Diêu Tử Chính trả lời thay cậu bé: “Tên con chú là Tư Tuấn Đạc, cháu có thể gọi là Đa Đa”
Cô bé cảm thấy cậu Đa Đa này so với tính khí nóng nảy của cô còn đáng ghét hơn, nhăn mũi nhìn về phía Diêu Tử Chính, oán giận nói: “Cậu ta không hoan nghênh tôi.”
“Chỉ là con chú không thích nói chuyện thôi.” Diêu Tử Chính tập mãi thành thói quen, đưa mắt nhìn cậu bé kia, ánh mắt đó, so với vẻ mặt lúc đầu không có gì thay đổi, nhưng Dao Dao không biết vì sao mình lại có chút ghen tỵ
Tuy rằng Diêu Tử Chính và Đa Đa đều không thích nói nhiều, là bạn chơi hợp tính nết, nhưng toàn bộ cảm xúc của Dao Dao đều bị khuấy đảo, rốt cuộc vẫn là cảm giác hâm mộ cậu bé có thể cùng người nhà tới chỗ này chơi đùa.
Mặc dù trước đó không có hứng thú chơi các trò chơi, bây giờ cô lại muốn chơi thử một lần tất cả các trò chơi, mặc kệ việc Đa Đa không muốn tham gia.
Có rất nhiều trò chơi nguy hiểm hạn chế độ tuổi, đi chơi một lúc lâu, cuối cùng cô cũng tìm được một trò chơi khá kích thích không hạn chế độ tuổi, cô bé xoa xoa tay, nóng lòng muốn thử.
Có rất nhiều đứa bé choai choai đứng ở bên ngoài cửa trò chơi đĩa bay trên không, rõ ràng Đa Đa cũng cảm thấy rất thích, dựa vào phía hàng rào bảo vệ, nhìn đĩa bay khổng lồ trên không trung không hề chớp mắt, ánh mắt vừa sợ hãi vừa phấn khích. Dao Dao tuyệt đối là một cao thủ giật dây, lập tức lên tiếng dụ dỗ: “Chúng ta cùng chơi đi, chơi vui lắm!”
Đối với lời dụ dỗ của cô, Đa Đa làm vẻ mặt mắt điếc tai ngơ, vẫn vịn vào hàng rào bảo vệ như trước. Lại bị làm lơ một lần nữa, Dao Dao dứt khoát kéo tay cậu bé ra nói: “Này ! Có muốn vào chơi cùng tôi không?”
Chưa bao giờ Dao Dao nghĩ chỉ một cái kéo tay của mình, lại khiến cậu ta xúc động giống như cái nút mất kiểm soát, cậu ta thét lên một tiếng đầy sợ hãi, lúc đầu bị thu hút là do sự trầm mặc của câu ta, giờ đột nhiên cậu ta nổi lên chứng cuồng loạn khiến cô bé sợ tới mức đứng ngây ra tại chỗ, một giây sau đó cậu ta đã giật tay ra khỏi tay cô chạy về phía Diêu Tử Chính, trốn sau lưng anh, không chịu đi lên.
Những người xung quanh bị cảnh tượng đó hù dọa, Diêu Tử Chính đưa mắt liếc nhìn những người xung quanh, trong mắt bọn họ là sự kinh ngạc, hoảng sợ và khó hiểu. Anh ôm chặt đầu cậu bé, im lặng che chở cậu.
Mãi một lúc lâu sau Dao Dao mới hiểu ra, lần đầu tiên có cảm giác không biết nên làm thế nào, từ từ đi tới trước mặt Diêu Tử Chính, Đa Đa chỉ lộ một nửa khuôn mặt ra ngoài, sau một hồi đấu tranh cô mới mang theo vẻ mặt không không tình nguyện nói: “Xin lỗi.”
Nhưng đối với lời xin lỗi này của cô bé, từ đầu tới cuối Đa Đa đều dùng thái độ mắt điếc tai ngơ, trốn sau lưng Diêu Tử Chính, nhưng cậu ta vẫn quay đầu nhìn trò chơi đĩa bay trên không qua hàng rào bảo vệ, thích thú đến vậy mà không chịu chơi thử. Đối với việc này, Dao Dao ở trong lòng kinh bỉ 1000 lần, lặng lẽ kéo cô bảo mẫu của mình đi xếp hàng. Sau khi xếp hàng một lúc lâu, cuối cùng cô cũng lên đĩa bay trên không, còn tìm chỗ ngồi kích thích nhất, cô bảo mẫu bị dọa sợ đến gần chết: “Chỗ ngồi này nguy hiểm quá, hay là chúng ta đổi chỗ ngồi khác đi.”
Cô bé dùng hành động từ chối, dứt khoát kéo bảo mẫu ngồi xuống chỗ bên cạnh mình: “Thắt dây an toàn giúp tôi.”
Cô bảo mẫu trăm nghìn lần không muốn, những không thể lay chuyển được vị tiểu quỷ này, mang vẻ mặt đau khổ thắt dây an toàn cho cô bé.
