Bong bóng mùa hè - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Bong bóng mùa hè (xem 7215)

Bong bóng mùa hè

hôm đó…


Mưa lớn như trút nước, tàn nhẫn xé những vết máu đầm đìa, giống như một vết thương, máu chảy đầm đìa không muốn đông lại, thời gian trôi đi, vết thương lại càng thêm tươi mới.


Anh và cô ấy… đã là hai thế giới rồi kia mà…


Không thể quay về với nhau được nữa sao…


Sự đau đớn của thế xác chẳng thể nào sánh được với vết thương tận đáy lòng, giống như chất kịch độc của thứ rượu mạnh, từng chút, từng chút một ăn mòn tim gan Âu Thần nhưng lại chẳng thể ngất hay chết đi ngay được, chỉ có thể tỉnh táo mà cảm nhận sự thiêu rụi của nó trong sự đau đớn khôn cùng…


Cô ấy và Lạc Hi…


Là người trong cùng một thế giới sao…


Trong bóng đêm, nỗi đau đớn dần dần lắng xuống rồi lạnh buốt. Từ thời khắc đó, anh đã quyết định. Người cùng một thế giới thì sao chứ, đã có quá nhiều người tương tự nhau, thì sự tin tưởng lẫn nhau sẽ càng mong manh, suy diễn và hoài nghi lại càng dễ nảy sinh.


Âu Thần lại muốn thử xem sự tin tưởng của hai người, cuối cùng sâu sắc đến mức nào!


Ráng chiều như một bức tranh.


Ngón tay Âu Thần như là người tình vuốt ve sợi ren lụa màu xanh, hồi lâu anh ngẩng đầu nhìn Lạc Hi, đáy mắt ẩn hiện những âm u mờ ảo.


“Còn hôm nay, tôi chỉ đến đề hoàn thành những điều khoản cuối cùng của hợp đồng thôi.”


Lạc Hi cười tươi như hoa, giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại ẩn chứa sự mỉa mai giễu cợt.


“Anh không thấy rằng thủ đoạn này đã rất xưa rồi hay sao? Vì sự nghiệp, tiền đồ của tôi mà phải đi cầu xin anh, sao mà nó giống với những đoạn kịch phải lụy vì tình xưa kia đến vậy. Âu Thần, mỗi người đều có quyền lựa chọn, cho dù cô ấy đã từng bên anh, nhưng hiện giờ người cô ấy yêu thương là tôi. Đừng cố gắng dừng thủ đoạn bỉ ổi này nữa, như vậy chỉ làm cho người ta khinh thường anh mà thôi.”


Âu Thần tỏ ra dửng dưng, nhếch mép nói:


“Tạm biệt.”


Lúc Âu Thần quay người bước đi, bầu trời chỉ còn rớt lại một tia nắng chiều cuối cùng.


Lạc Hi tức cười nhìn theo cái bóng của Âu Thần, ngáp nhẹ một cái, lẽ nào Âu Thần lại cho rằng câu nói ấy có thể khiến cho anh phẫn nộ mà mất đi lý trí hay sao? Đòn đánh vào tâm lý bắt người ta hiểu lầm kiểu như vậy thì lúc ở cô nhi viện, anh đã chơi chán rồi.


Vậy mà…


Trong màn đêm, sợi ren lụa màu xanh trên cổ tay của Âu Thần nhẹ bay trong gió.


Lạc Hi hồi tưởng lại!


Trong đầu anh hiện lên hình ảnh một tờ báo anh đã xem lúc quay ngoại cảnh ở Nhật Bản. trong tấm ảnh, Hạ Mạt đang buộc sợi ren lụa màu xanh lên cổ tay Âu Thần, ráng chiều dịu dàng bao quanh hai người như khảm một viền sáng tuyệt đẹp khiến người ta có cảm giác Hạ Mạt và Âu Thần ở bên nhau giống như đôi tình nhân yêu nhau đã rất lâu rồi.


Nhắm mắt lại…


Lạc Hi cố gắng xua đi hình ảnh đang lởn vởn trong đầu, khóe môi đôn hậu cũng dần mất đi. Anh có vẻ hơi cứng nhắc khi mở cánh cửa phòng nghỉ, bước vào trong, Lạc Hi ngồi trên sofa màu đỏ đặt trước tấm gương trang điểm. Anh ngồi đó lặng lẽ, trong gương, tuyết trắng trên mặt anh giống như những cánh hoa anh đào, đôi mắt đen sẫm, toàn thân dường như bị một lớp sương mỏng bủa vây.


***


Buổi tối.


Nồi canh đang sôi sùng sục trên bếp, cánh gà đã dần dần chuyển thành màu nâu, trong bếp ngào ngạt mùi thơm hấp dẫn. Hạ Mạt dùng muỗng cẩn thận từng li từng tí lật chiếc cánh gà không để chúng dính lại nơi đáy nổi, chờ nước canh đặc lại mới có thể múc ra được.


“Thơm quá!”


Doãn Trừng thò đầu và trong bếp. Từ lúc chị gái gia nhập làng giải trí, thời gian chị ở nhà ngày càng ít, tuy kinh tế trong gia đình đã được cải thiện nhiều, nhưng cậu chỉ muốn giống như trước đây, có thể luôn gặp được chị, ở bên chị.


