Doãn Hạ Mạt nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Doãn Trừng.
Cô rón rén nắm bàn tay cậu em trai như thể sợ gây tiếng ồn khiến cậu giật mình tỉnh giấc, sau đó cô đưa bàn tay phải của mình gạt mấy sợi tóc trên trán Doãn Trừng sang một bên. Gương mặt Doãn Trừng thật khôi ngô, Doãn Hạ Mạt cứ thế ngắm nhìn không chán.
Doãn Hạ Mạt còn nhớ ngày Tiểu Trừng ra đời, một hài nhi cực kỳ xinh đẹp được đặt nằm bên cạnh mẹ. Da thịt em bé mịn màng mũm mĩm. Ngay từ lúc mới chào đời, em bé đã mở to đôi mắt đen nháy nhìn bé Hạ Mạt trông thật đáng yêu. Bé Hạ Mạt bốn tuổi khi ấy thích thú hiếu kỳ đưa tay chạm vào hai má em bé, Doãn Trừng khoái chí nhoẻn miệng cười với chị.
Mẹ rất bận, mới sinh được nửa tháng đã lại quay về với công việc hàng đêm.
Trước kia ở nhà một mình, cô bé Doãn Hạ Mạt luôn cảm thấy sợ hãi và cô quạnh, giờ cô đã có thêm em Tiểu Trừng. Ngày ngày cô cho em bú sữa bình, thay tã, đưa nôi cho em ngủ, hát cho em nghe, đẩy xe nôi ra đường cho em phơi nắng.
Tiểu Trừng biết nói tiếng đầu tiên chính là tiếng “chị, chị”.
“Chít… chít.”
Ồ, em bé đang nói chuyện đấy à? Cô bé Doãn Hạ Mạt năm tuổi hiếu kỳ nhìn cậu em trai bé nhỏ của mình.
“Em đang nói gì thế?”
Tiểu Trừng được cô bé chăm sóc trông thật bụ bẫm.
“Chít… chít…”
Chít, chít là cái gì. Hạ Mạt bé nhỏ nghĩ mãi, rốt cuộc cô bé cũng hiểu ra em bé đang gọi chị của mình đó!
“Là chị chị chứ không phải chít chít nhé, Tiểu Trừng, nói theo chị nào, chị… chị!”
“Chít… chít…”
Tiểu Trừng lại cười tít mắt.
“Không đúng, là chịiiii… chịiii…”
“Chít chít.”
Càng lúc Tiểu Trừng càng lưu loát hơn.
Nhưng….
Nhưng cô đã không chăm sóc tốt cho em rồi. Bốn năm trước, Tiểu Trừng vừa xuất viện sau một thời gian bệnh nặng lại bị dầm mưa suốt đêm khiến người ướt sũng, khi ấy cô đang ở một nơi cực kỳ đen tối mà không hay biết gì. Giờ cũng vậy, cô không giúp gì được cho Tiểu Trừng. Tiểu Trừng và cô không cùng nhóm máu, thận cũng không thích hợp để thay thế…
Nhè nhẹ nắm chặt bàn tay cậu em trai, môi Doãn Hạ Mạt trắng bệch.
***Mưa mỗi lúc một to.
Trong màn mưa đêm đen ngòm, ánh đèn xe chói mắt chiếu sáng rực cả một khoảng không gian phía trước con đường, chiếc xe chạy với tốc độ kinh hồn, mưa điên cuồng giăng kín kính xe.
Máy di động của Hạ Mạt vẫn cứ tắt….
Không tìm thấy cô ấy.
Nơi đây, trong màn đêm sâu thẳm, mưa giăng kín đường, không tìm được cô ấy…
Lạc Hi nắm chặt vô lăng, đầu ngón tay trắng bệch.
Khi Lạc Hi từ đại sảnh buổi yến tiệc chạy đuổi theo ra đến ngoài thì bóng dáng Doãn Hạ Mạt đã không thấy đâu rồi, như thể cô đã tan biến vào trong đêm mưa vậy. Hạ Mạt đã đi đâu, rốt cuộc cô ấy đang có chuyện gì, tại sao cô ấy mặt mũi tái mét, bỏ buổi tiệc chạy vội ra ngoài…
Nhất định là có chuyện gì với Hạ Mạt rồi…
Lạc Hi thấy tim mình đau nhói!
Gương mặt tái mét tuyệt vọng của Hạ Mạt, hình ảnh Hạ Mạt đau khổ cuống cuồng chạy khỏi đại sảnh buổi tiệc như thể cô đang muốn rời khỏi cuộc đời anh, nỗi sợ hãi hoảng loạn đã khiến Lạc Hi không còn quan tâm đến tất cả những gì xảy ra giữa Hạ Mạt và Âu Thần, anh chỉ còn muốn tìm thấy cô, ngay lập tức tìm được cô!
Nhưng…
Cô đã đi đâu mất rồi…
Nhà cô không ánh đèn, tối om, chỗ để giày dép trước cửa ra vào phủ một lớp bụi, hình như đã lâu lắm rồi không có ai ở đây. Lạc Hi chết lặng đưa tay nhấn chuông, anh hy vọng và chờ đợi một điều kỳ diệu để cô xuất hiện và mở cửa. Anh sẽ không nghi ngờ cô ngay cả khi cô và Âu Thần vẫn còn có quan hệ gì gì đi nữa, anh cũng sẽ không nghi ngờ cô nữa đâu!
