Từng thề ước - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Từng thề ước (xem 6428)

Từng thề ước

iết cha nó, giết cả đám thợ săn! Để diệt trừ ta, dân chúng mấy thôn đã hè nhau phóng hỏa đốt rừng, khiến ta vắt chân lên cổ mà chạy. Bọn chúng phát hiện ta bị trúng tên nên cứ đuổi riết, ta phải trốn chui trốn nhủi từ núi này sang núi khác, sau cùng chạy đến Cửu Lê. Ta nấp dưới đáy hồ, nghe thấy bọn chúng yêu cầu Cửu Lê tộc hợp sức cùng giết ta, nào ngờ bị vu sư Cửu Lê từ chối. Ông ta nói, ‘Lúc đói săn thú lấy thịt ăn, khi rét săn thú lấy da mặc, không đói không rét thì giết muông thú làm gì?’”


Nghe Xi Vưu tâm sự, A Hành vô cùng ngạc nhiên, nàng cứ ngỡ Xi Vưu sinh ra lớn lên ở Cửu Lê, nào ngờ hắn lại không phải người gốc Cửu Lê, chuyện này e rằng Viêm Đế cũng chẳng biết. Người ta vẫn nói thỏ khôn có tới ba hang, chẳng rõ Xi Vưu có bao nhiêu cái.


Hắn cười nhạt kể tiếp: “Hơn sáu trăm năm nay, con người không sợ hãi ta thì muốn lấy mạng ta, ngay cả Viêm Đế đối tốt với ta nhất cũng hạ độc ta vì an nguy của tộc dân, nhưng ta vẫn một lòng kính trọng, xem ông như cha mình, bởi ông chưa từng lừa dối ta. Có lần ông dạy ta viết hai chữ đại nghĩa, ta hỏi thế nào là đại nghĩa, ông giải thích cả nửa ngày ta vẫn ù ù cạc cạc, sau cùng ông lấy một ví dụ, nếu buộc ông phải lựa chọn giữa ta và tộc dân của mình thì dù áy náy vô cùng, ông cũng phải kiên quyết xuống tay giết ta, đó chính là đại nghĩa. Có lần ông đã thản nhiên nói rằng, năm đó ông muốn nhận ta làm đồ đệ vì thấy ta có thiên bẩm, ngày sau có thể giúp ông bảo vệ Thần Nông quốc. Cả gã Du Võng mà ta coi như huynh trưởng kia nữa, thực ra ta rất không đồng tình với cách làm việc mềm dẻo nhu nhược, thiếu quyết đoán của y, nhưng vì y là kẻ thành thực nên ta vẫn luôn coi y là huynh đệ, trung thành với y, có điều, nếu một ngày y phản bội lại lời thề, quay ra nghi ngờ ta, ta sẽ là người đầu tiên giết chết y!”


A Hành trân trân nhìn Xi Vưu, hắn cũng chăm chú nhìn nàng, “Ta không để bụng việc những kẻ khác săn đuổi ta, nhưng ta không thể tha thứ cho thằng bé dẫn thợ săn tới bắt ta! Ta có thể bỏ qua cho những kẻ khác gạt ta, nhưng nhất định không tha thứ cho Viêm Đế hay Du Võng nếu họ lừa dối ta! Hai trăm bảy mươi năm trước, ta trơ mắt nhìn cô quay lưng bỏ đi mà không dám tiếp cận, vì ta sợ đến một ngày nào đó, ta sẽ giết cả cô!”


A Hành chợt ớn lạnh cả người, chẳng biết là lạnh do nước hồ hay run rẩy trước câu nói của Xi Vưu.


Xi Vưu cười giễu: “Ta sống sót được đến giờ chính bởi ta là dã thú, ta có thừa xảo trá, độc ác và tàn nhẫn.”


Nhưng con “dã thú” này để trả ơn vị vu sư Cửu Lê đã có lời bênh vực y, liền nhận mình là người Cửu Lê, bảo vệ Cửu Lê suốt mấy trăm năm, không tiếc đánh đổi cả sinh mạng chống chọi với Thần tộc, biến những người dân hèn hạ từng bị rẻ rúng trở thành một bộ tộc sản sinh ra các anh hùng; biết rõ Viêm Đế lợi dụng mình để bảo vệ Thần Nông mà vẫn hào sảng hứa phò trợ Du Võng.


Chân trời đằng Đông đã sáng lên tự lúc nào, ánh nắng mai lành lạnh chênh chếch rọi qua tán lá, chiếu lên mình hai người thành những mảng sáng tối giao thoa, khi lạnh khi ấm.


Xi Vưu đăm đăm nhìn A Hành, “Ta sinh ra trong núi hoang, lớn lên giữa bầy dã thú, gia thế, học vấn và phong thái đều không bì được với Thiếu Hạo, cũng chẳng thể giống như y, cho cô địa vị cao quý nhất, để cô trở thành vương hậu một nước, khiến cả thiên hạ phải kính trọng cô. Đi theo ta, nhất định cô sẽ bị người đời xỉ vả, nhưng… Nếu cô vẫn không muốn nhớ lại mọi chuyện về ta, ta sẽ trao cho cô thứ duy nhất mà ta có.” Xi Vưu đấm mạnh tay vào ngực mình, sang sảng nói, “Chính là trái tim ta!”