Dao Dao vừa quay đầu lại liền thấy Diêu Tử Chính và Đa Đa còn đang đứng ở bên ngoài hàng rào bảo vệ. Thấy Diêu Tử Chính không nhìn về phía mình, cô nhân cơ hội đó liền làm mặt quỷ dọa dẫm Đa Đa. Nhìn thấy cô bé nhe răng trợn mắt như vậy, cậu ta có hơi sửng sốt. Dao Dao đắc chí, không thèm nhìn nữa, nhảy nhảy ở trên ghế, thử mức độ an toàn của dây bảo hiểm.
Mặc dù cô bé cực kỳ ghét cái tên Đa Đa tích chữ như vàng kia, nhưng lại cực kỳ thích không khí náo nhiệt này, mấy lần cô bảo mẫu giục cô về khách sạn, cô đều không chịu, cứ như vậy bốn người bọn họ chơi cùng nhau đến gần tối, cùng ăn bữa tối với nhau xong, lúc này cô vẫn chưa muốn tạm biệt hai người bọn họ.
Dao Dao thực sự cảm thấy mệt mỏi, dù sao cũng đã chơi đùa cả một ngày, ăn cơm tối xong rời khỏi nhà hàng, ngay cả nhấc chân cô cũng không muốn bước, không để ý tới thể diện đòi bảo mẫu bế, nhưng vẫn quay đầu giương mắt nhình Diêu Tử Chính nói: “Chúng ta tới chỗ nào chơi tiếp đi ?!”
Cô bé chớp chớp đôi mắt dto tròn nhìn Diêu Tử Chính, không đợi anh trả lời, một giọng non nớt khác liền vang lên, trong giọng nói mang theo chút coi thường: “Mẹ mắng … sẽ mắng …..”
Dao Dao quay “phắt” đầu về phía phát ra giọng nói đó, trong đầu từ từ hiện lên một suy nghĩ: Thì ra cậu ta không bị câm điếc….
Hình như Diêu Tử Chính còn khiếp sợ hơn cả cô bé, ngẩn người. Một lúc lâu sau, mới xoa đầu con trai, mỉm cười gật đầu: “Chúng ta về thôi.”
Trong một lúc Diêu Tử Chính đã thay đổi rất nhiều vẻ mặt, đối với việc này Dao Dao rất tò mò, cô chưa từng thấy anh ta vui vẻ như vậy, tuy rằng vẫn là nụ cười thản nhiên, nhưng nhìn vào nét mặt, giống như miệng con trai anh ta vừa nhả ra lời lẽ vàng ngọc gì đó.
Dao Dao ở trong lòng lặng lẽ khinh bỉ: Không phải chỉ nói một câu thôi sao, có cần vui mừng vậy không ?!
Chỉ trong một ngày hôm nay, đã mấy lần Tư Gia Di gần như muốn lật tung toàn bộ cả Singapore.
Nghĩ cách làm thế nào để liên lạc được với Diêu Tử Chính, chạy tới khách sạn anh ta ở, thậm chí tới cả sân bay tìm thông tin xuất nhập cảnh, nhưng đều không thấy bóng dáng anh ta.
Lúc vừa mới phát hiện Đa Đa mất tích cô lập tức báo cảnh sát, đến giờ phía bên cảnh sát cũng không có thêm tin tức nào.
Lái xe đưa Tư Gia Di tìm kiếm trên đường cả một ngày, có mấy lần Lý Thân Ninh muốn nói lại thôi, ngoài trừ việc thỉnh thoảng nhìn vào gương chiếu hậu xem tình hình của cô, thì không thể làm gì khác.
Tư Gia Di ngồi ở bên cạnh ghế lái, ánh mắt vẫn luôn nhìn về làn xe phía trước, mỗi lần nhìn thấy một chiếc xe nào đó có hình dáng hoặc màu sắc giống với xe của người đàn ông kia, trong lòng sẽ dâng lên một tia hy vọng, rồi lại thất vọng tràn trề.
Đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ trên tay lần thứ 15, cuối cùng Lý Thân Ninh quyết định kết thúc cuộc tìm kiếm không kết quả này: “Chúng ta tìm chỗ nào đó ăn cơm đi.”
Cô chỉ lắc đầu, vẫn nhoài người về phía cửa sổ nhìn ra bên ngoài.
“Người qua lại trên đường đông đúc tán loạn không khác gì ruồi bọ, cứ tìm như này thì sẽ không có kết quả, chi bằng….” Còn chưa nói hết câu đã bị cắt ngang –
“Dừng xe!”
Lý Thân Ninh nghe vậy ngây ra, chưa kịp phanh xe lại, người phụ nữ kia đã mở cửa xe, dáng vẻ sốt ruột không kìm được bước xuống giữa đường. Làm anh sợ tới mức lập tức nhào người tới kéo cô lại, đồng thời đ

