Ánh mắt Lạc Hi u ám.
Nỗi đau trong lòng dường như đang cuồn cuộn dâng trào.
“Em không lừa dối anh.” Doãn Hạ Mạt nghẹn ngào.
“Đúng là em không lừa dối anh, mà là chọn sai cách dẫn dụ anh…” Xem ánh mắt u ám của Lạc Hi dường như không ăn nhập gì với nụ cười nhạt nhẽo trên môi anh. “Lúc anh hỏi em có gặp Âu Thần không, em lại nói em chẳng có trao đổi gì với hắn cũng chẳng chấp nhận bất cứ điều kiện nào của hắn…”
“Đó là sự thật.”
“Nhưng câu hỏi của anh là em có gặp hắn không…”
“Có sự khác nhau sao? Anh muốn để ý tới điều gì?” Cô nhíu mày cố gắng biểu lộ hết suy nghĩ của mình để anh đừng hiểu lầm thêm nữa. “Nếu như điều anh để ý đến là chuyện em có gặp anh ta hay không, bây giờ em đang là người thuộc công ty Âu Hoa Thịnh của tập đoàn Âu Thị, chuện đó làm sao mà tránh được? Còn nếu như điều anh để ý là em có vì sự kiện Cờ chiến mà đáp ứng yêu cầu của Âu Thần hay không, vậy thì coi như bây giờ em có thể nói một lần nữa rằng… Không có!”
“Cho nên, em thực sự đã gặp hắn.” Ánh mắt của Lạc Hi càng lúc càng u ám, khí sương trong đôi mắt khiến anh càng đẹp một cách ma quái hơn.
Doãn Hạ Mạt do dự một chút, cô hiểu rằng không thể tiếp tục tránh né câu hỏi này nữa.
“… Vâng.”
“Là em tìm hắn hay hắn tới tìm em?” Giọng Lạc Hi tựa sương đêm.
Lại một hồi lâu nữa trái tim Hạ Mạt buốt nhói.
“… Là em tới tìm anh ấy.”
“Có phải anh đã bảo em, không cần phải vì bộ phim Cờ chiến mà tới tìm hắn để cầu xin.”
“…”
“Trước đó, có phải anh cũng đã cầu xin em không được gặp hắn, không được nói chuyện với hắn bất luận là vì chuyện gì sao? Vậy mà em đáp lại yêu cầu của anh như thế nào?” Ánh mắt của Lạc Hi tối sầm nghi ngờ nhìn Hạ Mạt.
…
Buổi tối trước hôm đi Nhật Bản quay ngoại cảnh …
“Không được gặp người đó”, cổ họng Lạc Hi nghẹn lại, “cũng không được để hắn gặp em, ngộ nhỡ đụng mặt hắn không được nói chuyện với hắn, không được nghe những điều hắn nói với em…
“Có nghe không đấy?…”
“…”
“Nếu không anh sẽ rất khó chịu… rất khó chịu, rất khó chịu… nghe thấy không?…” Lạc Hi xì mặt vuốt tung mái tóc Hạ Mạt.
“Vâng…” Cô không còn lời gì để nói.
“Hạ Mạt”, Lạc Hi khoái chí cười, đặt cằm nên cổ cô xát nhẹ, “anh cảm thấy, anh thực sự cũng thấy hạnh phúc đó…”.
…
“Em đi tìm anh ta là vì…”
“Anh không muốn nghe!”, đôi mắt Lạc Hi tràn đầy đau khổ và yếu đuối, “em lúc nào cũng có cả đúng lý do để viện cớ!”.
“… Là vì không muốn anh giận cá chém thớt, vì mối quan hệ của chúng ta, những chuyện trước kia đã đến lúc phải kết thúc !” Doãn Hạ Mạt cắn môi , rốt cuộc cô đã kiên trì nói ra những điều cô muốn nói .
“Kết thúc…” Lạc Hi bật cười giống như vừa được nghe chuyện tiếu lâm hay nhất trên đời này, cười đến nỗi nước mắt như đang trào ra nơi khoé mắt “… Em dùng cái ánh mắt quan tâm lo lắng nhìn Âu Thần đang nằm trên giường cấp cứu đó chính là cách thể hiện kết thúc sao?!”.
“ ” Doãn Hạ Mạt chấn động.
