Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Duck hunt

Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất (xem 3374)

Vứt bỏ anh là điều dũng cảm nhất

ợi đến khi hiểu ra, Chương Ngự đã tiễn bác sĩ ra khỏi biệt thự rồi. Sao anh lại có thể không giải thích rõ chứ.


Chỉ còn lại mình tôi giữa căn phòng rộng lớn, lúc này tôi mới có cơ hội quan sát tỉ mỉ cách bố trí ở đây. Hoàn toàn theo phong cách châu Âu, đèn treo pha lê tuyệt đẹp, thảm lông cừu, cầu thang chạm hoa… Tóm lại, rất giống với tòa kiến trúc tôi xem trên tivi.


Chương Ngự quay lại, thấy tôi đang nhìn xung quanh, tưởng tôi hứng thú với nơi đây, khẽ cười, “Dẫn em đi tham quan một vòng nhé?”


Tôi chỉ vào chân đâu: “Thôi đi”. Nhưng trong lòng vẫn hiếu kỳ, “Đây cũng là tài sản của anh à?”


Tâm trạng Chương Ngự có vẻ rất tốt, hất hất mái tóc ướt sượt, nói: “Phải”.


“Anh giàu thật đấy”. Tôi bất giác khen ngợi.


“Em thích người giàu này không?” Chương Ngự hỏi thẳng luôn.


“… Thích một người hình như không liên quan gì đến giàu nghèo thì phải?” Tôi né tránh câu hỏi của anh.


May mà Chương Ngự không truy hỏi.


Nhìn thấy trên cánh tay Chương Ngự nổi lên vết máu, tôi thấy hơi áy náy, khẽ xoa nhẹ, hỏi: “Anh có đau không? Vừa rồi sao anh không hất em ra?”


“Anh hất em ra, thì càng cảm thấy đau hơn. Ngốc ạ”. Chương Ngự vừa nói vừa giúp tôi đun số thuốc bác sĩ để lại, “Tối nay chúng ta ở lại đây, dù sao ngày mai cũng không phải đi làm”.


“Nhưng, em vẫn phải về…” Tôi phải về để cùng những người hàng xóm đối kháng với kẻ thù, bảo vệ tiểu khu.


Chương Ngự trừng mắt, tôi đã nói lắp bắp. “Vậy… được rồi”.


3. Đừng khóc, Tiêu Viễn


Bữa tối rất đơn giản, thiếu những món ăn thịnh soạn hàng ngày Chương đại thiếu gia hay yêu cầu, đều là những món rau xanh ngon tuyệt. Chương Ngự ăn khá nhiều, nhìn anh ăn một cách vui vẻ, tôi cũng thấy ngon miệng hơn.


“Chương Ngự, con người anh có đôi lúc cũng được lắm”. Ngoài những lúc nóng nảy, mắng tôi ngốc, nói những lời kỳ cục.


“Đã biết anh là người cũng được, sao còn không mau hứa hôn đi?”


Lại thế nữa rồi, còn người này không thể khen ngợi được. Chương Ngự cợt nhả nhìn tôi. Thật không biết ở công ty, anh đối diện với nhân viên của mình như thế nào, hôm nào phải hỏi Viên Viên mới được.


“…Đợi chân em khỏi đã”. Tôi bình tĩnh đáp.


“Đợi chân em khỏi là em sẽ hứa hôn với anh?” Chương Ngự rướn người, ngồi thẳng trên ghế sofa.


Thực sự chịu đựng hết nổi rồi, tôi hét to lên với anh: “Đợi chân em khỏi rồi, em sẽ đá anh. Anh nhị sư huynh ạ”.


Biệt thự rất rộng, chỉ riêng phòng ngủ đã hơn mười phòng, Chương Ngự bảo tôi chọn một phòng để nghỉ ngơi.


Tôi hỏi Chương Ngự: “Anh mua nhiều nhà thế để làm gì vậy?” Căn nhà sang trọng ở trung tâm thành phố của anh đã đủ để tứ đại đồng đường rồi.


“Anh cũng không biết, sửa xong cũng chẳng đến được mấy lần”. Chương Ngự chỉ cười cười, trong ánh mắt có vẻ như hụng hẫng, “Có thể, chỉ là thỏ không làm ba hang thôi”.


“Lẽ nào ở những nơi khác anh vẫn còn có nhà nữa?” Trời ơi, người đứng trước mặt tôi đây là một người giàu có đến cỡ nào?


“Ở Los Angeles còn có một ngôi nhà nữa, to hơn cái này một chút”. Anh nhìn xung quanh một lát.


“Thật là người giàu quá”. Tôi lại cảm thán thêm lần nữa, cũng chỉ đơn thuần là sự ngưỡng mộ, bởi tôi không hề có hứng thú đối với những thứ này.


Sau khi nằm xuống ngủ, nghe tháy tiếng gió thổi vi vu ngoài cửa sổ, bèn đẩy cửa ra ban công, nhìn ra ngoài.


Đèn trong phòng của Chương Ngự vẫn sáng, qua cửa kính, có thể nhìn thấy bóng anh đang đi đi lại lại trước cửa sổ, tư thế hút thuốc và ngửa cổ lên thở dài đều chứng tỏ anh đang có tâm sự hết sức nặng nề.


