Yêu tôi! Sao cậu không làm được? - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Yêu tôi! Sao cậu không làm được? (xem 9119)

Yêu tôi! Sao cậu không làm được?

gọi cậu ta là Giao được .


Hải Đăng đối với chuyện này một mực phản đối . Trên đời này , chỉ mỗi Diệu Anh được cậu gọi như vậy , cũng mỗi cậu có quyền gọi Diệu Anh như vậy !


– Vậy sao ? Nếu vậy gọi Quỳnh Giao cũng được .


– Ừ , tôi sẽ gọi thế .


– Cảm ơn cậu .


Bây giờ cũng đã trễ rồi , đến giờ Diệu Anh phải học bài . Cô liền lựa lời nói khéo ” đuổi ” Hải Đăng về :


– À , cậu mệt lắm phải không ?


– Ừ , mệt lắm , rất mệt !


Hải Đăng cứ lầm tưởng Diệu Anh đang quan tâm đến mình , gật đầu lia lịa .


– Vậy cậu về đi !


Thật không ngờ , Diệu Anh lại phũ phàng đến thế ! Nói ra câu đó không chút luyến tiếc .


Hải Đăng thật rất ghét cái con nhỏ này , cái bộ mặt đó , cậu thật muốn đè ra mà bóp méo nó .


– Cậu thật độc ác ! Sao có thể đuổi tôi như vậy ?


– Sao lại không thể ?


– Cậu không hiểu tâm lí người bệnh gì cả , người bệnh thường rất dễ bị tổn thương .


– Chỉ là đau bụng , có phải bị ung thư gì đâu ?


– Gì thì cũng là bệnh chứ !


– Được được , vậy mời bạn Hải Đăng về giúp cho tôi còn học bài .


– Như vậy phải được hơn không ?


Diệu Anh không nói gì , chỉ lườm nguýt thẳng chân đá Hải Đăng ra khỏi phòng :


– Về đi !


Ơ , nhỏ này ! Dám đá cậu thế à ? Đợi đấy , Hải Đăng này có thù phải trả !


Trong lúc có kẻ tiu nghỉu ra về , lại có người trong phòng cười hả hê . Đây cũng là nhà của Diệu Anh , cô phải có quyền chứ ! Haha … !


Ở phòng đối diện , có người con gái , vùi đầu vào chăn , nước mắt lặng lẽ rơi …


“Yêu một người vô tâm …


Giống như dao đâm vào ngực


Rút ra thì đau …


Mà để lâu thì chảy máu ”


Trước đây Quỳnh Giao từng đọc qua câu này , nhưng chưa bao giờ hiểu hết ý nghĩa của nó , hiện tại thì khác , Quỳnh Giao đang phải trải qua chuyện này . Quỳnh Giao tự thừa nhận mình rất ngu ngốc ! Như Diệu Anh từng nói , trên đời này thiếu gì đàn ông . Sao nó lại chọn Hải Đăng , lại trở thành kẻ thứ 3 ? Nhưng trong tình yêu , nhu nhược là kẻ ngu . Nó không thể bao dung mà nhìn người mình yêu rơi vào tay kẻ khác , bất kể đó là ai , dù có là … đứa bạn thân từ nhỏ đến lớn , dù có là … Diệu Anh !


“Diệu Anh , xin lỗi mày nhé ! Tao ích kỷ lắm , chẳng thể nhìn Hải Đăng bên cạnh mày mãi như thế được ! ”



– Việc đó … ừm … có điều … – Quỳnh Giao tức khắc chột dạ , cắn cắn môi dưới phân vân .


Hải Đăng tinh ý nhìn ra sự ngập ngừng khác thường đó , vẫn cố ý nói :


– Sao vậy ? Chỉ là mượn vở cũng không được sao ?


Quỳnh Giao tất nhiên là sợ Hải Đăng nghĩ xấu về mình , liền đưa vở cho Hải Đăng .


Cậu khẩn trương cầm lấy vở lật từng trang kĩ càng xem xét . Nét chữ này … ? Hải Đăng làm sao có thể nhận lầm ? Nét chữ này … ngày ngày cậu đều để ý . Nét chữ này … 100% là của Diệu Anh .


– C … cậu xem xong chưa ? Trả cho tớ được không ?


Thái độ của Hải Đăng bỗng dưng khác hẳn , lạnh nhạt đặt vở lên bàn rồi kéo ghế đứng dậy đi mất , một lời cũng không nói .


Quỳnh Giao trong lòng sinh ra hụt hẫng . Cớ sao khi không có Diệu Anh thái độ của Hải Đăng lại khác hẳn như vậy ? Phải chăng chỉ vì Diệu Anh nên Hải Đăng mới mở lời hỏi nó đôi điều ?