A Hành bĩu môi toan cười nhạt, nhưng nhìn gã Xi Vưu có đôi phần xa lạ trước mặt, nàng không sao nhếch mép nổi. Hắn đã trút bỏ tất cả lớp ngụy trang bề ngoài, tựa như rắn độc bẻ đi răng nanh, hổ sói thu lại móng vuốt, nhím xù cởi bộ lông gai lởm chởm, bộc lộ phần hồn yếu đuối nhất, mong manh nhất trước mặt nàng, chẳng còn đâu một Xi Vưu ngông nghênh tùy tiện, ngạo mạn thờ ơ, lạnh lùng giễu cợt tất thảy, giờ đây đứng trước nàng chỉ là một nam tử bình phàm từng gánh chịu tổn thương, đã hiểu được thế nào là đau đớn, thế nào là xót xa, càng hãi sợ phải nhận lấy đau thương lần nữa.


Thấy A Hành ngập ngừng không nói, Xi Vưu cũng làm thinh, đăm đăm nhìn nàng, ánh mắt thăm thẳm muôn ngàn lời mà chẳng thốt nổi một câu. Hồi lâu hắn quay lưng lội vào bờ, mặc lại quần áo, “A Hành, bất kể cô quên thật hay vờ, ta nói cho cô biết, cô là người phụ nữ của ta, ta cũng là người đàn ông của cô, trước đây là thế, bây giờ là thế, sau này cũng là như thế. Nếu cô không muốn thì ngay bây giờ, nhân lúc ta đang bị trọng thương, giết phắt ta đi, bằng không đợi ta trị khỏi vết thương, nhất định sẽ bất chấp thủ đoạn bám riết lấy cô đấy!”


Xi Vưu đứng quay lưng về phía A Hành, bất động.


A Hành đứng lặng người, lòng quặn lên đau thắt, mãi một hồi lâu, nàng bèn lội vào bờ, bình thản mặc lại quần áo rồi lạnh lùng cất tiếng, “Được, vậy để ta giết ngươi!”


Nàng tiến về phía Xi Vưu, đặt tay lên lưng hắn, chỉ cần dồn linh lực ra, Xi Vưu sẽ lập tức đoạn khí mà chết.


Hắn nhắm nghiền mắt lại.


A Hành nghiến răng tống linh lực ra. Xi Vưu đã sức tàn lực kiệt, liêu xiêu ngã ngửa ra sau, đột nhiên, nàng ôm chặt lấy hắn, “Tại sao thà chết cũng không chịu buông tay?”


Sắc mặt Xi Vưu tái nhợt, hắn bình thản nhìn nàng, không gợn chút sợ sệt hay sầu lo trước cái chết, cũng chẳng còn vẻ xảo trá hung tàn, đôi mắt hắn thăm thẳm tựa hồ trong veo thấu đáy, chỉ còn in bóng riêng nàng.


A Hành giận dữ trừng mắt nhìn Xi Vưu, nước mắt nhòe mi: “Chàng thừa biết nếu chàng bị thương ta sẽ rất xót xa, vậy mà còn cố tình ép buộc ta. Thật lòng ta chỉ muốn giết quách tên khốn chuyên nghề hành hạ người ta như chàng…”


Xi Vưu thoạt nghe thấy nửa câu đầu đã nhoẻn miệng cười, lập tức lấy lại sinh khí, vòng tay siết chặt A Hành vào lòng. A Hành vội đẩy hắn ra, như không muốn để hắn ôm, nhưng động tác chẳng lấy gì làm quyết liệt, nàng giằng giằng co co với hắn một hồi, lòng nửa mừng nửa giận, nửa oán nửa ghét…


Xi Vưu ghì chặt nàng vào lòng, toàn thân run rẩy, chẳng rõ bởi mừng vui hay sợ hãi, hắn luôn miệng thì thầm: “A Hành, A Hành, A Hành, A Hành của ta…”


Những vùng vẫy của A Hành dần biến thành ôm ấp, hai tay nàng siết chặt Xi Vưu, rúc vào lòng hắn âm thầm khóc, khóc mãi khóc mãi, từ khóc thầm đổi sang thút thít, từ thút thít trở thành nức nở, sau cùng khóc đến kinh thiên động địa, như muốn trút hết bao đau đớn oan ức suốt mấy trăm năm.


Hau người ôm chặt lấy nhau, cả hai đều run lên. Xi Vưu dịu giọng dỗ dành, “Ta biết sai rồi, ta là đồ khốn, là đồ khốn không biết tốt xấu gì…”


A Hành nức nở khóc, đột nhiên nghẹn ngào lên tiếng: “Chúng mới là đồ khốn!”


“Ai cơ?”


A Hành vừa khóc đến đứt ruột đứt gan vừa giận dữ nói: “Mấy tên khốn dám hà hiếp chàng trên Thần Nông sơn chứ ai nữa!”


Xi Vưu thoáng ngẩn người, ai dám hà hiếp mình nhỉ? Hắn sực nhớ lại chuyện cũ, chỉ thấy lòng dạt dào vui sướng, tình ý triền miên, bao đau khổ tủi hờn đều biến mất theo câu nói này của nàng. Xi Vưu thở dài một tiếng, vòng t

Từ khóa: Từng thề ước,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
“Mày không phải con tao, tao không có loại con hư hỏng như mày” ai ngờ đứa con 18 tuổi tỉnh bơ: “Ít ra con có bầu còn biết cha đứa bé là ai, mẹ có biết cha của con là ai không?”

Truyện Chị Ơi Anh Yêu Em Full Đọc Online

Đang ân ái chồng khựng lại hỏi: ‘Phản bội thì ngủ trên sàn nhà là đúng rồi, nhưng dưới này lạnh lắm đúng không?’

Gái ế nhận quả đắng sau quyết định gây sốc khi bố mẹ thúc giục chuyện kết hôn

Đằng sau cánh cửa