Nhưng hàng xóm đã bảo với Lạc Hi…
Không thấy Doãn Hạ Mạt về nhà.
Hạ Mạt đã đi đâu…
Lạc Hi cho xe chạy tốc độ tối đa, kính xe hạ xuống một nửa, những hạt mưa lạnh buốt điên cuồng hắt vào người khiến cơ thể anh ướt đẫm, buốt lạnh, vậy mà lòng anh cứ hừng hực một ngọn lửa cháy rực như muốn thiêu rụi anh thành tro bụi!
Công ty của Hạ Mạt cũng chìm trong màn đen dày đặc và trống vắng…
Hạ Mạt đã đi đâu…
Lạc Hi cảm thấy một nỗi sợ hãi, tuyệt vọng bao trùm…
Là một dự cảm không rõ nét…
Nếu như không tìm thấy Hạ Mạt, rồi lại tiếp tục không tìm thấy…
Trên con đường mưa rơi như trút nước.
Tiếng phanh xe rít chói tai!
Xe đột nhiên dừng lại!
Lạc Hi đổ “phịch” người về phía trước, anh nắm chặt vô lăng, mái tóc đen nhánh ướt rũ xuống trán rối tung. Gương mặt Lạc Hi trắng bệch, nhưng đôi môi đỏ run bần bật như người đang lên cơn sốt. Lạc Hi thẫn thờ nhìn những giọt mưa trắng xóa trên kính chắn gió, lồng ngực đau khôn xiết, rốt cuộc cô ấy đang ở đâu…
Mưa ào ào như trút nước.
Cả thế giới như bị nước mưa bao phủ.
Đột nhiên, các ngón tay của Lạc Hi nhè nhẹ run.
Hình như Hạ Mạt có nói…
Tiểu Trừng bị bệnh đang nằm ở bệnh viện…
Trong mắt anh chợt lóe lên một tia hy vọng, phút chốc anh dường như sống lại! Cầm điện thoại trên tay, anh gọi đến tổng đài, bắt đầu hỏi thăm từng bệnh viện một…
***Trong phòng bệnh.
Dưới ánh đèn yếu ớt.
Doãn Hạ Mạt lặng lẽ ngồi bên cạnh giường bệnh, im lìm như bức tượng đá. Cô ngơ ngác nhìn xuống cái bóng đen của mình in trên sàn. Trong đầu, mọi thứ đều trống rỗng, cô chỉ thấy cái bóng đen ấy như sắp nhảy bổ vào cô, gặm nhấm cô từng chút, từng chút một.
Không biết bao nhiêu thời gian đã trôi qua.
Ngón tay của cô hình như kẽ động nhẹ.
Rồi sau đó…
Một bàn tay yếu ớt nắm nhẹ lấy tay cô.
“Tiểu Trừng!”
Trân Ân xúc động la lên một tiếng. Cô lập tức chạy đến bên giường bệnh.
Doãn Hạ Mạt ngơ ngác một hồi, ánh mắt của cô từ từ chuyển từ bóng đen dưới mặt đất lên phía trên, nhìn thấy những ngón tay của Tiểu Trừng đang nhẹ nhàng cầm lấy tay cô úp vào lòng bàn tay mình. Lòng bàn tay Tiểu Trừng dài và xương xương, gầy đến nỗi có thể nhìn thấy tất cả mạch máu bên trong.
“Chị…”
Doãn Trừng cựa quậy muốn ngồi dậy, nhưng người còn yếu quá không thể gượng dậy được.
“Em tỉnh rồi à?”
Nụ cười của Doãn Hạ Mạt mềm mại như cánh hoa, cô cố tránh ánh mắt của cậu em, không muốn Tiểu Trừng thấy những giọt lệ đang còn đọng trên mắt. Doãn Hạ Mạt đưa tay xoa nhẹ mái tóc cậu em trai, trán cậu lấm tấm mồ hôi, cô với chiếc khăn ở đầu giường dịu dàng lau mồ hôi cho em.
“Chị… em lại làm chị phải lo lắng nữa rồi…”
“Không đâu, chẳng qua em hơi mệt nên đã ngủ một giấc thôi mà.”
Doãn Hạ Mạt dịu dàng nói, cô lấy tay vuốt lại mái tóc bết mồ hôi của Tiểu Trừng. “Có thể là dạo này, thời gian em vẽ tranh hơi lâu đấy, sau này phải nghỉ ngơi nhiều hơn, được chứ?”
“… Dạ được.”
“Vẫn còn mệt đúng không?” Doãn Hạ Mạt kéo chăn đắp lên đôi tay và vai của Tiểu Trừng, “Em ngủ thêm một chút nữa đi, chị sẽ ở đây với em.”
“Em không mệt…” Ánh mắt ấm áp của Doãn Trừng nhìn chị chăm chú, nhưng giọng nói lại đứt quãng, “chị… váy của chị đẹp quá… buổi tiệc tối nay… có vui không…”.
“Rất vui. Buổi tiệc

