Phan Nam hết chịu nổi, trả lời qua loa vài câu rồi tìm đường đi ra một góc vắng đứng trốn.
Đào Thục Nhi lại nói chuyện với các minh tinh khác rất vui vẻ, Thục Nhi có vẻ cũng ngạc rất ngạc nhiên, dáng điệu mềm mỏng, dịu dàng.
“Thật thế sao?”
“Có chuyện như thế à?”
“Thiếu gia vốn dĩ là ông chủ của chúng tôi nên đương nhiên là anh ta phải biết Hạ Mạt…”
“Vậy thì để hôm khác nhất định tôi phải hỏi Hạ Mạt…”
“Tội quá, tôi cũng không biết…”
Đào Thục Nhi thao thao bất tuyệt một hồi những điểu vô thưởng vô phạt. Mấy minh tinh vây quanh lúc đầu có vẻ không vui, sau cũng chẳng muốn quan tâm nữa, bát quái vẫn cứ là bát quái, chẳng qua là nói chút chuyện để giết thời gian, một hồi rồi cũng chán nản mà bỏ đi.
Cho tới thời khắc mà Lạc Hi và Thẩm Tường cùng bước vào.
Sự chú ý của quan khách trong đại sảnh mới lại tập trung trở lại!
Hai người từ cửa đại sảnh từ từ bước vào.
Lạc Hi mặc vest màu đen cắt may thủ công của Ý, áo sơ mi trắng, bên ngoài cổ áo có chiếc khăn lụa màu bạc, lịch sự và nhã nhặn. Dáng Lạc Hi dong dỏng, đôi mắt sáng rực, khóe môi như thường trực nụ cười, cơ thể như bao trùm một lớp sương mù hút hồn, có lẽ không thể dùng được chữ “tuấn tú” để miêu tả mà phải là chữ “tuyệt mỹ” mới xứng tầm.
Thầm Tường khoác tay Lạc Hi.
Nếu nhìn về dung mạo và nhan sắc, đi bên Lạc Hi tuyệt mỹ, Thẩm Tường xem ra có phần yếu thế, tuy nhiên ở Thẩm Tường vẫn có cái khí chất kiêu ngạo thuẩn khiết của một Vương Hậu tôn quý, cổ cao, gương mặt được trang điểm một lớp phấn mỏng, chiếc váy nhung tuyết màu đen, sợi dây chuyền kim cương dài lấp lánh lạ mắt.
Hai người đứng bên nhau.
Xem ra đúng là một cặp rất xứng đôi.
Ánh mắt của mọi người trong đại sảnh buổi tiệc tập trung vào Lạc Hi và Thẩm Tường.
Không khí có vẻ như ngưng đọng lại.
Tiếng thở gần như đứt quãng.
Chỉ còn lại tiếng nhạc hòa tấu uyển chuyển đang được dàn nhạc biếu diễn trên sân khấu.
Đây tất nhiên không phải là lần đầu tiên Lạc Hi và Thẩm Tường khoác tay nhau cùng xuất hiện ở chốn đông người, mà là lần đầu tiên họ cùng xuất hiện theo tư cách tình cảm nam nữ sau vụ scandal. Thẩm Tường xưa nay vẫn yêu Lạc Hi đơn phương, cô ta gần như công khai “bí mật” này trong giới showbiz. Còn về phía Lạc Hi, anh chưa từng bao giờ để lộ bất cứ thái độ nào, sau đó đột nhiên công bố có quan hệ tình cảm với cô gái Doãn Hạ Mạt mới bước chân vào làng giải trí.
Đương lúc mọi người cho rằng tình cảm của Thẩm Tường có kết cục kiểu “hoa rơi hữu ý mà nước chảy vô tình” thì bỗng nhiên cục diện lại đảo ngược, Lạc Hi và Doãn Hạ Mạt chia tay nhau. Tuy thông tin Lạc Hi và Thẩm Tường chính thức công khai quan hệ tình cảm vẫn chưa được xác nhận, nhưng họ tay trong tay xuất hiện ở chỗ như thế này chính là một biểu hiện ngầm của sự xác nhận.
Chà! Thiên Vương – Thiên Hậu của làng giải trí…
Chắc có lẽ lại là một câu chuyện cổ tích lãng mạn đây…
Đúng vào lúc tất cả quan khách trong đại sảnh đểu đưa mắt tán thưởng nhìn theo từng bước chân của Lạc Hi và Thẩm Tường, các minh tinh quen biết cũng như những chưa quen biết cùng những người nổi tiếng trong giới thượng lưu đang chuẩn bị lên tiếng chào hỏi hai người họ thì…
Trên sân khấu, dàn nhạc đột nhiên dừng lại!
Tất cả mọi người trong đại sảnh ngẩn người ngạc nhiên.
Họ gần như cùng lúc ngẩng đầu nhìn lên phía cầu thang cuốn bằng gỗ.
Quả nhiên…
Lại Thiếu gia Âu Thần từ trên cầu thang đi xuống.