Hải Đăng đi trên hành lang vừa tức vừa lo lắng . Không biết Diệu Anh sẽ bị phạt như nào ? Mà cũng lạ , sao có thể đưa vở cho Quỳnh Giao để bản thân mình phải chịu sự la mắng của giáo viên . Thêm nữa , Diệu Anh là người có lòng tự trọng cao , cô luôn muốn được mọi người quý trọng , đặt lòng tin vào mình . Vậy mà bây giờ lại để bản thân mình phải chịu la rầy khi bản thân chẳng làm gì . Quỳnh Giao đáng để Diệu Anh làm vậy sao ? Ngay cả khi Diệu Anh phải lên phòng giáo viên thì Quỳnh Giao chẳng có vẻ gì là lo lắng cả ?


Hải Đăng sốt ruột đi qua đi lại trước phòng giáo viên , sao lâu ra quá vậy ?


Diệu Anh sầu não từ phòng giáo viên đi ra . Vừa lúc gặp Hải Đăng thái độ ngay tức thì thay đổi .


– Cậu sao lại ở đây ?


Hải Đăng quay lại nắm chặt hai bả vai của cô , lớn tiếng quát :


– Cậu làm cái quái gì trong đó lâu quá vậy ? Có biết tôi lo lắm không ?


– Cậu ăn trúng cái bả thối gì thế ? Có gì mà lo với lắng chứ hả ? – Diệu Anh vì không thể chịu được sự đau đớn ập đến từ bả vai , ra sức kháng cự .


– Tôi , tôi xin lỗi ! – Nhận thấy hình như việc mình đang làm hơi lố , Hải Đăng liền buông tay ra , thấp giọng nhận lỗi .


Diệu Anh như được trả sự tự do , xoa xoa bả vai :


– Ừ , được rồi . Mà sao cậu không về lớp đi , ở đây làm gì ?


– Tôi … ừm , chuyện của tôi cậu không cần quan tâm . Thế nào rồi , cô nói gì ?


– Không có gì lớn lắm ! Chỉ là chép phạt bài giải 50 lần , trực nhật một tuần .


– Vậy thì ổn rồi ! Về lớp thôi !


Hải Đăng như trút được gánh nặng trong lòng , tự do choàng tay sang khoác vai cô , tình tứ bước đi . Diệu Anh cũng không phản kháng gì , cô cũng không hiểu tại sao , nhưng tự nhiên cô muốn Hải Đăng cứ thân thiết với cô như bây giờ .


– Mà này , Quỳnh Giao học giỏi toán thật nhỉ ? Bài tập làm đúng cả !


Diệu Anh nghe đến đây bỗng chột dạ , nhưng đã hứa sẽ không nói ra , cố diễn cho thật tốt để khỏi bị nghi ngờ :


– Nó ấy hả ? Ngu ba năm khôn một giờ !


Hải Đăng cười khẩy một cái , rõ ràng cô vẫn muốn che giấu . Nếu đã vậy , Hải Đăng sẽ là bạn diễn tuyệt vời cùng Diệu Anh :


– Bạn bè từ nhỏ đến lớn đấy hả ? Lợi dụng cơ hội nói xấu người ta là sao ?


– Ôi dào … bây giờ còn bênh vực nó , khiển trách tôi cơ !?


– Gì chứ lúc nào tôi cũng về phe của Anh mà ! Bất kể Anh nói gì tôi cũng nghe , dù cậu có nói con chó là con mèo .


– Thật chứ ?


– Tôi nói dối cậu thì được gì !?


– Được , là cậu tự nói , tôi không ép . Sau này tôi có nói gì cậu cũng phải đồng tình đấy ! – Nhìn thấy cái gật đầu từ đối phương , Diệu Anh tủm tỉm cười .


Ở góc khuất hành lang , có người con gái , ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay , lòng đau như cắt . Sánh vai cùng nhau đi tình tứ như vậy , là muốn cho thiên hạ biết hai người là một cặp sao ?


Quỳnh Giao biết rõ Diệu Anh là trò cưng của thầy cô , ắt hẳn sẽ không có hình phạt gì lớn . Nhưng lâu trở lại như vậy , trong lòng cũng sinh chút lo lắng , mới cất công đến đây tìm Diệu Anh . Cứ tưởng Hải Đăng đi ra ngoài có việc gì đó , thật không ngờ , là đến hỏi han Diệu Anh . Chứng kiến cảnh tượng như thế , Quỳnh Giao không khỏi chán ghét Diệu Anh .


~~~~~ Ngược dòng thời gian ~~~~~


Mới sáng sớm , Quỳnh Giao đã lần mò sang phòng Diệu Anh mượn vở :


– Diệu Anh chinh chẹp ơiii !!!


Diệu Anh lúc này còn say giấc nồng trên giường , ậm ừ cho có :


– Ờ ờ , sao ?


– Cho tao mượn vở

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Vợ Bé Bỏng Của Tôi

Pha Lê Đen

Làm dâu

Đêm nào con cũng quấy chồng chửi vợ là: ”Mẹ không biết chăm con!” nhưng rồi bật khóc khi vợ kéo áo để lộ thứ này

Trong Mắt Con Trai, Con Gái Đẹp Nhất Khi Nào?