm mặc cảm thụ nội tâm của mình.


Mặc dù hắn cũng không cảm thấy oán hận Mặc Hình Phong, cũng không thấy bởi vì chuyện của mẹ mà đau lòng, càng không có xúc động muốn khóc, nhưng sau khi nghe cô nói, hắn có thể cảm thấy có một thứ gì đó kỳ quái đang không ngừng chảy, đó là vui vẻ sao? Dường như có chút không giống.


“Ha. . . . . .” Hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, sau đó nói, “Anh mặc dù không rõ ràng đây có phải cảm giác vui vẻ không, nhưng anh lại rõ, anh rất cảm ơn bọn họ, cảm ơn bọn họ đã sinh ra anh, cảm ơn Mặc Hình Phong cướp anh đi, cảm ơn sự dưỡng dục nhiều năm của ông ấy, cũng cũng cảm ơn sự lạnh lùng của ông ấy với anh, mặc dù cuộc sống trước kia của anh có thống khổ, nhưng những chuyện đó lại tạo ra anh bây giờ, như lúc này gặp được em. . . . . . Anh nói rồi, mọi chuyện anh đều không quan tâm, anh chỉ cần có em cùng các con bên cạnh thôi.”


“Ha, ha, ha. . . . . .” Mặc Tử Hàn sau khi nói hết, đột nhiên lại cười khan, sau đó áy náy nói, “Những lời anh vừa nói kia, tựa hồ nói có chút thật xin lỗi cha mẹ ruột, nhưng. . . . . . Anh mặc kệ, cuộc đời anh không muốn làm lại, đây chính là cuộc sống hạnh phúc nhất của anh, lựa chọn hạnh phúc nhất của anh.”


Tử Thất Thất nghe hắn nói ra. Cảm thấy lời hắn có chút lộn xộn, hơn nữa ý tứ cũng có vẻ không bình thường, thậm chí thái độ đối với chuyện này cũng có vấn đề rất lớn, nhưng. . . . . . Nghe hắn nói cuộc sống chỉ cần có cô cùng các con bên cạnh lại khiến cô vô cùng cảm động, khiến cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc.


“Anh đấy. . . . . . Quả nhiên là đại ngốc, đại ngốc thế giới, không. . . . . . Là đại ngốc thế kỷ mới đúng!” Tử Thất Thất vui vẻ oán trách nói hai tay lại ôm chặt hắn hơn.


“Rất là xin lỗi a, khiến em yêu một tên đại ngốc thế kỷ rồi!” Mặc Tử Hàn vui vẻ cười.


“Không sai, em yêu một tên ngốc thế kỷ. . . . . . Mới thật sự là đồ ngốc chân chính!”


“Ồ? Em rốt cuộc thừa nhận em là đồ ngốc rồi hả?”


“Đừng vào lúc này phá vỡ khung cảnh! Đồ đần!”


“Anh chỉ nói thật thôi mà!”


“Không được nói, đồ đần!”


“Lão bà thật bá đạo nha, xem ra sau này anh phải cố chịu đựng rồi!”


“Câm miệng, đồ đần!”


“Đừng gọi anh là đồ đần nữa, anh họ Mặc!”


“Mặc đần độn!”


“. . . . . .”


Mặc Tử Hàn có chút buồn bực, nhưng tay càng ôm chặt cô hơn, cũng là vô cùng thỏa mãn.


Mình mặc kệ những ân ân oán oán gì từng xảy ra, giống như Mặc Hình Phong đã nói trong thư, trút hết căm hận vào một mình ông ấy rồi giết ông ấy để kết thúc tất cả mọi chuyện. Cho nên hắn sẽ không oán hận bất kì ai, cũng không hận gì nữa, hắn chỉ muốn lựa chọn con đường hạnh phúc cho bản thân, hắn chỉ muốn sống cùng người nhà lúc này. . . . . . Chính là hoàn mỹ nhất .


“Ngủ đi, anh buồn ngủ quá!” Hắn ôm cô, kiệt sức ngả ngửa ra giường.


“Ngủ? Giờ là buổi sáng rồi đó, phải rời giường mới đúng chứ?” Tử Thất Thất hét to.


“Tối qua anh không có ngủ được, anh buồn ngủ quá à!”


“Này, không cho phép ngủ. . . . . . Cho dù ngủ cũng đừng ôm em ngủ chứ. . . . . . Mặc Tử Hàn hỗn đản, em còn phải rời giường nữa–”


Sáng sớm vừa ồn ào, vừa mang theo hạnh phúc như mặt trời đang mọc lên, tỏa ra ánh sáng rực rỡ. . . . . .


※※※


Buổi trưa


“Này! Anh nói. . . . . . Cho dù em muốn cùng anh tay trong tay, cũng không cần kéo anh mạnh thế chứ? Buông anh ra đi, anh sẽ tự đi!” Mặc Tử Hàn phàn nàn nói, bất đắc dĩ khó khăn đi từng bước.


Tử Thất Thất cầm chặt tay hắn, lôi mạnh hắn đi, nói, “Em thả anh ra rồi, anh sẽ thành thật đi theo em sao? Nếu anh thành thật đi theo em thì em sẽ thả anh ra!”


“. . . . . .” Người nào đó bỗng nhiên trầm mặc.


“Thiệt là!” Tử Thất Thất tức giận oán trách, nói, “Đã hơn ba chục tuổi đầu rồi, còn gì mà thẹn thùng nữa? Không phải chỉ gặp mẹ ruột mình thôi sao? Anh sợ cái gì?”


“Anh đâu có sợ?” Mặc Tử Hàn bất thình lình dùng sức Tử Thất Thất đang kéo hắn đi liền dừng lại, hoàn toàn không có biện pháp kéo hắn động.

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Xem tử vi ngày 14/03/2017 Thứ Ba ngày của 12 cung hoàng đạo

Cãi lời bố mẹ vì nghĩ 1 túp lều tranh 2 trái tim vàng là đủ và cái kết buồn cho đôi trẻ yêu nhanh cưới vội

Lời hứa tháng tư

Chồng và bạn thân yêu nhau trong bóng tối thì tôi làm sao biết được!

Đồ ngốc! Đứng lại cho anh