“Tránh ra!”
Âu Thần lạnh lùng nói.
Lúc này các vệ sĩ của công ty cũng vừa chạy tới, nhìn thấy tình cảnh này, họ nhanh chóng dẹp đường. Một vài fan vẫn không cam tâm, nhưng đối diện với đám vệ sĩ và người đàn ông anh tuấn cao quý đó, bọn họ tự dưng cũng không thể lên tiếng nhục mạ như hồi nãy, chỉ khẽ rủa thầm.
“Hạ Mạt…”
Trân Ân muốn nhào đến bên Hạ Mạt, nhưng trước cảnh Âu Thần đang ôm chặt Hạ Mạt tiến về phía trước, cô cảm giác như khoảnh khắc đó chỉ thuộc về hai người, Âu Thần và Hạ Mạt, không cho phép người khác quấy rầy.
Trong ánh nắng trong veo.
Âu Thần vừa đi vừa cúi đầu chăm chú nhìn Hạ Mạt đang trong vòng tay, đôi môi lạnh lùng, trong ánh mắt thảng thốt một nỗi đau u uất. Anh ôm chặt cô, cô lại giãy giụa giật chiếc áo khoác trên người mình.
Doãn Hạ Mạt đã giật chiếc áo khoác ra.
Ánh nắng đột ngột chiếu vào mắt khiến mắt cô nhắm chặt lại.
Dần dần, gương mặt Âu Thần hiện ra trước mặt cô…
Hạ Mạt thất thần nhìn Âu Thần, sau đó, “rầm” một tiếng, máu huyết trong cơ thể như bật tung ra! Giờ phút này, tự dưng cô không thể nào chấp nhận việc phải gặp Âu Thần, không thể chấp nhận việc xuất hiện trước mặt anh ấy trong một hoàn cảnh nhếch nhác thảm hại như thế này!
Trong đầu cô là một khoảng trống rỗng.
Doãn Hạ Mạt dùng sức giãy giụa để thoát khỏi Âu Thần, cô đẩy anh ra, loạng choạng chạy như bay về phía trước. Không cô không muốn bị Âu Thần bắt gặp, cô thà bị mất mặt trước hàng nghìn hàng vạn người, còn hơn là bị Âu Thần bắt gặp! Dòng máu trong người cô chứa đầy cảm giác tủi nhục, tiếng ầm ầm vang dội bên tai. Hạ Mạt chạy băng về phía trước, không để ý thấy một chiếc xe đang lao như điên dại về phía cô, cô cũng chẳng nghe thấy cô gái lái chiếc xe đó đang thò đầu ra ngoài điên cuồng la hét…
“Doãn Hạ Mạt! Đi chết đi!”
“Hạ Mạt!”
Trân Ân chết khiếp thét toáng lên!
Tất cả mọi người trên quảng trường đều đờ người kinh hãi nhìn chiếc xe đang lao với tốc độ của một viên đạn tông mạnh vào người Hạ Mạt!
Giống như một giấc mơ.
Trong ánh mặt trời chói loà, Doãn Hạ Mạt nhìn thấy chiếc xe đang lao về phía mình hung dữ như một con mãnh thú, là một cơn ác mộng, không sao tỉnh lại được, dù có cố sức, chạy lên phía trước, dù có vận dụng toàn tâm toàn lực tóm lấy những thứ muốn có, rốt cuộc cũng chỉ là một cơn ác mộng không thể nào tỉnh lại…
Đôi mắt màu hổ phách như pha lê, trống rỗng.
Cô ngơ ngác đứng đờ ra đó.
Cảm giác mệt mỏi rã rời khiến cô không có cách nào nhấc chân lên nổi…
Đột nhiên.
Thắt lưng cô lại bị thít chặt…
Hai cánh tay ôm chặt cô vào lòng…
Rồi cùng văng mạnh ra xa…
Đầu cô được ôm chặt trong vòng tay người ấy, không thể thở nổi, người ấy dùng toàn thân che chở, bảo vệ cho cô, bao bọc cô thật chặt, sau đó, lăn mạnh ra xa! Bốn bề tiếng thét kinh hãi ầm ầm như sóng biển tràn tới. Trong nước biển lạnh thấu xương, trái tim đã quen với cái lạnh âm u đột nhiên được ôm ấp che chở, tia ấm đó như thọc sâu đâm mạnh vào cõi lòng cô đau nhói… Nước mắt lặng lẽ rơi, Hạ Mạt nhắm mắt lại, cảm giác đau đớn đã xé nát chút thần trí cuối cùng của cô.
