Bong bóng mùa hè - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Snack's 1967

Bong bóng mùa hè (xem 7193)

Bong bóng mùa hè

hoàn mỹ, nụ cười đẹp đẽ luôn nở trên môi, nhưng hố sâu trong lòng anh ngày càng buốt giá. Trong cơn ác mộng, hết lần này đến lần khác, anh cố gắng vừa cười vừa nói: “Mẹ! Mẹ nhìn đi, người mẹ đã từ bỏ là con hôm nay đã giỏi giang thế này đây…”


Mẹ không hối hận sao?


Nhưng, bị vứt bỏ là số phận của anh…


Tuy nhiên định mệnh này phần nhiều cũng bởi vì anh.


Để ngăn những người cố gắng tiếp cận mình, Lạc Hi đã dùng sự ưu tú, sự hiểu biết thành vật bảo hộ cho mình, dùng thói kiêu ngạo và nụ cười để chế giễu những đứa trẻ đã bị anh cướp đi tình yêu thương của cha mẹ chúng. Nhưng những đứa trẻ ấy là con đẻ, anh chẳng qua chỉ được nhận về nuôi, tình yêu thương của cha mẹ chúng có đúng là bị anh cướp đi?


Và kết quả cuối cùng là luôn bị trả lại cô nhi viện, thậm chí còn bị vu là thằng trộm cắp rồi bị tóm cổ vào đồn. Trong mắt của các cô trong cô nhi viện, anh là một đứa trẻ tội nghiệp đáng thương, còn anh lúc nào cũng chỉ muốn dò hỏi tin tức về mẹ…


Nếu biết anh sẽ bị bỏ rơi, đêm đêm anh khóc rất nhiều, anh đã và không bao giờ còn có được hạnh phúc…


Dù là như vậy…


Mẹ…


Cũng sẽ không hối hận sao?


Ngồi trên bậc đá xanh ẩm ướt trong sân vườn, sau lưng cậu bé 16 tuổi, hoa anh đào nở rộ, không biết tại sao ký ức lại ùa về trong đầu anh như vậy. Khi âm thanh của tiếng bước chân vọng đến , anh đột nhiên có ảo giác rất hoang đường, nghĩ rằng đó là mẹ anh đang trở về!


Anh ngoái đầu và nhìn thấy cô bé.


Giữa những cánh hoa bay đầy trời, cô bé 15 tuổi, đôi mắt lạnh lùng màu hổ phách, đôi mắt không đúng độ tuổi của cô bé khiến trái tim anh trở nên bình lặng…


Bây giờ nghĩ lại, tình cảm của anh với cô dường như chẳng vì một lý do gì, chính trong khoảnh khắc đó, hình ảnh của cô đã in dấu trong lòng anh, đã in đậm đến nỗi không có gì có thể xoá đi được.


Đôi mắt cô luôn dễ dàng nhìn thấu được lòng anh, nhưng lại không có chút hứng thú gì với anh, chỉ là những lúc anh vô tình làm tổn thương Tiểu Trừng, cô mới đứng ra bảo vệ cậu em trai như bảo vệ chú gà con. Trong lòng cô, Tiểu Trừng chiếm một vị trí quan trọng không gì so sánh được, thậm chí có nhiều lúc anh cảm giác cô đang sống vì Tiểu Trừng, tất cả những gì cô làm đều vì muốn Tiểu Trừng được vui.


Sau này, cô dần dần tiếp nhận anh, từng bước, từng bước đối xử với anh như một người trong cùng một nhà. Đúng lúc trong lòng anh đang dần có sự ấm áp, cô lại nhẫn tâm xé tan sự ấm áp trong lòng anh.


Xen ra, có vẻ cô là người tận nghĩa tận tình, cô thậm chí giành giật cho anh cơ hội được đi du học, nhưng cô không biết anh hận cô biết bao! Chỉ vì vì sự có mặt của anh làm ảnh hưởng đến bố Doãn, ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của Tiểu Trừng, cô thản nhiên lặng lẽ buộc anh phải ra đi, trong lòng cô không mảy may do dự và phản kháng.


Anh cho rằng lòng căm hận sẽ khiến những ngày sống bên Anh, anh mãi mãi không thể quên được cô. Rồi cho đến một lần, khi ví tiền có đựng ảnh của cô bị cướp mất, anh đã điên cuồng bạt mạng đuổi theo tên cướp qua mấy con đường chỉ để lấy lại ảnh của cô trong cái ví rỗng. Lúc đó anh mới nhận ra, trong nỗi căm hờn thầm lặng còn có một thứ tình cảm vô cùng phức tạp…



Thiếp biết chàng yêu cô ta.


Yêu cô ta như yêu kim cương


Dù cho cô ta không yêu chàng


Chàng vẫn khờ dại yêu cô ta


Cũng giống như thiếp yêu chàng


Khờ dại yêu cô ta



Thiếp có thể giả vờ không biết chàng yêu cô ta


Thiếp có thể khóc lóc cầu xin chàng


Nếu như quỳ xuống chàng có thể khiến chàng mềm lòng


Và dù cho thiếp có chết đi


Chàng cũng sẽ không ở lại



Bóng dáng của cô gái mờ mờ ảo ảo trên sân khấu, gương mặt trong sáng ánh mắt thản nhiên, giọng hát dịu dàng, mềm mại như từ một nơi xa xăm nào đó vọng lại.