“Không phải là để em nghỉ ngơi sao?”


Hạ Mạt nói nhẹ, cô vặn lửa nhỏ hết cỡ để ninh nồi cánh gà thật chậm rồi ngó lại Tiểu Trừng đang từng bước từng bước tiến lại gần phía mình. Tiểu Trừng có vẻ gầy đi, nước da tái hơn, hai con mắt trông vừa đen, vừa to như đôi mắt của chú hươu non.


“Em không mệt.” Doãn Trừng mỉm cười, nói. “Có phải anh Lạc Hi sắp tới không? Hạnh phúc quá ta, anh Lạc Hi được ăn món do chính tay chị nấu cơ đấy.”


“Chị cũng vẫn thường nấu cho em ăn đấy thôi.”


“Nhưng mà… em cứ nghĩ là…” Tiểu Trừng vẫn luôn nghĩ là chị sẽ mãi chỉ nấu cơm cho một mình cậu ăn thôi. Đột nhiên cậu lại cảm thấy mình ích kỷ quá, người cùng chia sẻ chị gái với mình chính là anh Lạc Hi mà từ nhỏ cậu đã thích chứ nào phải ai xa lạ đâu. Doãn Trừng đổi qua chuyện khác, cậu cẩn thận dò hỏi: “Chị, chị thích anh Lạc Hi à?”.


Hạ Mạt sững người một chút rồi ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Doãn Trừng, cô cười dịu dàng:


“Tiểu Trừng à, em thích anh ấy không?”


“Dạ?”


Gắp món cánh gà ra đĩa, Doãn Hạ Mạt nói nừa đùa nửa thật:


“Nếu như Tiểu Trừng không thích anh ấy, vậy thì chị cũng không thích anh ấy. Nếu Tiểu Trừng có thể chấp nhận anh ấy, thì chị mới thích anh ấy.”


“Chị…”


Mắt của Tiểu Trừng hơi ươn ướt, hàng lông mi dài như đọng giọt sương long lanh.


“…”


Hạ Mạt nhìn Doãn Trừng, cô mỉm cười. Cô thừa biết Tiểu Trừng ngay từ nhỏ đã yêu quý Lạc Hi. Hồi đó, cả ngày Tiểu Trừng bám đuôi Lạc Hi.


“Em rất thích anh Lạc Hi.” Tiểu Trừng mỉm cười.


“Tại sao vậy?”


“Bởi vì…”, bởi vì chị thích ai thì em nhất định sẽ thích người đó, “… vì anh Lạc Hi rất tốt với chị, đã nhiều lần giúp đỡ chị, vả lại em thấy anh ấy cũng rất thích chị”. Tuy nhiên thế giới này không ai có thể yêu thích chị Hạ Mạt được bằng cậu, Tiểu Trừng trong lòng thầm nghĩ thêm như vậy.


“Có điều…” Đột nhiên Tiểu Trừng lại do dự.


“Sao cơ?” Hạ Mạt vội hỏi.


“Chị sau này chị có thích anh Lạc Hi… hơn… thích em không?” Vẻ mặt của Tiểu Trừng lắng xuống.


“Chỉ toàn nghĩ bậy!”


Hạ Mạt mắng yêu. Lúc này nước trong bình đã sôi, cô vội tắt lửa, rót nước vào phích. Xong việc, thấy Tiểu Trừng vẫn còn đứng đờ người ở đó, phát hiện sắc mặt của Tiểu Trừng nhợt nhạt khác thường, Hạ Mạt sững người thất kinh.


“Hồi này em có đi bệnh viện khám định kỳ đầy đủ không đấy?” Doãn Hạ Mạt lo lắng hỏi.


“Có, lần nào em cũng đi mà.” Doãn Trừng nhanh chóng chuyển về trạng thái bình thường, ra vẻ cười làm như không có chuyện gì trả lời chị.


“Bác sĩ nói sao?”


“Nói tình trạng sức khỏe của em rất tốt, chỉ cần hằng ngày uống thuốc đúng giờ, sẽ giống như một bé bi khỏe mạnh đó!”


“Vẫn là bác sĩ Trịnh à?” Bác sĩ Trịnh nhận điều trị cho Tiểu Trừng đã bốn năm, tuy bà đã lớn tuổi nhưng là người nhân từ, tay nghề lại rất cao, Hạ Mạt rất yên tâm. Nhưng không hiểu sao, hôm nay tuy là nghe Tiểu Trừng khuếch trương tình hình sức khỏe “như một bé bi khỏe mạnh” mà trong lòng Hạ Mạt không hề yên tâm chút nào, trái lại cô có cảm giác như thể mây đen đang ngày càng tích dày lại.


“…vâng.” Tiểu Trừng hơi do dự một chút.


“Tuần sau kiểm tra, chị sẽ đi cùng em.” Doãn Hạ Mạt quyết định.


“Không cần đâu, một mình e

Từ khóa: Bong bóng mùa hè,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Em sẽ xóa tên anh

Giả vờ thôi mà sao lại thành thật

Lén Lút Yêu Em

Tưởng bạn trai mới quen bỏ quên bật lửa trong nhà tắm, cô gái ung dung đi tắm mà không biết rằng chính nó là…

Đừng Yêu Ai Nếu Trái Tim Chưa Đủ Sẵn Sàng!