***
Trong bóng tối giống như là ác mộng đó…
Cô không tài nào mở mắt nổi, đau khổ và mệt mỏi giống như sóng biển dâng trào đập lên người cô, như là một cái hang tối đen, một cái hang tối đen không có đáy! Cơ thể không làm chủ được cứ thế xoay tròn, mà cũng chẳng có sức lực để trốn, cái hang đen hung ác cười điên cuồng nốt chửng lấy cô, trước mắt là một màu đen kịt, cô bắt đầu giãy giụa la khóc, không muốn, cô không muốn, cô muốn sống, cô không cam tâm vứt bỏ tất cả những cố gắng, nỗ lực phấn đấu của mình như thế được…
Trong đêm đen…
Chỉ có một đôi tay ấm áp đang ôm chặt lấy cô, giống như sức mạnh của tia sáng cuối cùng…
Cứu tôi…
Cô hét lên không thành tiếng…
Cổ họng khô cứng, cô đau khổ vì không thể nào nói thành tiếng, nhưng thần trí dần dần tỉnh lại. Hạ Mạt biết đó là Âu Thần, là hơi thở của Âu Thần, là đôi tay cố chấp chưa bao giờ thay đổi đó…
Những giọt sương màu đen đau khổ trước mắt tan dần.
Tuy nhiên, nỗi đau khổ ấy vẫn như chiếc búa lớn gõ lên đầu cô, cô phát hiện mình vẫn chưa chết, vậy mà cô lại có thứ cảm giác khủng khiếp hơn cả cái chết khiến cô ngạt thở. Thế giới như trở nên trống rỗng, hai cánh tay ấm áp ấy chầm chậm tuột khỏi lưng cô…
Cô nín thở quay đầu lại nhìn…
Máu từ người Âu Thần như suối nguồn chảy ra, gương mặt anh tái mét thất thần nhìn cô, màu xanh băng giá trong đôi mắt tan ra từng chút, từng chút một, dần dần trở nên trong suốt không màu. Máu tràn bọt khí trào ra nơi khoé miệng Âu Thần…
Máu chảy thành sông…
Nhịp thở cuối cùng của Âu Thần tan trong không khí…
Sương máu đầy trời…
Cô quỳ xuống bên cơ thể lạnh ngắt của Âu Thần, toàn thân cô không ngừng run rẩy, thế giới là cả một sự hỗn độn trắng xoá, cơ thể cô không ngừng, không ngừng run rẩy, cổ họng giần giật, tận đáy lòng, một màu trắng chết chóc lặng ngắt. Quỳ trước cơ thể đang từ từ giá lạnh của Âu Thần, Hạ Mạt như đã chết rồi, toàn thân cô tê liệt, thế giới trước mắt từ màu trắng mênh mông dần dần biến thành màu đỏ…
Màu đỏ như màu máu…
“A…”
Mở to đôi mắt kinh ngạc và sợ hãi, Doãn Hạ Mạt ngồi bật dậy trên giường bệnh, trán đẫm mồ hôi, trái tim cô vì quá đau khổ khiến cổ họng cô ngột ngạt, suýt chút nữa ho bật máu trong miệng ra ngoài!
Cô ngồi đờ đẫn mất vài giây.
Trong khoảnh khắc, không hiểu cô đang mơ hay là thật.
Đột nhiên cảm nhận bàn tay phải của mình bị cái gì đó nắm chặt lấy, cô quay phắt đầu lại, chỉ thấy Âu Thần đang nằm trên giường bệnh, sắc mặt nhợt nhạt, như không có hơi thở, dường như đã chết, cánh tay đang nắm tay cô lạnh ngắt, lạnh ngắt…
“Thần…”
Như thể trúng “ngũ lôi oanh đỉnh” Hạ Mạt bịt chặt miệng, tất cả như đang trong mộng cảnh khiến cô mất hết lý trí, lại một cơn đau trong lồng ngực, luồng khí tanh tanh của máu dính trong miệng!
“Cô la gì đó! Thiếu gia cần được yên tĩnh!”
Thẩm quản gia đứng bên giường bệnh của Âu Thần, nén sự giận dữ, hạ giọng nói.
Yên tĩnh?…
Âm thanh ồn ào, dữ dội trong tai, Doãn Hạ Mạt bị câu nói này thức tỉnh kéo ra khỏi thần trí đau khổ dữ dội, cô dần dần cảm giác những ngón tay Âu Thần đang nắm lấy tay cô có lực cực lớn, ngực của Âu Thần vẫn khẽ nhấp nhô.
Cô miễn cưỡng nuốt mùi máu trong miệng xuống, run rẩy hỏi:
“Anh ấy… vẫn sống?”
“Đương nhiên!”
Khi Thiếu gia cứu cô ngay trước mũi chiếc xe đang lao như bay tới, Thiếu gia đã dùng thân thể mình để bảo vệ cô nhưng chính Thiếu gia lại bị chiếc xe đụng phải làm bị thương đến hôn mê, bi kịch năm năm trước một lần nữa dường như đang diễn lại trước mắt ông. Nếu như Thiếu