Lạc Hi chăm chú nhìn cô ca sĩ rất lâu.


Anh mắt đen huyền như màn đêm.


Sau năm năm gặp lại cô trầm tĩnh hơn, dù rằng cô chỉ trầm ngâm lặng lẽ ngồi một mình ở góc nhà, nhưng cô vẫn toát ra ánh hào quang và mùi thơm khiến người ta mê mẩn.


Có lẽ, khi anh mới tiếp cận cô, lúc đầu là để trả thù cô, dụ dỗ cô, để cô phải yêu anh, để cô cũng phải nếm thử cái cảm giác u sầu mà bao nhiêu năm qua anh không thoát ra được.


Nhưng anh đã đánh giá quá cao về mình.


Càng tiếp xúc, càng gần gũi với cô, tình cảm của anh càng thêm đơn độc. Anh không thể không yêu cô. Cái đẹp lạnh lùng của cô như là một thứ thuốc phiện, cô còn chưa vướng vào thì anh đã bị chìm đắm.


Sự chìm đắm này khiến anh sợ hãi.


Có thể đây là bi kịch mà số trời đã định cho cuộc đời anh, dường như anh đã nhìn thấy kết cục của đời mình.


Càng yêu cô anh càng lo sợ, giống như con dao găm thấm đầy mật ngọt đang đâm xoáy vào tim anh, vừa ngọt ngào vừa đau xót nhỏ máu.


Dù cô cũng đang dần dần yêu thương anh, nhưng trong đôi mắt cô, trước sau vẫn là thái độ dửng dưng lạnh lùng, dường như bất cứ lúc nào, cô cũng có thể rời xa anh, dường như đối với cô tình cảm không phải là điều quan trọng. Có những lúc anh cảm giác đó chỉ là ảo giác, sắc mặt, thái độ của cô khi nhìn anh mỉm cười không có sự dửng dưng xa cách, rõ ràng là rất dịu dàng, rất yêu thương, và rồi bỗng nhiên, anh lại cho rằng tình cảm trong đôi mắt cô chỉ là ảo giác của anh…


Cho dù khi nhìn thấy những bức ảnh của cô và Âu Thần bên nhau, nỗi đau khổ khiến anh ngạt thở, nhưng thực sự anh cũng không đến mức không tin tưởng cô.


Thực ra nếu đúng là cô có ý định rời xa anh, thì việc gì phải tới thăm anh trước để mà giải thích, hơn nữa, cô còn cố gắng làm sao cho anh vui vẻ. Anh hiểu, anh cũng hối hận vì đã quá xúc động mà đã nói ra những lời làm tổn thương đến cô.


Chỉ có điều…


Anh thật sự rất lo sợ…


Rốt cuộc cô cũng rời xa anh ư, giống như năm năm trước cô đã mặc nhiên tống tiễn anh đi, giống như mẹ anh đã bỏ anh ở khu vui chơi…


Cho dù, cô yêu thương anh, nhưng có phải cô cũng đang yêu thương Âu Thần, bằng không, dù ở bất cứ góc độ nào cũng không thể chụp lại được những hình ảnh cô với vẻ mặt đầy lo lắng và quan tâm như vậy. Cô yêu anh, nhưng trong lòng cô có lẽ có nhiều thứ khác quan trọng hơn anh, nên bất cứ lúc nào cô cũng có thể bỏ anh rồi ra đi một cách lặng lẽ…


Tận đáy lòng…


Những ý nghĩ buốt lạnh cứ thế tuôn trào…


Anh chợt nhớ về ngày xa xưa, khi anh còn nhỏ ngồi một mình cô độc trên chiếc ghế dài trong khu giải trí giữa đêm khuya giá lạnh làm chân tay anh đông cứng, máu trong người từng giọt từng giọt nhưng chảy đông cứng… Giá như anh đừng yêu mẹ anh nhiều như thế thì có lẽ khi mẹ anh bỏ đi, anh sẽ dễ dàng chấp nhận hơn chăng…


“Đới Tây! Đới Tây!”


“Hát bài nữa đi! Đới Tây!”


Những tiếng reo hò vỗ tay tán thưởng rầm rầm trong quán bar Bong Bóng!


Lạc Hi ủ uê suy tư bỗng nhiên giật mình tỉnh lại!


Đèn cầu xoay tròn chiếu bảy màu sắc, cô ca sĩ đang dứng rên sân khấu hoá ra kh

Từ khóa: Bong bóng mùa hè,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Sau chia ly, gắng đừng lụy bi…

Truyện Nơi Ấy...Ngoảnh Lại Voz Full

Truyện Chuyến Đi Vũng Tàu Voz Full

Này các chị gái ế, muốn lấy được chồng thì cứ áp dụng “tuyệt chiêu” của tôi

Tử vi ngày 16/03/2017 Thứ Năm của 12 cung hoàng đạo