Đây có lẽ không phải là Chương Ngự mà tôi quen biết, nhân vật anh tài, lại có tài sản kếch xù và có khả năng hô mưa gọi gió ở một số lĩnh vực đặc biệt, lẽ nào cũng có sự phiền não và bất lực sao ?


Sáng sớm hôm sau, tôi đòi về nhà. Chương Ngự hình như ngủ không ngon, tinh thần không tốt, ôm laptop lướt web xem bản tin sáng, vừa xem vừa nói với tôi: “Lát nữa thời tiết thay đổi lớn”.


Tôi vốn không hiểu anh nói gì, bên ngoài trời nắng đẹp thế kia, rõ ràng là trời thu trong sáng dịu mát mà. Một lát sau, có người bước vào biệt thự, là anh chàng có râu quai nón đã gặp lần trước ở chùa Đàm Thạch. Nhìn thấy tôi ở đây, anh ta kéo Chương Ngự vào thư phòng.


Tôi biết, họ có thể bàn bạc những chuyện rất quan trọng, không muốn để tôi biết được, thế nên bèn trở về phòng nằm.


Cửa ban công phòng tôi không đóng, ở bên kia, cửa sổ thư phòng Chương Ngự không đóng, cách một gian phòng nhỏ, tôi có thể nghe rõ mồn một cuộc đối thoại giữa Chương Ngự và Châu Bằng.


“Vì miếng đất đó, lão cáo già đã sốt ruột lắm rồi, có thể sẽ phải sử dụng đến con át chủ bài cuối cùng”.


“Các chứng cứ thu thập đến đâu rồi? Có người đồng ý đứng ra làm chứng chứ?”


“Chứng cứ không vấn đề gì, đều ở đây cả. Chỉ cần ông ta dám làm liều, đến lúc anh đưa ra, cũng đủ để làm cho ông ta hứng chịu mọi hậu quả. Lại còn có thêm thu hoạch ngoài mong muốn, lần trước thằng định dìm anh nhưng chết đuối chính là một người bà con xa của tài xế lái xe cho Tiêu Càn Quang…”


“Việc này Tiêu Viễn biết mấy phần?”


“Cũng khó nói, tính cách Tiêu Viễn không giống bố mẹ cậu. Chúng ta cùng lớn lên với nhau, ít nhiều cũng biết được con người cậu ấy…”


Tôi nghe thấy tiếng Chương Ngự thở dài.


Khi Châu Bằng và Chương Ngự bước ra khỏi thư phòng, Châu Bằng còn chào tôi, hỏi vẻ hài hước: “Mấy hôm trước gặp em thì là đầu bị thương, hôm nay gặp thì lại chân bị thương, lần trước đi chùa Đàm Thạch không thắp hương cầu Phật à?”


Đã thắp hương cầu Phật, nhưng không phải cho bản thân, không biết mấy que hương đó có thể bảo vệ sự bình an cho những người tôi muốn bảo vệ hay không.


Từ khuôn viên số 18 bước ra, thời tiết bên ngoài đã thay đổi, vừa rồi vẫn còn nắng chan hòa, chỉ trong chớp mắt đã nổi gió điên cuồng, cát bụi bay ngợp trời. Xe tôi vẫn đỗ ở bĩ đỗ xe công viên Hương Sơn, Chương Ngự nói: “Lát nữa anh bảo tài xế lái xe của em về”. Cho nên, tôi ngồi xe anh về nhà. Tiểu khu yên ắng lạ thường, như thể chiến trường đột nhiên ngừng chiến, trông vô cùng tiêu điều vắng vẻ.


Tôi bước tập tễnh về nhà, Chương Ngự đi sau tôi, đột nhiên ôm tôi lên, “Anh đưa em lên”.


“Đừng”. Tôi giãy giụa.


“Nếu em muốn người khác nhìn thấy hiểu nhầm, thì em cứ giãy giụa đi”. Tôi đành phải ngoan ngoãn nằm yên trong vòng tay anh.


Việc tháo dỡ di dời của tiểu khu lại không hề có chút động tĩnh gì, tôi nghe thấy mọi người truyền tin nhau, nhà khai thác bị kiện. Miếng đất này giống như Chương Ngự nói, Tiêu Càn Quang không thể dễ dàng nuốt trôi được, cho dù ông ta có quyền cao chức trọng, tự cho mình tài giỏi, ngông nghênh, nhưng dù sao đây vẫn là một xã hội có luật pháp. Nếu như Tiêu Viễn không đến tìm tôi, tôi sẽ không nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Lời của Tiêu Viễn rất kín đáo, nếu như không phải đã nghe thấy bọn Chương Ngự nhắc đến sự việc này trước, tôi vốn không thể hiểu được Tiêu Viễn đang nói gì.


Trong giờ làm, Tiêu Viễn tìm đến phòng làm việc của tôi, tiệ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cả thế giới này ghét bỏ em, bỏ rơi em thì anh vẫn yêu thương em!

Ngôi nhà có cánh cổng cao cao

‘Xin bố đừng làm vậy, chồng con vẫn còn đắp chiếu nằm ở kia!’

Nhớ Mãi Lớp Chúng Ta

Vợ đẹp bị nhân tình ‘cá sấu’ của chồng ‘dạy cho một bài học’ mà nuốt nghẹn công nhận đúng