- Lại là anh à? – Con bé ngước mặt lên nhìn tôi nói rồi lại gục mặt xuống
- Ớ? Sao lại ngồi khóc ở đây? – Tôi đơ người khi nhận ra con bé đấy là con quạ, ai lại đủ bản lĩnh làm cho nó khóc thế không biết
- Không phải việc của anh! Cút đi! – Nó nói và vẫn cắm mặt xuống đất
- Hoho, đây là sân trường, không phải nhà bé nhá! Mà quạ cũng biết khóc sao? – Tôi nhơn nhơn
- Ai cho phép anh cứ gọi tôi như thế hả? Anh biến đi được không? Sao anh cứ ám tôi thế? Đúng là cái đồ vô duyên!…
Lần này thì to chuyện rồi, hình như tôi đùa ko đúng lúc rồi, nó được đà bù lu bù loa lên, giãy đành đạch như tôi định ăn thịt nó vậy, nước mắt nó lại đổ ra như suối. Hình như nó muốn ăn vạ sang tôi, muốn hét cho cả trường nghe thấy là tôi đang ăn hiếp nó không bằng ấy! Nghĩ vậy thôi nhưng tôi lại thấy hơi chột dạ khi nhìn cái khuôn mặt tèm lem của nó, nó nhìn tôi với ánh mắt rừng rực lửa hận. Tôi thấy vừa thương hại, vừa ghê ghê thế nào ấy
- Ấy này này, anh đùa tí thôi làm gì mà ghê vậy? – Tôi xua tay dịu giọng tử tế
- Ai thèm đùa với anh? – Nó vẫn chưa điều chỉnh lại volume
- Thì tại anh thấy em ngồi gục ở đây nãy giờ, tò mò quan tâm vậy đấy chứ!
- Tôi ko mượn anh quan tâm! – Nó đã dịu giọng hơn được tí
- Đúng là không ai mượn rồi nhưng mà bé cứ ngồi ở đây thế sao được? Có chuyện gì nói anh nghe xem nào? Đứa nào “dám” bắt nạt em à? – Tôi cố dịu dàng nhất có thể, học cái Tâm nói giọng ngọt như mía lùi
- Đây! – Nó chìa cái SĐB đang ôm ở trong lòng ra đưa cho tôi
Đúng là ngọt ngào cái có hiệu quả ngay, cơ mà tôi chẳng hiểu nó đưa cái SĐB cho tôi làm gì cả, nó thì bớt khóc nhưng vẫn thút thít nước mắt ngắn nước mắt dài. “Trang không mang đúng đồng phục quy định” – Tôi đọc cái dòng chữ ghi trong SĐB của ngày hôm nay thì hiểu ra mọi chuyện. Thì ra ko mang đồng phục thể dục, bị ghi vào SĐB lại còn giờ Khá nữa nên ra đây ngồi khóc (tôi biết là giờ thể dục vì cái chữ ký của ông Hải sờ sờ ra đó).
- Sao lại ko mang đồng phục? – Tôi hỏi nó
- Tự nhiên thay đổi lịch học, ai mà nhớ được! – Nó vùng vằng
- Ko nhớ thì ghi SĐB giờ Khá là đúng rồi còn gì nữa?
- Ko!!!! Aaaaaaaaaaaaaa!!!!! – Nó lại hét lên thật dài
- Này này, tính ăn vạ ở đây đấy hả? Sao ko đi xin thầy?
- Xin mà ko cho! – Nó trả lời như tôi gây nên tội với nó vậy
- Mà giờ Khá thôi, có làm sao đâu! – Tôi chưa hiểu sao nó khóc lóc vậy
- Bà Hằng chủ nhiệm biết có mà em chết! – Nó lại thút thít khóc
- À, ra là vậy! – Nghe đến tên mẹ Hằng là đứa học trò nào bọn tôi cũng phải sợ rồi, nó bị bà ấy chủ nhiệm khác nào sao quả tạ đâu!
- Có bút xóa ko đưa đây! – Tôi nói
- Làm gì cơ? – Nó tròn mắt hỏi lại tôi
- Thì cứ đưa đây! – Tôi nhăn mặt
- Ngồi đây chờ nhá! – Tôi nói tiếp sau khi nó miễn cưỡng lấy trong cặp ra cá bút xóa đưa cho tôi
Tôi bỏ đi trong khi nó ngồi ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì. Vừa lúc đó tôi thấy ông Hải từ đâu chui ra ngoài cái bồn rửa tay gần phòng giám hiệu. “May quá, đỡ mất công đi tìm” – tôi nghĩ rồi ráng đi nhanh hơn để bắt kịp ông ấy.
- Thầy! thầy! – Tôi gọi với
- Gì đây? – Ông ấy hỏi khi thấy cái vẻ mặt nhăn nhở của tôi
- Nay thầy bực chuyện gì mà xuống tay nặng thế? – Tôi nói rồi mở cái SĐB ra đưa cho ông ấy
- Mày cũng rỗi nhỉ? Nó lại nhờ mày xin à? – Ông ấy trố mắt nhìn tôi
- Không phải nhờ, em thấy nó đang ngồi ăn vạ ở kia kìa! – Tôi nói rồi chỉ tay về hướng con quạ
- Cái con đấy đúng là! Mà ko phải mày thích nó đấy chứ?
- Có đâu thầy? Em còn yêu đời, đang phấn đấu học theo thầy đây!