Hơn nữa…
Quan khách giật mình đứng lặng…
Người chỉ huy dàn nhạc tiếp tục điểu khiển dàn nhạc.
Một khúc nhạc mới vui vẻ, nhộn nhịp nổi lên vang khắp đại sảnh!
Trên cầu thang gỗ cuốn hoa lệ.
Cánh tay Âu Thần được một người con gái ôm chặt.
Người con gái đẹp như một thiên thần trong bộ váy áo dài màu trắng bằng chất liệu voan mỏng hở cổ, bờ vai trần mỏng manh như ẩn như hiện, rất thanh lịch không chút sexy. Phía chân váy là một đường vạt cong từ cao xuống thấp, để lộ đôi chân thon dài, trắng muốt như ngọc của cô gái. Trên chiếc váy có gắn những hạt kim cương nho nhỏ lóng lánh như sao sa.
Mái tóc dài dày như rong biển của cô gái buông xõa trên bờ vai.
Trước trán buộc sợi dây trang sức bằng bạch kim xinh xinh khiến mái tóc dài hơn quăn nhìn thanh tú thuần khiết, chính giữa ấn đường là một viên kim cương lấp lánh chói ngời đẹp tuyệt mỹ, ánh sáng phát ra từ viên kim cương thật sống động như ánh mặt trăng khiến người ta phải trầm trồ thán phục.
Đôi mắt thiếu nữ đó lại phẳng lặng như mặt hồ.
Ánh sáng lấp lánh từ viên kim cương không át được ánh mắt ấy, cô gái như nàng công chúa dịu dàng xinh đẹp trong những câu chuyện cổ tích được mọi người yêu mến, nàng thần bí mà thuần khiết khiến người ta hận không thể đem hết những cái đẹp còn lại trên thế giới này đặt dưới chân nàng để đổi lấy nụ cười của nàng.
Là Doãn Hạ Mạt…
Cô đẹp như một nàng công chúa…
Một vài ngôi sao trong đại sảnh đã nhận ra viên kim cương giữa ấn đường của cô chính là viên kim cương “Ánh sáng của mặt trăng” nổi tiếng trong truyện cổ tích mà vua Anh cất giữ.
Quan khách chìm trong kinh ngạc thán phục.
Trong đại sảnh, những nhà báo nổi tiếng là những người có phản ứng nhanh nhất, họ liên tưởng ngay đến việc Doãn Hạ Mạt là bạn gái cũ của Lạc Hi, lúc này lại khoác tay Âu Thần bước xuống cầu thang, đằng kia Lạc Hi và Thẩm Tường cũng đang tay trong tay bước vào đại sảnh!
Một đề tài thật tuyệt diệu!
Đám đông bắt đầu xôn xao.
Thẩm Tường thần sắc lạnh lùng kiêu sa như một Vương Hậu khiến người ta không dám tới gần, còn Doãn Hạ Mạt lại xinh đẹp thuần khiết, lặng lẽ như mặt biển ngày hè khiến người ta cứ muốn ngắm mãi không nỡ rời mắt.
Đằng xa kia, Lạc Hi ngước nhìn hai người đang từ từ bước xuống trên những bậc cầu thang gỗ xoắn, đôi mắt Lạc Hi nhíu lại dần, ánh mắt như đông kết lại nơi cánh tay Doãn Hạ Mạt đang ôm cánh tay Âu Thần, đôi môi Lạc Hi như bất động. Thẩm Tường quay lại nhìn Lạc Hi một cái rồi mỉm cười lặng lẽ đưa tay về phía trước vẫy chào một người bạn.
Cánh tay cô chặn vừa đúng tầm mắt Lạc Hi.
Trên cầu thang gỗ xoắn.
Doãn Hạ Mạt cũng nhìn thấy Lạc Hi phía đằng xa kia.
Tuy là trước khi đến đây, cô đã chuẩn bị sẵn tinh thần để có thể bình tĩnh chạm mặt anh, cũng đã nghĩ tới việc Lạc Hi sẽ cùng Thẩm Tường xuất hiện, nhưng khi thật sự nhìn thấy Lạc Hi và Thầm Tường khoác tay nhau, lòng cô vẫn thắt lại…
Và sau đó…
Đau như kim châm…
Nỗi đau trống trải….
Ngoại trừ làn môi có vẻ nhợt nhạt đi một chút, thần sắc Doãn Hạ Mạt vẫn tỏ ra bình tĩnh thản nhiên, có vẻ như chẳng có chuyện gì xảy ra, bước chân cô đều đều không chút chệch choạc. Nhưng mà, cánh tay Doãn Hạ Mạt nhói đau, là Âu Thần đã đặt tay lên nắm mạnh tay trái của cô đang ôm cánh tay anh khiến cô cảm thấy đau.
Âu Thần lạnh lùng nhìn Doãn Hạ Mạt.
Trong ánh mắt ẩn chứa giá băng giận dữ.
Do