“Em bảo anh nên tin em như thế nào đây?” Nhận thấy thái độ khác thường của Hạ Mạt, đôi môi của Lạc Hi lại càng đẹp hơn, anh đưa tay dịu dàng vuốt tóc Hạ Mạt, hạ giọng. “Em đã đồng ý với anh là không đi gặp hắn, đã đồng ý ngộ lỡ đụng mặt hắn cũng sẽ không nói chuyện với hắn, vậy mà em lại tự ý đi tìm hắn, vậy mà khi anh hỏi, em lại lấp liếm nói với anh rằng chẳng có trao đổi gì với hắn, vậy mà nháy mắt lại nắm trong tay Hoàng Kim Vũ…”
“…”
“Chà, có lẽ em tuyệt đối không phải đi tìm gặp hắn là vì anh mà chính vì bản thân em.” Lạc Hi cười rạng rỡ như cánh anh đào, những cánh hoa anh đào đầu hạ bị gió thổi rụng lả tả trong vườn nhà. “Còn nhớ em đã từng nói, trái tim em không có chỗ cho tình yêu, em chỉ cần thành công, vì thành công, em sẽ bất chấp mọi thủ đoạn. Cho nên, bây giờ vì cơ hội của em, em quyết định vứt bỏ anh sao?”
“Anh… anh nghĩ như vậy sao?!”
Doãn Hạ Mạt đau tức trong lồng ngực.
Cô đờ đẫn nhìn Lạc Hi, trái tim đau thắt không thở nổi, cô vùng vẫy âm thầm nói với chính mình, Lạc Hi vì phải chịu nhiều đau khổ nên mới nói ra những lời cay nghiệt đấy, vậy mà trái tim cô vẫn đập từng nhịp , từng nhịp nhói đau làm sắc môi chuyển dần sang trắng bệch. Tự dưng Hạ Mạt cảm thấy không hiểu tại sao mình còn đứng đây, không hiểu tại sao mình như một con ngốc nghe anh nói với mình những lời đau lòng này!
Nhìn khuôn mặt Hạ Mạt càng lúc càng nhợt nhạt, trong lòng Lạc Hi cũng cảm thấy vô cùng ân hận!
Không, anh không có ý đó, thật sự anh cũng không có ý nghi ngờ cô! Nếu là vì Âu Thần có thể đem lại những cơ hội tốt cho cô, thì việc cô phải làm là chia tay anh chứ không phải đứng ở đây cố giải thích cho anh hiểu. Với tính cách lạnh nhạt xưa nay của Hạ Mạt, nếu cô không có tình cảm với anh, cô sẽ không liên tục gọi điện cho anh như vậy, thậm chí trước việc anh đã cự tuyệt không nhận điện thoại, cô đã đến trường quay thăm anh trước
Nhưng cứ nghĩ đến những hình ảnh trên trang báo kia, hình ảnh Hạ Mạt dịu dàng buộc sợi dây lụa màu xanh cho Âu Thần, rồi hình ảnh cô lo lắng quan tâm nhìn Âu Thần nằm trên giường cấp cứu…
Giống như sương mù giữa đêm khuya, nỗi sợ hãi không định hình và cảm giác bất an khiến trái tim Lạc Hi đột nhiên bị thọc sâu tạo thành một hố đen thăm thẳm, rồi cứ thế rơi mãi vào…
Trong phòng nghỉ, hai người lặng lẽ nhìn nhau, đau khổ và bi thương trong ánh mắt như lời định mệnh bùa chú cho số phận, không ai có thể thoát ra được, cả hai bỗng nhiên đều không biết nên phải nói gì, có lẽ nói gì cũng sẽ là sai…
“Cốc cốc.”
Khiết Ni đứng bên ngoài gõ nhẹ cửa phòng.
“Lạc Hi, sắp diễn cảnh tiếp theo rồi, đạo diễn gọi anh chuẩn bị đấy.”
Lạc Hi buồn bã nhìn Hạ Mạt một lần nữa, định nói gì đó song lại không cất được thành tiếng, anh cứng đơ người bước ngang qua Hạ Mạt. Hạ Mạt đứng ngược phía ánh nắng, lòng cô đau như thắt, khi cánh cửa bị Lạc Hi đóng “rầm” một tiếng, sợi dây đau khổ nhất trong cõi lòng cô cũng đứt theo luôn…
***
Hạ Mạt về đến nhà thì trời đã tối. Cô đứng trước cửa hít thật sâu, cố gắng giấu hết những nỗi đau không để hiện nên trên khuôn mặt, cô đưa tay xoa xoa trên mặt, nở nụ cười hồi lâu cho thật tự nhiên rồi mới lấy chìa khoá mở cửa.
“Tiểu Trừng.”
Hạ Mạt vừa đổi dép ở hành lang trước cửa vừa khẽ gọi.
Sao không có ai nhỉ?
Giờ này Tiểu Trừng phải có ở nhà mới đúng chứ, nhưng không ai cả, không có mùi thơm của thức ăn, đèn phòng khách cũng không bật. Hạ Mạt nghi hoặc bước vào phòng khách, con mèo đen lù lù nhào về phía cô, Hạ Mạt giật thót mình, con Sữa Bò lại gào lên kéo cô chạy về phía phòng n