- Ờ, vậy thì được. Con bé đấy nhìn thì cũng sáng sủa, có nét, sau này lớn lên chắc là cũng xinh nhưng mà cái mồm của nó thì…– Ông thầy tôi vừa nói vừa lắc đầu
(Ông Hải cũng ngoài 30 rồi mà chưa chịu lấy vợ, hình như suy nghĩ hơi tiêu cực về phụ nữ, ông ấy suốt ngày rêu rao nói xấu con gái với bọn tôi, nhồi nhét vào đầu bọn tôi những tư tưởng cực đoan. Được cái vui tính, khi chỉ có mấy thầy trò thân thân với nhau thì toàn gọi bọn tôi là “mày” với lại “chúng mày”.)
- Đến thầy cũng còn sợ nó cơ à? Vậy thôi xí xóa cho nó đi thầy ơi không có nó qua nhà thầy ăn vạ đến khi nào được thì thôi bây giờ! Hahah! – Tôi dụ ông ấy
- Mày cũng giỏi lo chuyện thiên hạ nhỉ? Thôi bôi đi! – Ông ấy xua xua tay khi tôi nói và giơ sẵn cái bút xóa
- Còn cái giờ Khá này bôi nốt nữa chứ thầy? – Tôi được đà
- Này, đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu nha!
- Thì “đã làm là phải làm cho tới” mà thầy! Không phải thầy vẫn dạy bọn em như thế sao? – tôi dùng chiêu gậy ông đập lưng ông
- Mà thôi thầy tốt thì tốt cho trót, cho bọn em lấy tí hãnh diện với các em còn đi lại nữa chứ! – tôi lại nịnh
- Thôi được rồi! Bôi nhanh tôi còn đi làm cốc nước chè đây! – ông ấy đầu hàng
- Hihi! Còn phải phê lại nữa thầy ạ! – Tôi đưa cuốn sổ cho ông ấy
- Tôi mà nghe cậu dính dáng gì đến nó (con quạ) thì cậu đừng trách tôi! – Ông thầy dằn mặt tôi sau khi đã phê lại thành giờ Tốt
Tôi trở lại chỗ con quạ, làm ra bộ mặt buồn thiu như ko xin được đùa nó chơi. Khuôn mặt của nó chuyển từ háo hức, hi vọng sang thất vọng tràn trề khi nhìn thấy tôi như thế. Lại chọc được nó, tôi buồn cười mà cố nhịn, hình như làm cho nó tức tôi thấy vui vui hay sao ấy!
- Nhìn này! Ngạc nhiên chưa! – Tôi nói lớn bất ngờ mở cái SĐB ra trước mặt nó
- Wow! Xin được rồi này, lại còn giờ Tốt nữa chứ? Sao anh làm được thế? – Nó tươi tỉnh hẳn lên, đôi mắt to tròn long lanh như hạnh phúc lắm vậy, lần đầu tiên tôi thấy nó đứng trước tôi mà tử tế thế!
- Chuyện, anh mà lị! Giỏi ko? Mà cảm ơn anh đi!
- Hơ, sao phải cảm ơn? Là anh tự nguyện chứ em có bắt anh đâu? – Nó vênh vênh, trở mặt với tôi 180 độ nhưng ko còn xưng tôi nữa
- Này này! Anh có thể xin cho em được thì cũng có thể nói thầy ghi lại được đấy nhá! – tôi dọa nó
- Hoho, sổ em cầm đây rồi! Anh đừng có mơ!
- Ko hôm nay thì hôm khác, ko môn này thì môn khác, ko tội này thì tôi khác, các thầy cô trong trường anh có lạ ai đâu!
- Đúng là cái đồ vô duyên! Con trai gì mà nhỏ nhen, thù dai! – Nó cúi mặt chịu thua tôi
- Hohohoh! – Tôi cười khoái chí vì cuối cùng tôi cũng xử được con quạ ấy, giỡn với cậu sao được cơ chứ!
- Cười cái gì? Mà có phải anh đang tán con Phương không?
- Ọc, sao em biết? – Đến lượt tôi thay đổi cảm xúc đột ngột.
- Em là bạn nó sao mà không biết? Với lại bọn nó đồn ầm hết cả trường lên! Chỉ tại anh mà mấy nay không còn được đọc thư chùa, mất cả vui!
- Sao lại tại anh?
- Thì từ ngày có tin đồn anh tán cái Phương, chẳng có đứa nào viết thư nữa cả, chẳng có cái mà đọc, chán chết!
- Vô duyên, ko có thư hay sao mà phải đi đọc thư của người khác?
- Xí, có mà anh không có ấy! Bọn em toàn bỏ ra đọc chung có sao đâu!
Ax ax, vậy là thằng T.Anh nói đúng, chỉ có mấy thằng cù lần mới viết thư làm quen với gái thôi! Con gái đúng là ghê sợ thật! May mà tôi còn có thằng T.Anh quân sư cho. Nhưng mà nghe con quạ này nó nói thì chứng tỏ nó biết nhiều phết đấy nhỉ? Mà còn cái vụ đồn đại gì ở đây nữa? Phải tranh thủ lúc nó đang vui khai thác ít thông tin mới được! Mà ko biết nó có lừa tôi ko nữa!
- Này, lau mặt đi, con gái gì mà mặt mũi như con mèo! – Tôi dịu giọng dỗ dành

